Chào nhé tháng 12 – tháng của hoài niệm và sum vầy
2016-12-09 01:35:00
Tháng 12 về, trời se se lạnh với tiếng mưa rơi rã rích ngoài kia, ướt át một góc phố. Đã bao lần lật trang nhật kí đặt bút muốn viết về mưa nhưng lại sợ bản thân lạc hướng đâu đó trong nỗi buồn, trong hoài niệm và nhung nhớ...
Tuổi 30, chẳng bao giờ quá muộn cho cuộc hành trình
2016-12-08 01:25:00
Khi tôi 30, tôi sẽ trầm ngâm khi nhớ lại ngày đầu tiên đi làm, thật sự bước vào đời, bao khó khăn, nhiều bỡ ngỡ. Bốn năm ở trường đại học, bằng cấp này, chứng chỉ kia, tất cả như vô ích trong buổi đầu đi làm ấy. Bôn bả, cuống cuồng tự học, tự mày mò, tự tìm hiểu để có thể làm tốt công việc của mình. Thất bại, chán nản, bị la mắng,.. tất cả không thể phai nhòa trong kí ức.
Cứ vấp ngã rồi đứng lên
2016-12-07 01:25:00
Cuộc đời này sẽ chẳng bao dung với em đâu vậy nên những vết xước là điều không thể tránh được khi em đang học cách trưởng thành. Cứ để mình bị va đập, cứ để mình vấp ngã và cứ để mình đau em nhé, vì tất cả sẽ là bài học để giúp em biết cách sống vui cùng cuộc đời này.
Tháng 12 về chẳng cho tôi một cơ hội được yêu
2016-12-06 00:35:00
Tuổi 25, cái thời thanh xuân ngông cuồng ấy chắc có lẽ đã qua đi quá lâu mà tôi chẳng hề hay biết. Cứ nghĩ cứ mới hôm qua, thế mà đã 7 năm mà vẫn ôm chặt một bóng hình xa lạ. Đôi lúc thật yếu đuối muốn buông xuôi tất cả, nhưng con tim lại mỏng manh quá nên chẳng đủ vô tình để vứt bỏ. Vẫn cứ cố chấp bước tiếp dù chẳng biết có ngày mai hay không.
Những ngày cuối năm để yêu thương
2016-12-05 01:25:00
Hà Nội những ngày cuối năm, trời trở lạnh ghê gớm! Mưa và gió kéo về thấm lạnh lòng người. Chợt thèm cơm của mẹ. Muốn có được cái cảm giác ngồi nhìn mẹ lấy cơm cho rồi nhắc nhở cuộc sống nơi phố xá đông đúc. Tưởng rằng mình trưởng thành và mạnh mẽ lắm. Nhưng hoá ra không phải, giọt nước mắt từ khoé mắt cứ từ từ lăn xuống mặn đắng.
Buông tay được thì cũng chấp nhận được
2016-12-04 01:30:00
Quá khứ đã sẽ luôn vô hình tồn tại ẩn sâu trong kí ức, đó là những việc mình vẫn còn hối tiếc hay là đã đánh mất một cách dễ dàng, là điều đã từng là quan trọng nhất, là người đã từng là tất cả. Ta chỉ nhận ra những thứ quan trọng khi đã mất chúng nhưng phải tạm quên đi tất cả thôi. Cuộc sống mà, đã từ bỏ được thì phải chấp nhận được.
Thư tình yêu gửi vào mùa đông
2016-12-02 01:25:00
Chẳng có hạnh phúc đầu tiên để chúng ta mang nhau đi tới tận cùng số phận, cũng không có một niềm đau nào sẽ tồn tại vĩnh cửu theo thời gian, ngự trị và kiểm soát từng trái tim bé nhỏ nhất trong riêng mỗi chúng ta.
Ai rồi cũng sẽ là quá khứ của một người
2016-11-29 01:35:00
Thời gian cứ trôi và cuốn đi những thứ mà con người vốn dĩ không bao giờ muốn đánh mất. Và họ lại trở thành chính quá khứ của con người, trở thành những hoài niệm xa xôi mà mãi mãi họ chẳng thể nào tìm được trở lại.
Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi những năm tháng bình yên
2016-11-27 01:25:00
Đi hết bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông để kịp nhận ra một bông nếp cái hoa vàng chưa đủ thơm để làm nên một mùa cơm mới. Một đợt gió mùa Đông Bắc cũng chưa đủ làm cho ta cảm thấy lạnh để mặc thêm chiếc áo ấm mùa đông nhưng nó lại làm cho những cảm xúc trong lòng ta trỗi dậy và đầy thêm theo năm tháng.
Đã có lúc chúng ta lạc mất nhau
2016-11-25 01:25:00
Tôi cũng từng bị lạc rất nhiều thứ trong cuộc đời, để rồi khát khao tìm kiếm. Các bạn có bao giờ để lạc mất ai đó trong cuộc đời này chưa? Tôi tin chắc rằng ít nhiều chúng là đã từng bị lạc, lạc mất rồi và chẳng bao giờ tìm lại được nữa.
Lang thang tìm một chốn trú nỗi buồn
2016-11-24 01:25:00
Dư âm của chuỗi ngày mệt mỏi nặng hẳn trên đôi vai, vậy mà ta vẫn muốn đi, muốn lang thang đâu đó một mình, mặc cho nắng mưa phủ đầy cả góc trời. Cứ thế ta đi, trên chiếc xe ấy, chẳng cần xác định đích đến, đi mãi đi mãi cho tới khi lồng ngực vơi đi những ganh gánh trong lòng.
Hạnh phúc ở ngay bên cạnh ta thôi!
2016-11-23 01:35:00
Mình nghĩ hạnh phúc thực ra chẳng ở đâu xa, nó có thể đang ở gần ngay bạn, bên cạnh bạn, chỉ là bạn có nhận ra nó hay không? Hoặc là đã nhận ra nhưng lại vờ như không biết, để tìm kiếm những điều cao xa. Nhưng, hạnh phúc cũng có thể vụt bay đi mất lúc nào ta chẳng hay và khi nhìn lại chỉ còn là hoài niệm cùng tiếc nuối.




















