Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi đi tìm chút tôi của ngày năm cũ

2019-02-16 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đi tìm chút tôi của ngày cũ, nụ cười kia nguyên vẹn, tôi tưởng đó là bầu trời và tôi là đám mây được che chở dưới vòm trời trong xanh ấy.

***

Tôi liếc vòng trôi của đám mây nhỏ giữa cụm trời be bé xanh xanh của sáng nay, cũng lâu rồi giữa ngày ngày tháng tháng tôi gọi… Lâu rồi, giữa những con đường phải chọn lối, tôi nhìn chặng đi nơi những chuyện cũ nằm rũ rượi, và rồi ánh nắng sáng rọi bàn phím laptop, sưởi ấm bên trong lòng chữ “đã từng”…

Hình như lâu rồi tôi ít viết cho đầy khoảnh khắc, tôi bỏ lưng trên vai một chút thương, để vương trên môi một chút nhớ, bỏ quên trong chiếc ví tấm ảnh một người nghiêng nghiêng… ừ như, nắng chưa vung vai rọi ấm chun chút góc khuất ấy! Mỗi sáng khi còn chưa tốc chăn rời giường hoặc trước khi tắt laptop đi ngủ, tôi thường mở Blog Radio. Chẳng vì những bài đôi khi là tôi, là người ta viết cho người ta mà nghe ấm áp từ bên trong câu chuyện phát ra, dù có đẫm nước mắt nhưng cũng là một phần đời chen lẫn xúc cảm riêng của giai đoạn họ trải qua. Đó bởi, ai cũng có cuộc đời riêng khác, không ai chấp nhận được bản photocopy của nhau nên chúng ta có quyền dành sự trân trọng ấy cho ai mà chúng ta có thể đặt xuống cảm xúc thật vẹn vuông.

Sáng nay, trời đẹp và lạnh!



Tôi chọn góc bàn quen trong quán café mà mỗi lần đến tôi thấy như đó là nhà. Đeo earphone và lặng lẽ quan sát những người bước vào quán. Có người cũng như tôi, cũng ngồi vị trí cũ; anh khách quen lần nào tới cũng café phin; có cô gái nâng niu những đóa hồng đỏ, vuốt ve salem tím - loài hoa tôi thích, thuần anh cho nỗi nhớ cất giấu bên trong những bông hoa nhỏ ti tim tím mà ít khi mua về; có ông bố dắt con tập đi rồi hôn lên gò má phúng phính căng hồng; có bà mẹ đút con ăn mà thương thương… Cả những sự chuyển động sáng nay, đều ghi lại trong ký ức ai đó nhìn thấy được sự tất tả của đời sống, nét yêu yêu gia đình, niềm hạnh phúc an yên của cái nắm tay rời đi…

Năm tháng dù cũ, cũng hoen tràn thương nhớ! Giây phút nằm lại rêu nhòa nhưng từng rực rỡ nảy nở trong lòng. Tôi đặt chiếc máy ảnh xuống, những thước ảnh vấy kín khung cười năm ấy… Trời trở lạnh, tôi trở những ngày xưa cũ. Ờ những giây phút đã rời đi, thành quá vãng của thứ gì đấy không gọi là xưa, không gọi là cũ kỹ mà là lưng lưng của sự không mới… Ồ không, có thể tôi hôm nay không biết kể lại thế nào để miền cảm xúc bên trong mình một lần nữa can đảm vực lên vun vút!

Tôi trở lại, thấy như mới hôm qua… Một bé con hoang hoải giữa trưa nắng rát, tóc bết mồ hôi, mà gương mặt ấy vẫn giữ nguyên một nét cười thuần sơ vì lẽ, nơi thành phố cô đang tá túc có thứ gì đó luyến lưu ngọt ngào.

“Em làm sao níu, con tàu đang thét còi inh tai và cả lịch trình đã được vạch ra trước đó chừng mấy năm trời. Cuộc đời có nhiều cuộc hành trình, không cùng đi được nhưng đích đến có thể là một không?”

“Anh đi rồi đúng không, anh đứng trên mui tàu, không hút điếu thuốc nào cả mà sao đâu đó khói phả mờ gương mặt anh?”

“Anh đang ở đâu đấy anh, phải đã yêu nhau không ai rời đi anh nhỉ?”

“Anh ổn không, không phải đọc những tin nhắn nhạt thếch, không bị phiền hà bởi mấy câu hỏi ngố… anh dạo này…?”

Tôi chậm rãi gấp laptop “Có bao giờ anh thử nhớ về em chút nào chưa?”. 



Tôi đi tìm chút tôi của ngày cũ, nụ cười kia nguyên vẹn, tôi tưởng đó là bầu trời và tôi là đám mây được che chở dưới vòm trời trong xanh ấy. Không, nụ cười đó như là hương vị cốc Pinacolada nồng cay mà tôi uống trên tầng thượng quán cafe quen, nơi mà hôm đó tôi cách anh một khoảng cách ngắn nhất. Pinacolada không khiến tôi vật vã say mèm, chỉ đọng vị ở cổ họng, thứ dư vị hăng ngọt rót tràn vào tim. Chắc hôm nào, tôi lại uống, ngồi vị trí thân thuộc ấy ngắm thành phố về đêm… thành phố không giấu hộ nỗi buồn tôi trong đáy mắt!

“…Cứ bước trên đường dài lặng yên ngắm nhìn
Cứ thế không cần tìm một bàn tay êm
Tiếng nói không cần lời để trong trái tim ngập ngừng
Vì sao cố nói mới là yêu?

Đứng cách xa lời chào tựa như lúc xưa
Cứ thế âm thầm nhìn người vừa đi qua
Sáng sớm sương ngập vào bàn chân biết vui một mình
Vì sao cố níu tên nguời quen?...”

Ừ anh, anh đang ở đâu đấy anh?

© Chuông Mây – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top