Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi anh, tình yêu đơn phương của em

2014-02-17 01:00

Tác giả:


Nghe gì? - Giờ thì em chấp nhận đau chứ không thể quên anh được. Em sẽ yêu anh như những gì em muốn, em sẽ yêu anh bằng tất cả trái tim này, và em sẽ chờ cho đến ngày anh đáp trả. Gửi anh, tình yêu đơn phương của em…

***
Anh và em học cùng khoa, nhưng đến năm 2 em mới biết đến anh, cũng dễ hiểu thôi, vì trường mình đào tạo đa ngành, đa nghề, mà khoa em thuộc vào dạng đông nhất nhì trường nữa. Chắc là em với anh cũng học chung nhiều môn rồi, nhưng cho đến bây giờ em mới để ý tới anh trong một lần nói chuyện cùng những người bạn trong tiết thảo luận môn hiến pháp. Điều em ấn tượng nhất khi thấy anh là đôi mắt, cái đôi mắt sao mà ấm áp, em nhìn thấy trong đó cảm giác tin tưởng đến kì lạ. Tim em đập rộn, bối rối. Lâu lắm rồi, từ khi em gồng mình quên đi cái tình yêu đơn phương đầu đời cả mình, em mới có cái cảm giác này.

Em lại yêu sao. Em quan niệm từ yêu không giống như mọi người là phải xuất phát từ hai người, đối với em, yêu là khi em dành cho ai đó tình cảm từ sâu trong tim, chân thành, trìu mến, yêu là khi em nhìn thấy người đó và khẽ mỉm cười, thế thôi. Nhưng tại sao em cảm thấy khó chịu vô cùng, cái tình yêu đầu lấy của em quá nhiều nước mắt, cho em bao nhiêu nỗi đau, em sợ, sợ đau thương sẽ tràn ngập góc bình yên mà em gắng giữ trong tim bấy lâu.

tình yêu đơn phương

Cứ thế, sau buổi học đó, em mong đến tuần sau để được gặp anh, ngồi học mà em cứ nhìn anh, nhìn từ một phía, nơi mà anh không thể nhận ra được. Ngày tháng trôi qua, buổi học cuối cùng cũng đến, nhưng em biết rằng, em với anh còn học với nhau nhiều, điều đó là đương nhiên vì hai đứa học cùng khoa và cùng khóa. Sau buổi học, em lững thững đi về, trời mưa, bầu trời tối sầm lại, con đường quen thuộc về phòng trọ của em ướt át, vắng bóng người, em rong ruổi đi, thả mình trong cơn mưa, thả mình trong những nghĩ suy.

Em không chọn cho mình những ngôi trường ở Hà Nội nơi ngập tràn hương mùa thu, hay mảnh đất Sài thành - nơi những cơn mưa đến bất ngờ không báo trước đem lại cho người ta muôn vàn cảm xúc,  hay một vùng đất nào khác, mà em chọn Vinh. Đối với em, Vinh đẹp trong yên bình, không vội vã, không tập nập, không bon chen, với em vinh như món quà diệu kì. Vì thế mà em xem những cuộc gặp gỡ ở nơi này như định mệnh. Em tôn trọng tất cả.

Em nghĩ đến anh, phải chăng anh với em không có cơ duyên với nhau, gặp nhau, nói với nhau đôi ba câu, nhưng trông anh chẳng thân thiện với em là bao. Thở dài và bước. Ông trời trêu người em sao, hai lần yêu đơn phương và hai lần không được đáp trả. Chẳng lẽ em phải quên anh khi mọi thứ vẫn chưa là quá muộn để nỗi đau giày vò em.



Quên, cũng được, nhưng cần có thời gian, dù chỉ là đơn phương thôi, nhưng em đã mất một năm để quên người em yêu đầu tiên. Bạn bè thân em, đứa nào cũng nói em quá ngu ngốc, biết người ta không có tình cảm, nhưng vẫn cố yêu để mang vết thương cho mình.

Một thời gian không trông thấy anh, em thấy lòng mình thanh thản, nỗi nhớ không còn khắc khoải. Nhưng không, hôm nay đi thi em lại gặp anh, anh nhìn thấy em, cười khẽ làm em lặng người, làm tim em muốn nhảy ra ngoài, anh cười ư, đôi mắt ấy còn nhìn em nữa.

Giờ thì em chấp nhận đau chứ không thể quên anh được. Em sẽ yêu anh như những gì em muốn, em sẽ yêu anh bằng tất cả trái tim này, và em sẽ chờ cho đến ngày anh đáp trả. Gửi anh, tình yêu đơn phương của em…

•    Gửi từ Bẹp Sun



Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top