Phát thanh xúc cảm của bạn !

Góc bếp hạnh phúc

2010-03-01 15:15

Tác giả:


Blog Việt

Bây giờ cuộc sống sung túc gia đình tôi không còn dùng bếp rơm hay than củi. Nhà nào cũng một góc bếp khá khang trang nhưng ấm cúng như triệu triệu góc bếp trong qua khứ. Từ góc bếp này nôi tôi người thương con quí cháu và  mẹ tôi người phụ nữ hiện đại đã cho gia đình chúng tôi bao kỷ niệm ấm áp vô cùng.
 
Ngày bà nội còn khỏe bà thích nấu ăn. Đi học về chỉ cần rửa tay sạch là nội có thể dúi vào tay tôi khi củ khoai, cái bắp nóng hổi bà vừa luộc sẵn cho cháu nhấm nháp trước khi chờ cả nhà vào mâm. Tôi nhanh tay cầm món quà nội cho vừa níu cổ  nội và hôn vào má nội một cái thật kêu. Nôi tôi xoa đầu bảo tôi là thằng đích tôn khéo nịnh nội. Tôi nhảy cẫng lên vừa ăn vừa kể chuyện trường chuyện lớp. Nôi cứ vừa nấu vừa nói chuyện. Chỉ có hai bà cháu mà cả góc nhà vang vang tiếng tiếng cười lẫn tiếng xào nấu xèo xèo. Thi thoảng nội lại cho tôi thử một miếng. Nóng dòn, thơm thơm, ngọt bùi tôi vừa ôm lưng nôi vừa ăn vừa khen. Mà ngon thật. Ngon lắm những miếng ăn đầu bữa. Thấy tiếng giày của ba tôi vôi núp cạnh nội. Nhưng ba tôi cũng biết bà vừa cho tôi ăn. Ba tôi cười cười nói: “ Nhìn miệng con ba biết liền” Tôi liền há miệng: “ Con đâu có ăn gì đâu nghe” Ba tôi vừa nhìn miệng tôi vừa liếc bên mâm, ba nhanh tay bốc miếng nữa bỏ vào miệng tôi và ba một miếng. Nội cười hiền từ nhìn cha con chúng tôi. Nội vui. Nôi xoa đầu tôi và bảo: “ Đi tắm rồi chờ mẹ về cả nhà cùng ăn.” Tôi đi, nhưng vẫn nghe nội nói: “Bày đầu cho con không hà!” Ba đến bên nôi xoa lưng nôi rồi trò chuyện cùng nội. Rồi nội yếu, tay nôi run. Lưng nội còng và ba mẹ tôi khuyên nôi hãy để con cháu được phụng dưỡng nội.
Bếp củi - Ảnh minh hoạ: Bạn đọc (st)
Ngày ngày mẹ cũng đi làm như bao người khác. Mẹ dạy sớm với rau củ quả, hoa trái mà mẹ đã mua sẵn với tài nấu nướng tuyệt vời mẹ cho chúng tôi bữa sáng thật ngon miệng. Trông mẹ làm thức ăn với đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt mới biết mẹ đem hết sức, hết tâm để vào món ăn mẹ nấu. Món nào ngắm cũng có màu sắc đẹp. Khi mẹ bày lên bàn ăn tôi nghĩ không có người họa sĩ nào tài hơn mẹ có thể trình bày màu sắc đẹp và hài hòa đến thế. Nhìn đẹp và món ăn cũng vừa miệng nên cả gia đình chẳng bao giờ rời xa bếp của mẹ. Mẹ tôi đã học được ngón nghề của nội tôi rồi.  Cách làm cho cả gia đình không thể xa rời căn nhà của phụ nữ có bàn tay khéo. Cho đến ngày ông tôi qua đời ông chưa chê món ăn nào của nội. Và ông tôi cũng không để ý đến ai ngoài nội. Bếp đã cột tay ông vào bàn tay giỏi giang của bà. Còn ba tôi có đi đâu cũng trở về ăn miếng cơm của mẹ tôi rồi mới đi ngủ. Có đi công tác xa nhà ba cũng mau mau trở về nhà để được ăn bữa cơm gia đình. Ba khen mẹ nấu ăn ngon, mẹ cho rằng mẹ nấu ngon nhờ ba xây một góc bếp đẹp, thuận tiện cho mẹ nấu. Rồi cả nhà cùng cười xòa.
 
Buổi trưa tôi đi học về ăn cơm với nội. Hai bà cháu vừa ăn vừa trò chuyện. Nôi kể chuyện nội đi chùa. Tôi nói chuyện ngày mai cho nội nghe. Một già một trẻ nhưng câu chuyện vẫn ríu ra ríu rít quanh năm bên bếp, bên mâm cơm. Nội chăm cho cháu trai của nội mau thành công trong cuộc đời để nội tự tay nấu bữa tiệc mừng cháu. Những ngày giỗ, tiệc mẹ tôi cũng tự nấu để đãi khách. Ba sợ mẹ mệt. Mẹ muốn gia đình và bạn của ba cũng vui nên mẹ chẳng bao giờ mệt. Các bạn của ba bao giờ cũng khen mẹ thật nhiều. Mẹ cười tươi hơn bao giờ hết.
 
Chiều nội đặt nồi cơm và mẹ tôi về nầu thức ăn. Buổi tối thật ấm áp trong gia đình với bữa ăn ngon và bao nhiêu chuyện vui cứ kể ra mãi. Tôi là cái gạch nối luôn vui cười giữa mọi người. Tôi cũng được cưng nhất nhà. Ăn nhiều nhất và ca hát nhiều nhất. Sau bữa cơm tôi thường đàn một bài trên đàn dương cầm để không khí vui thêm. Sau đó tôi mới đi học bài nhường không gian lại cho ba hay mẹ nói chuyện với nội. Nội cũng hay trò chuyện với ba mẹ. Nội coi mẹ là con gái chứ không là dâu. Mẹ cũng hạnh phúc trong tay nội, săn sóc nội như mẹ ruột của mình.Nhờ những ngày hạnh phúc đẹp như hoa mà công việc làm ăn của ba mẹ tôi cũng trôi chảy.
 
Những ngày gần Tết nội và mẹ lại chuyện lớn chuyện nhỏ thì thầm bàn cách làm bánh mứt. Mùi kiệu, mùi hành hăng hăng. Mùi mứt ngọt bùi thơm thơm kéo tôi lại gần góc bếp để xin được vét chút đường trong chảo vừa sên mứt. Đường khô cong tôi chẳng vét được gì mấy nhưng vui lắm khi được nếm chút ngọt trước Tết.
 
Bây giờ tôi đã có gia đình và vợ chồng tôi ở chung với nội và ba mẹ. Vợ tôi cũng hòa lẫn vào cái vui của góc bếp nho nhỏ và vui quanh năm. Tôi luôn có một gia đình dễ thương nhờ có góc bếp tròn trịa. Ôi hạnh phúc đơn sơ mà ấm áp.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

back to top