Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi những năm tháng bình yên
2016-11-27 01:25
Tác giả:
Tháng Mười Một! Thời tiết lạ lùng. Những cơn mưa lạnh đã về để cho ta được đón ngày Thứ Năm cuối cùng của tháng Mười Một trong tiết trời mùa Đông lùm xùm áo ấm. Phải chăng vì trong 365 ngày sắp trôi qua trong một năm, đã có một ngày Thứ Năm như thế để cho ta được yêu nhiều hơn, nhớ nhiều hơn và tri ân nhiều hơn nên ngày Thứ Năm ấy bao giờ tiết trời cũng lạnh. Có lẽ vì cái lạnh luôn làm cho ta có thêm nhiều cảm xúc, nhiều suy tư trăn trở. Cái lạnh làm cho ta cảm thấy cần được chia sẻ nhiều hơn, muốn được nắm chặt tay ai đó để được truyền thêm hơi ấm.

Không hiểu sao ta cứ thấy nghẹn ngào mỗi khi đứng giữa cánh đồng Cải xanh đang đợi gió lạnh về để trổ những thảm hoa vàng dát nắng ven sông. Khỏa chân giữa dòng sông bến trong bến đục, ta như muốn hét vang lên giữa những vạt cà đang đến độ nở hoa rằng: “Quê hương ơi! Ta yêu mi nhiều lắm, có biết không”. Khi tiếng gió Mùa Đông khe khẽ rít lên qua tàu lá chuối, ta cảm thấy yêu nhiều hơn, ơn nhiều hơn những lúc gió lạnh ùa về. Gió nhắc cho ta nhớ về công sinh thành dưỡng dục của cha của mẹ. Gió gợi cho ta nhớ về bóng người cha thân yêu chở ta trên chiếc xe đạp Phượng Hoàng cũ kỹ trên con đê nhỏ để khi ấy ta có thể thỏa sức bộc bạch về những mơ ước sau này khi ta lớn lên. Một cột khói xám nghi ngút bốc lên từ bếp nhà ai nơi miền Trung Du nghèo chẳng thể che mờ bóng núi. Hình ảnh ấy đã làm cho ta thấy lòng mình bỗng chốc ngổn ngang mênh mang những nghĩ suy. Ta muốn để tâm hồn mình lặng đi một chút, hãy tạm gác lại những bộn bề thường ngày đi một chút, cho trái tim ta cơ hội nói lên những lời tri ân thân thương đang thầm thì để nhớ về những người đã cho ta hình hài với công sinh thành dưỡng dục chẳng thể nào quên.

Đi qua dưới hàng cây, một bông hoa sữa rơi lên mái tóc nhắc ta nhớ đến cồn cào những dòng thư vụng trộm dưới ngăn bàn và những cánh phượng hồng năm xưa ép trong lòng giấy trắng. Nhớ tiếng huýt sáo của anh khe khẽ rủ ta trốn học đi chơi dưới hàng bằng lăng xao xác tiếng ve để ta có dịp thả những vần thơ tan vào gió. Những vần thơ ấy cứ trong trẻo ngọt ngào bay cao vút tận trời xanh như những khát khao. Thơ là ước mơ, những ước mơ màu hồng mang hơi ấm nhạt nhòa. Những ước mơ mang màu mực tím mong sao thời gian trôi chậm lại. Những ước mơ trong veo ngày ấy, đến bây giờ vẫn chỉ thơ thôi. Vẫn mê mải những buổi chiều rong chơi, khi ta được cùng anh thả lên trời cao những cánh diều cong như những con thuyền chênh vênh trước gió chở nặng những đam mê cháy bỏng. Bông hoa sữa tàn, những cánh hoa héo rũ khẽ rụng dưới chân ta. Hương thơm ngào ngạt của nó xổ tung ra như những kỉ niệm đã được ta gói ghém bấy lâu nay, giờ đang bung ra kín cả một miền kí ức. Cho em tạ ơn anh nhé. Tạ ơn à, em sẽ trả anh bằng gì đây? Một chữ yêu suốt cuộc đời này, liệu có đủ không anh? Dọc bờ đê dài, từng vạt cỏ lau nở những bông hoa trắng dài đổ dạt về phía gió mong manh.
Ngày Tạ Ơn, cơn mưa vắt qua chiều nằng nặng nước như chứa đựng những tâm tư thầm kín nửa đời người và ta cũng không biết người ta du nhập cái ngày này vào Việt Nam từ khi nào nữa. Chỉ biết rằng khi càng có tuổi, người ta mới thấy thấm thía hơn vào mỗi dịp Lễ Tạ Ơn. Phải chăng khi đó ta đã trải qua tuổi trẻ đầy hoài bão ước mơ và thất bại. Khi đó ta mới có nhiều thời gian hơn để ngồi suy nghĩ thay vì việc chạy tất bật giải quyết những mối lo cuộc sống. Có đến bệnh viện thăm một người thân bị ốm nặng, có đến Hoàn Vũ để tiễn đưa một người bạn đi xa mãi mãi ta mới thấy bản thân mình bỗng trở nên vô nghĩa biết bao nhiêu. Chỉ khi phải trải qua những xúc cảm ấy, ta mới cảm thấy yêu nhiều hơn cái tuần lễ Tạ ơn nhiều ý nghĩa này. Những giây phút tạ ơn trong đầu hiện lên trong tâm tưởng ta ngày càng nhiều hơn, thường xuyên hơn. Xa nhà mấy năm, được đón Lễ Tạ Ơn khi không có người thân bên cạnh. Nhớ lại những lúc âm thầm ngồi cặm cụi gõ từng kí tự giữa sự êm đềm của bóng đêm, gạt ngang giọt nước mắt chực vỡ òa nơi khóe mắt mà cảm thấy ngập tràn niềm vui sướng và cảm thấy cuộc đời có ý nghĩa nhiều hơn. Nhớ khi lên đường, khoác chiếc ba lô bước lên cầu thang máy bay, anh còn dặn: “Chân cứng đá mềm em nhé, hãy đi đủ xa để biết yêu nhiều hơn những thứ ở gần”.

Đi hết bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông để kịp nhận ra một bông nếp cái hoa vàng chưa đủ thơm để làm nên một mùa cơm mới. Một đợt gió mùa Đông Bắc cũng chưa đủ làm cho ta cảm thấy lạnh để mặc thêm chiếc áo ấm mùa đông nhưng nó lại làm cho những cảm xúc trong lòng ta trỗi dậy và đầy thêm theo năm tháng. Bài học tiếng Anh tối hôm ấy đã giúp ta hiểu cặn kẽ từng chữ cái viết nên cái từ “Thanksgiving day”, sao mà thân thương và sâu sắc thế. Đi qua những thửa ruộng đã gặt chỉ còn lại chỏng chơ gốc rạ để tìm về bờ tre vàng hoe sau làn khói lam chiều. Về với bến sông quê để ta có dịp thả tâm hồn mình vào lời hát ầu ơ của bà ru cháu ngày nào. Những cơn gió đung đưa chiếc lá vàng rơi theo dòng đời vô định. Tiếng lòng ta vẫn hát mãi những bài ca ơn đời ơn người đi cùng năm tháng. Khi những nghĩ suy trùm lên từng kí tự giữa màn khuya tĩnh lặng, ta lại cầm bút và vẽ hình trái tim vào bóng đêm trầm mặc để mỗi nét bút là một lời tri ân.
© Nguyễn Thúy Hạnh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.











