Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi đi tìm chút tôi của ngày năm cũ

2019-02-16 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đi tìm chút tôi của ngày cũ, nụ cười kia nguyên vẹn, tôi tưởng đó là bầu trời và tôi là đám mây được che chở dưới vòm trời trong xanh ấy.

***

Tôi liếc vòng trôi của đám mây nhỏ giữa cụm trời be bé xanh xanh của sáng nay, cũng lâu rồi giữa ngày ngày tháng tháng tôi gọi… Lâu rồi, giữa những con đường phải chọn lối, tôi nhìn chặng đi nơi những chuyện cũ nằm rũ rượi, và rồi ánh nắng sáng rọi bàn phím laptop, sưởi ấm bên trong lòng chữ “đã từng”…

Hình như lâu rồi tôi ít viết cho đầy khoảnh khắc, tôi bỏ lưng trên vai một chút thương, để vương trên môi một chút nhớ, bỏ quên trong chiếc ví tấm ảnh một người nghiêng nghiêng… ừ như, nắng chưa vung vai rọi ấm chun chút góc khuất ấy! Mỗi sáng khi còn chưa tốc chăn rời giường hoặc trước khi tắt laptop đi ngủ, tôi thường mở Blog Radio. Chẳng vì những bài đôi khi là tôi, là người ta viết cho người ta mà nghe ấm áp từ bên trong câu chuyện phát ra, dù có đẫm nước mắt nhưng cũng là một phần đời chen lẫn xúc cảm riêng của giai đoạn họ trải qua. Đó bởi, ai cũng có cuộc đời riêng khác, không ai chấp nhận được bản photocopy của nhau nên chúng ta có quyền dành sự trân trọng ấy cho ai mà chúng ta có thể đặt xuống cảm xúc thật vẹn vuông.

Sáng nay, trời đẹp và lạnh!



Tôi chọn góc bàn quen trong quán café mà mỗi lần đến tôi thấy như đó là nhà. Đeo earphone và lặng lẽ quan sát những người bước vào quán. Có người cũng như tôi, cũng ngồi vị trí cũ; anh khách quen lần nào tới cũng café phin; có cô gái nâng niu những đóa hồng đỏ, vuốt ve salem tím - loài hoa tôi thích, thuần anh cho nỗi nhớ cất giấu bên trong những bông hoa nhỏ ti tim tím mà ít khi mua về; có ông bố dắt con tập đi rồi hôn lên gò má phúng phính căng hồng; có bà mẹ đút con ăn mà thương thương… Cả những sự chuyển động sáng nay, đều ghi lại trong ký ức ai đó nhìn thấy được sự tất tả của đời sống, nét yêu yêu gia đình, niềm hạnh phúc an yên của cái nắm tay rời đi…

Năm tháng dù cũ, cũng hoen tràn thương nhớ! Giây phút nằm lại rêu nhòa nhưng từng rực rỡ nảy nở trong lòng. Tôi đặt chiếc máy ảnh xuống, những thước ảnh vấy kín khung cười năm ấy… Trời trở lạnh, tôi trở những ngày xưa cũ. Ờ những giây phút đã rời đi, thành quá vãng của thứ gì đấy không gọi là xưa, không gọi là cũ kỹ mà là lưng lưng của sự không mới… Ồ không, có thể tôi hôm nay không biết kể lại thế nào để miền cảm xúc bên trong mình một lần nữa can đảm vực lên vun vút!

Tôi trở lại, thấy như mới hôm qua… Một bé con hoang hoải giữa trưa nắng rát, tóc bết mồ hôi, mà gương mặt ấy vẫn giữ nguyên một nét cười thuần sơ vì lẽ, nơi thành phố cô đang tá túc có thứ gì đó luyến lưu ngọt ngào.

“Em làm sao níu, con tàu đang thét còi inh tai và cả lịch trình đã được vạch ra trước đó chừng mấy năm trời. Cuộc đời có nhiều cuộc hành trình, không cùng đi được nhưng đích đến có thể là một không?”

“Anh đi rồi đúng không, anh đứng trên mui tàu, không hút điếu thuốc nào cả mà sao đâu đó khói phả mờ gương mặt anh?”

“Anh đang ở đâu đấy anh, phải đã yêu nhau không ai rời đi anh nhỉ?”

“Anh ổn không, không phải đọc những tin nhắn nhạt thếch, không bị phiền hà bởi mấy câu hỏi ngố… anh dạo này…?”

Tôi chậm rãi gấp laptop “Có bao giờ anh thử nhớ về em chút nào chưa?”. 



Tôi đi tìm chút tôi của ngày cũ, nụ cười kia nguyên vẹn, tôi tưởng đó là bầu trời và tôi là đám mây được che chở dưới vòm trời trong xanh ấy. Không, nụ cười đó như là hương vị cốc Pinacolada nồng cay mà tôi uống trên tầng thượng quán cafe quen, nơi mà hôm đó tôi cách anh một khoảng cách ngắn nhất. Pinacolada không khiến tôi vật vã say mèm, chỉ đọng vị ở cổ họng, thứ dư vị hăng ngọt rót tràn vào tim. Chắc hôm nào, tôi lại uống, ngồi vị trí thân thuộc ấy ngắm thành phố về đêm… thành phố không giấu hộ nỗi buồn tôi trong đáy mắt!

“…Cứ bước trên đường dài lặng yên ngắm nhìn
Cứ thế không cần tìm một bàn tay êm
Tiếng nói không cần lời để trong trái tim ngập ngừng
Vì sao cố nói mới là yêu?

Đứng cách xa lời chào tựa như lúc xưa
Cứ thế âm thầm nhìn người vừa đi qua
Sáng sớm sương ngập vào bàn chân biết vui một mình
Vì sao cố níu tên nguời quen?...”

Ừ anh, anh đang ở đâu đấy anh?

© Chuông Mây – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top