Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi anh, tình yêu đơn phương của em

2014-02-17 01:00

Tác giả:


Nghe gì? - Giờ thì em chấp nhận đau chứ không thể quên anh được. Em sẽ yêu anh như những gì em muốn, em sẽ yêu anh bằng tất cả trái tim này, và em sẽ chờ cho đến ngày anh đáp trả. Gửi anh, tình yêu đơn phương của em…

***
Anh và em học cùng khoa, nhưng đến năm 2 em mới biết đến anh, cũng dễ hiểu thôi, vì trường mình đào tạo đa ngành, đa nghề, mà khoa em thuộc vào dạng đông nhất nhì trường nữa. Chắc là em với anh cũng học chung nhiều môn rồi, nhưng cho đến bây giờ em mới để ý tới anh trong một lần nói chuyện cùng những người bạn trong tiết thảo luận môn hiến pháp. Điều em ấn tượng nhất khi thấy anh là đôi mắt, cái đôi mắt sao mà ấm áp, em nhìn thấy trong đó cảm giác tin tưởng đến kì lạ. Tim em đập rộn, bối rối. Lâu lắm rồi, từ khi em gồng mình quên đi cái tình yêu đơn phương đầu đời cả mình, em mới có cái cảm giác này.

Em lại yêu sao. Em quan niệm từ yêu không giống như mọi người là phải xuất phát từ hai người, đối với em, yêu là khi em dành cho ai đó tình cảm từ sâu trong tim, chân thành, trìu mến, yêu là khi em nhìn thấy người đó và khẽ mỉm cười, thế thôi. Nhưng tại sao em cảm thấy khó chịu vô cùng, cái tình yêu đầu lấy của em quá nhiều nước mắt, cho em bao nhiêu nỗi đau, em sợ, sợ đau thương sẽ tràn ngập góc bình yên mà em gắng giữ trong tim bấy lâu.

tình yêu đơn phương

Cứ thế, sau buổi học đó, em mong đến tuần sau để được gặp anh, ngồi học mà em cứ nhìn anh, nhìn từ một phía, nơi mà anh không thể nhận ra được. Ngày tháng trôi qua, buổi học cuối cùng cũng đến, nhưng em biết rằng, em với anh còn học với nhau nhiều, điều đó là đương nhiên vì hai đứa học cùng khoa và cùng khóa. Sau buổi học, em lững thững đi về, trời mưa, bầu trời tối sầm lại, con đường quen thuộc về phòng trọ của em ướt át, vắng bóng người, em rong ruổi đi, thả mình trong cơn mưa, thả mình trong những nghĩ suy.

Em không chọn cho mình những ngôi trường ở Hà Nội nơi ngập tràn hương mùa thu, hay mảnh đất Sài thành - nơi những cơn mưa đến bất ngờ không báo trước đem lại cho người ta muôn vàn cảm xúc,  hay một vùng đất nào khác, mà em chọn Vinh. Đối với em, Vinh đẹp trong yên bình, không vội vã, không tập nập, không bon chen, với em vinh như món quà diệu kì. Vì thế mà em xem những cuộc gặp gỡ ở nơi này như định mệnh. Em tôn trọng tất cả.

Em nghĩ đến anh, phải chăng anh với em không có cơ duyên với nhau, gặp nhau, nói với nhau đôi ba câu, nhưng trông anh chẳng thân thiện với em là bao. Thở dài và bước. Ông trời trêu người em sao, hai lần yêu đơn phương và hai lần không được đáp trả. Chẳng lẽ em phải quên anh khi mọi thứ vẫn chưa là quá muộn để nỗi đau giày vò em.



Quên, cũng được, nhưng cần có thời gian, dù chỉ là đơn phương thôi, nhưng em đã mất một năm để quên người em yêu đầu tiên. Bạn bè thân em, đứa nào cũng nói em quá ngu ngốc, biết người ta không có tình cảm, nhưng vẫn cố yêu để mang vết thương cho mình.

Một thời gian không trông thấy anh, em thấy lòng mình thanh thản, nỗi nhớ không còn khắc khoải. Nhưng không, hôm nay đi thi em lại gặp anh, anh nhìn thấy em, cười khẽ làm em lặng người, làm tim em muốn nhảy ra ngoài, anh cười ư, đôi mắt ấy còn nhìn em nữa.

Giờ thì em chấp nhận đau chứ không thể quên anh được. Em sẽ yêu anh như những gì em muốn, em sẽ yêu anh bằng tất cả trái tim này, và em sẽ chờ cho đến ngày anh đáp trả. Gửi anh, tình yêu đơn phương của em…

•    Gửi từ Bẹp Sun



Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

Nỗi lòng

Nỗi lòng

Ba nó, một người đàn ông nay đã chễm chệ ở cái tuổi vang danh sự nghiệp, tay vẫn đang cầm chén cơm vừa nhận từ người vợ mà ông đích thân đi xin cưới khi còn là cậu thanh niên 18 tuổi không gia đình, không sự nghiệp, không có lấy một tiếng thơm. Giọng ông có hơi chút khàng khàng, khiến bã vai của nó run run vì giật mình.

Tình yêu ấy ngây thơ

Tình yêu ấy ngây thơ

Tớ cũng có một tình yêu tuổi học trò như bao người. Chỉ là nó có chút đau khổ. Có chút day dứt và cay đắng.

Đôi ta

Đôi ta

Hạnh phúc từ đây, màu nắng ấm An lòng duyên thắm, vẹn tình chung.

VIẾT CHO EM

VIẾT CHO EM

Viết cho em, tôi viết cho em Viết tình ta, bài thơ mùa hạ Có ngàn hoa dưới trời tươi nắng Có tình ta còn đôi chút xa…

back to top