Tình đơn phương có được gọi là tình đầu?
2016-10-19 01:25
Tác giả:
“Hương ơi ra đây xem này, mùa đông của mày về rồi đấy!” Mai reo lớn lên khi cảm nhận được một luồng không khí mát lạnh tràn vào phòng qua ô cửa chính vừa được hé mở.
“Đâu đâu… Ôi! Mát quá! Về thật rồi, gió lạnh đầu mùa đã về thật rồi, thích quá!”
“Cũng tại mày hết đấy, ngày xưa tao đâu có lưu luyến gì cái thời tiết cô đơn này đâu”
“Cảm giác thật thích mà đúng không?” Nụ cười không tắt trên môi đủ để diễn tả niềm vui sướng của nó lúc này. “Hay giờ mình ra Hồ Tây đi? Chắc sẽ tuyệt lắm đấy!”
Đông đến nhanh quá, nó còn chưa kịp chuẩn bị. Chẳng kịp suy nghĩ, khoác vội chiếc áo khoác mỏng lên người rồi phi thẳng xe đạp về phía Hồ Tây. “Hẹn hò với gió lạnh đầu đông, thật thú vị mà đúng không?”, nó mỉm cười khi trong đầu xuất hiện dòng suy nghĩ ấy. Cũng chẳng hiểu vì sao nó lại thích cái cảm giác mỗi đợt gió lạnh về đến thế nữa? Phải chăng vì có một mùa đông xưa, đã có người gõ cửa trái tim nó.

Mới sáng sớm tinh mơ, những con phố Hà Nội vẫn còn thưa thớt người qua lại. Những con phố này, mấy năm nay đã in hằn dấu chân nó rồi, nhưng hôm nay lại mang đến cho nó một cảm xúc thật đặc biệt. Nó nhìn những bánh xe quay tròn, đầu óc mơ màng. Cảnh vật hiện tại, đưa nó về ký ức xưa, nơi trường học xưa, có anh và nó. Là anh và nó nhé, chứ nó chẳng bao giờ dám gọi là “hai đứa”. Bởi anh và nó chưa bao giờ là của nhau, chưa bao giờ có chung dòng suy nghĩ.
Nó nhớ lại những ngày đầu biết đến anh, một anh chàng khóa trên, hay ngồi cạnh cửa sổ lớp đối diện. Nó cũng giống anh, ngồi ngay cạnh cửa sổ hành lang lớp nó. Những giờ ra chơi nó có thói quen nhìn ra cửa sổ và ngắm nhìn các bạn qua lại dọc hành lang. Và chẳng hiểu sao lần nào cũng vậy, ánh mắt nó luôn dừng lại khi chạm vào tấm lưng gầy của anh. Nó luôn tự hỏi tấm lưng “mảnh mai” kia có gì mà thu hút ánh nhìn của nó đến vậy?
Nó thường thấy anh trêu chọc các bạn trong lớp và cười lớn với những cái nháy mắt nghịch ngợm. Lúc ấy suy nghĩ duy nhất trong đầu nó về anh là “nhìn đã thấy đểu rồi”. Với nó, con trai là phải nghiêm túc, mặt lúc nào cũng phải thật lạnh lùng, chứ như anh “nhìn là thấy chẳng có gì tốt đẹp rồi”. Ấy vậy mà, hôm nào không thấy hình ảnh tấm lưng gầy quen thuộc kia bên ô cửa sổ là nó lại thấy trống vắng lạ lùng.
Cho đến một ngày, cũng vào mùa đông, khi những cơn gió nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ mang không khí mát mẻ ghé vào lớp nó, nó thích thú rướn người qua ô cửa lắc lư đùa giỡn với gió, thì giật mình thấy anh với vẻ mặt tươi cười cũng đang với tay ra ngoài ve vẩy như mời gọi gió vào. Trong một phút giây ngắn ngủi, bất giác anh liếc sang nhìn nó, và rồi ánh mắt anh và nó vô tình lạc vào nhau, một lúc thật lâu, xuyên qua cả hành lang tối tăm. Nó thấy tim mình bỗng đập nhanh hơn, hai má nóng lên dù gió vẫn không ngừng thổi, thế là nó biết trái tim nó đã rung động vì anh thật rồi.
Ngày tháng trôi qua, anh vẫn ở đó, tấm lưng gầy của anh vẫn thế, ô cửa sổ kia vẫn mở mỗi giờ ra chơi, chỉ có nó là nghĩ về anh nhiều hơn. Nó mong được nhìn thấy anh nhiều hơn. Những dòng nhật ký cũng dày đặc tên anh hơn. Nó còn viết cả những bài thơ dành tặng cho anh, dành cho những rung động đầu đời của nó. Nhiều khi tham lam, nó còn muốn được trò chuyện cùng anh, muốn được hòa vào những cuộc nói chuyện tếu táo của anh và muốn được cùng anh nghe những bài hát ngọt ngào mà nó vẫn thường nghe. Nhưng mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở những dòng suy nghĩ mà thôi, bởi vẫn luôn có những mặc cảm ngăn cản nó thực hiện điều đó. Mỗi lần nghĩ đến anh là nó lại thấy xa vời, anh với nó như bước ra từ hai thế giới khác nhau và trong thế giới của anh không thể tồn tại một con người không có gì nổi bật như nó.

Hà Nội những ngày đông thật khiến con người ta nao lòng. Những kỷ niệm về anh thật khiến nó thổn thức. Nhiều khi nó nghĩ chỉ là tình cảm đơn phương thôi cớ sao mà sâu đậm đến thế, sau bao năm vẫn còn vẹn nguyên. Không biết bao lần nó đã phải giật mình khi nhìn thấy một bóng hình quen. Chiếc áo sơ mi xanh cùng mái tóc cắt ngắn, dáng người cao cao và nụ cười nghịch ngợm… Tất cả, trong kí ức của nó, đẹp đến lạ thường.
“Két”… Nó giật mình phanh gấp khi thấy chiếc xe ô tô phía trước dừng lại, thì ra là đến chỗ đèn đỏ rồi mà nó chẳng hay biết. Bây giờ nó chỉ cần rẽ trái, đi dọc theo con đường Lạc Long Quân này là đến Hồ Tây rồi. Bận rộn trong những suy nghĩ về anh cũng khiến thời gian trôi nhanh hơn.
Chỉ vài phút sau, chiếc xe đạp nhỏ xinh đã nằm gọn trên vỉa hè của Hồ Tây. Nó reo lên khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt: Hà Nội của nó đây rồi. Hồ Tây – một sáng mùa đông thật đẹp như trong mơ, không uổng công đạp xe hơn 6 cây số của nó. Nó dựng xe dưới một gốc cây dừa to cạnh hồ. Phía xa xa bên kia của hồ, khuất sau làn sương mờ là những tòa nhà cao ngất ngưởng. Những đợt gió lạnh mang đầy hơi nước phả vào mặt nó. Nó thích thú giang hai tay ra, nhắm mắt, hít hà bầu không khí dễ chịu này. Chỉ ước sao trái đất quay chậm lại, để nó được sống cùng thời khắc này lâu hơn.
Nó chọn chiếc ghế đá gần nhất để ngồi nghỉ, cầm điện thoại ra, mở một bản nhạc quen mà nó vẫn thường nghe khi ở một mình. Đúng hơn là nó vẫn thường nghe trong những ngày anh vẫn còn quanh quẩn quanh cuộc sống của nó.

Còn nhớ có người đã từng nói với nó “tình đơn phương đến buồn cũng đẹp”. Nó cũng thấy vậy. Những suy nghĩ về anh luôn mang lại một nỗi buồn khó tả trong lòng nó, nhưng xen vào đó là những cảm xúc ấm áp và đẹp đẽ, khiến nó chẳng bao giờ muốn thoát ra. Nếu có ai hỏi nó có tiếc nuối không khi chưa một lần bày tỏ tình cảm của mình với anh. Thì nó sẽ trả lời là “không”. Nó chưa bao giờ hối tiếc vì đã để anh bước vào cuộc đời nó, cũng chưa bao giờ hối tiếc vì chưa một lần bày tỏ tình cảm của mình với anh. Bởi nó biết dù nó có nói ra thì anh và nó cũng không thể chung lối, vốn dĩ hai người ở hai thế giới quá khác xa nhau, và “có bên nhau cũng không thể hết ưu phiền”. Nhưng có một điều mà nếu có cơ hội nó sẽ nói với anh, rằng “nếu tình đơn phương cũng được gọi là tình đầu, thì anh à, chính anh là tình đầu của em đấy”.
Mặt trời đã dần nhô lên cao rồi. Làn sương sớm cũng tan dần. Nó đứng dậy hít hà thứ khí trời mê hoặc này thêm lần nữa rồi lại cắm đầu đạp xe về trường cho kịp tiết học đầu tiên. Đường phố giờ này cũng bắt đầu nhộn nhịp hơn, nhưng cũng chẳng ai thèm chen lối với chiếc xe đạp nhỏ xíu của nó. Cảm giác lúc này của nó thật dễ chịu.
Cũng từ lâu, mỗi lần không vui, nó lại cho phép mình bỏ quên thực tại, để mặc những suy nghĩ về anh dẫn lối, đưa nó về những ký ức đẹp đẽ xưa và cảm nhận trái tim mình được sưởi ấm. Nó hài lòng với mọi thứ đã có. Về một tình cảm chỉ của riêng nó. Với một người chỉ riêng mình nó biết. Không có những lời hứa hẹn, và cũng không có những phút giây đợi chờ.
Tuy nó và anh chưa từng bên cạnh nhau đúng nghĩa, nhưng trong suy nghĩ của nó, buồn vui đều có anh – tình đầu đơn phương.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






