Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cám ơn bếp lửa mùa đông!

2009-03-30 16:11

Tác giả:


Blog Việt - Một mùa đông nữa lại về trên những chùm tigôn chín đỏ. Nơi xứ Huế xa xôi lòng lại bồi hồi nhớ về những mùa đông đã đi qua. Chợt những kỷ niệm mùa đông tuổi thơ ùa về như một trang nhật ký êm đềm.

Nhắc đến mùa đông, kỷ niệm khó quên nhất trong tâm trí tôi là hình ảnh "bếp lửa" được nhen nhóm lên giữa cái lạnh tê tái. Những lúc như thế, cả nhà tôi thường ngồi quây quần xung quanh bếp lửa, nói chuyện cho tới khuya mới đi ngủ. Tôi quên làm sao được, những ngày tuổi thơ mùa đông. Sau một ngày mưu sinh vất vả giữa cái lạnh như "cắt da cắt thịt”, mỗi khi màn đêm bắt đầu buông xuống, căn nhà tranh rách nát lại bắt đầu rộn lên những tiếng cười hạnh phúc trong lúc bếp lửa bập bùng cháy. Những lúc ngồi bên bếp lửa, tôi thường là trung tâm chú ý của gia đình. "Một mình tôi đóng cả hai vai chèo", tôi đưa tay thò vào bếp lửa cho thật nóng rồi mới rút ra áp vào má của mẹ. Tôi cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như thế, đến nỗi mẹ tôi phải nổi cáu. Còn bố tôi thì không nói gì, bố xoa đầu tôi rồi cười hiền: “Biết bao giờ con lớn, con mua cho cha mẹ máy điều hòa nhiệt độ khỏi phải đốt củi từng đêm như thế này thì tốt nhỉ".

Ảnh minh họa: Tác giả cung cấp

Vào những đêm đông khi cả thôn chài quê tôi chìm vào giấc ngủ say nồng, tôi vẫn nhìn thấy mẹ lặng lẽ một mình cặm cụi hái từng bó rau lang bên bếp lửa để sớm mai mang ra chợ bán đổi lấy gạo. Có nhiều đêm mẹ còn ngồi bên bếp lửa vá lại cho tôi những chiếc áo rách. Nhìn thấy mẹ bên bếp lửa hái rau, tôi đã không cầm được nước mắt. Những lúc như thế, tôi không muấn đi ngủ mà chạy xuống bếp để ngồi nói chuyện với mẹ cho tới khuya. Thỉnh thoảng mẹ lại thúc dục tôi đi ngủ, tôi nói rằng : “Mẹ chưa ngủ thì con cũng phải thức cho đến khi nào bếp lửa tàn mới thôi". Ngồi bên bếp lửa mùa đông, mẹ thường nướng cho tôi những củ sắn, củ khoai thơm nồng. Cũng bên bếp lửa ấy, tôi có biết bao nhiêu kỷ niệm mà cho đến tận bây giờ nó vẫn còn đọng lại trong ký ức. Nhất là những câu chuyện cổ tích mẹ kể hằng đêm, đôi khi câu chuyện ấy kéo dài mấy đêm liền. Tất nhiên, sau này lớn lên, tôi mới chợt nhận ra những câu chuyện cổ tích ngày xưa mẹ kể là hoàn toàn không có thật. Nhưng chính nhờ mẹ kể về những câu chuyện như: ở hiền gặp lành, sống phải biết yêu thương mọi người, không nên làm điều ác...đó thực sự là những bài học bổ ích mà người thầy chính là mẹ tôi đã dạy cho bên bếp lửa mùa đông năm nào.

Nhưng điều vui nhất xung quanh bếp lửa chính là những đêm nhà tôi rộn lên tiếng cười . Nhà tôi thường làm cốm ăn vào mùa đông. Với tôi những đêm nghe thấy tiếng giã chày đâm cốm, tiếng kêu cọt kẹt của tiếng sàn mẹ hắt những vỏ lúa, tiếng ngồn ngột của mọi người nhai cốm vẫn mãi là kỷ niệm không thể nào quên trong đời về những mùa đông tuổi thơ sống bên mái nhà yêu thương. Có khi, bên bếp lửa đang cháy rực hồng, anh em chúng tôi thường đưa sách vở ra học bài. Rồi những câu chuyện của ngày hôm qua, của quá khứ và tương lai cũng được gia đình tôi đem ra bàn tán bên bếp lửa... Sau một ngày lặn lội làm ăn, có lẽ những đêm gia đình quây quần bên bếp lửa, thực tình đó là những khoảng khắc ấm cúng và tràn đầy hạnh phúc của tôi.

 

Ảnh minh họa: gesh75

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, quê hương tôi giờ cũng đã có điện thắp sáng. Giờ đây họ cũng ít nhắc đến bếp lửa, bởi đã có máy điều hòa, bếp ga, bếp điện để chống rét mỗi khi mùa đông đến. Nhưng với tôi, mỗi khi mùa đông tràn về, những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn lại hiện lên như một cuốn phim quay chậm lại. Chính từ bếp lửa mùa đông ngày ấy, mà tôi đã học được rất nhiều điều bổ ích về tình cảm gia đình.

Xin cảm ơn bếp lửa mùa đông...

Gửi từ email: Tiến Giang - tiengiangk29@gmail.com

Chía sẻ của độc giả

Ho ten: sysiphus
Email: sysiphus51@yahoo.com
Tieu de: Cám ơn
Noi dung: Cám ơn một bếp lữa mùa đông được nhóm lên trong lòng người xa xứ. Ở quê người nhớ lắm mùi khói rơm, khói lá...

Ho ten: ng thanh thuy
Dia chi: 29ba chieu duong huang luon
Noi dung: xin cam on bai bep lua mua dong cuo ban ,bai viet cuo ban lai bem toi ve hoi con ou tho ,nha toi cung la nong ton ,toi xing o mot gia ding nong thon ,hoi con be me toi cung ngoi ben bep ho ba anh em toi va guon ao ,va gioi vv,me toi cung hay ngoi den khue lam moi viec cuo me hang ngay ,me toi nuoi day ba anh em toi hoc het dai hoc ,bay gio ba anh em toi da hoc len thanh nguoi ,thi me toi da mot ,thuong gua ban oi ,toi thuong hay nho me toi lam ban oi ,

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top