Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu đơn phương cũng là một dạng hạnh phúc

2015-08-05 01:00

Tác giả:

blogradio.vn - Bạn có tin trên đời này có thứ tình yêu gọi là khắc cốt ghi tâm? Tôi chưa từng tin trên đời này lại có một tình yêu như thế, cho đến khi gặp anh. Thứ tình cảm ấy, đang tồn tại và hiện hữu để mỗi ngày tôi lại cảm nhận rõ hơn chút ít.

***

Bạn có tin trên đời này có thứ tình yêu gọi là khắc cốt ghi tâm?

Tôi chưa từng tin trên đời này lại có một tình yêu như thế, cho đến khi gặp anh. Thứ tình cảm ấy, đang tồn tại và hiện hữu để mỗi ngày tôi lại cảm nhận rõ hơn chút ít.

Chúng tôi là hai đứa trẻ đã từng lớn lên bên nhau, cùng học chung từ mẫu giáo đến lớp ba. Tôi và anh thân thiết với nhau bằng tình bạn trẻ con hồn nhiên vô lo vô nghĩ. Những ngày ấy cứ như một giấc mơ trôi qua nhanh.

Đến những ngày học khác trường khác lớp, tình bạn ấy dường như ngủ quên với khoảng thời gian và không gian xa cách.

Nhưng rồi, chính những tháng ngày xa cách ấy, tôi lại luôn nhớ về người bạn cũ. Và từ bao giờ, tôi yêu thầm anh, mối tình đơn phương thầm lặng.

Định mệnh thật khéo sắp đặt và trêu ngươi, sáu năm sau chúng tôi lại cùng thi vào một trường cấp ba và học ở hai lớp cạnh nhau. Cậu bé trắng trẻo ngày nào đã trở thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú, trông mạnh mẽ và rất nam tính.



Lần đầu tiên gặp lại sau bao năm xa cách chúng tôi nhìn nhau nhưng chẳng biết nói gì, rồi mỗi đứa nhìn về một hướng như hai người xa lạ. Thời gian đúng là khắc nghiệt, nó làm cho hai đứa bạn thân ngày nào trở nên lạ lẫm, nó tạo ra một khoảng cách vô hình nào đó giữa hai con người từng là bạn của nhau. Và rồi, vòng tròn của tạo hóa lại khiến tôi ngỡ ngàng khi anh chuyển sang lớp tôi học. Khi người ta đã hóa xa lạ lại là khi mà mọi thứ như đã được an bài. Bởi tôi và anh đã được gia đình hai bên đính ước.

Anh ngạc nhiên. Tôi cũng ngỡ ngàng không kém. Định mệnh ư? Đó phải chăng chính là định mệnh đã sắp xếp cho chúng tôi như thế? Hay là vì tình yêu đơn phương của tôi đã đến khi được đền đáp.

Đúng thật là trái đất này tròn thật, đi một vòng rồi cũng gặp nhau. Rồi không biết tự bao giờ tôi đã yêu anh, có thể nói anh là mối tình đầu của tôi, nhưng là mối tình mà chỉ tôi đơn phương cất giữ. Tôi như một đứa con gái ngốc nghếch, chưa từng được nếm vị ngọt của tình yêu, nhưng rồi nhanh chóng âm thầm chịu đựng những chát đắng vô tình của tình yêu đơn phương ấy.

Tôi yêu anh nhưng người anh yêu lại là bạn của tôi. Ngày ngày, tôi nhìn anh tay trong tay mỉm cười hạnh phúc cùng bạn ấy. Rồi lại lặng im mỗi khi thấy anh chăm chút cho cô bạn gái ấy. Rồi cũng tự mỉm cười, cũng tự an ủi, nhưng gần như quá sức chịu đựng của một cô nhóc còn quá non nớt như tôi.

Những nỗi buồn ấy, tôi quyết định vứt bỏ đi, và cũng tập quên anh, tập chấp nhận mối tình của anh với người bạn ấy. Tôi mỉm cười thật tươi khi thấy anh và người ấy. Tự dặn mình phải quên đi những cái nắm tay kia, hay quên đi nụ cười ấy.

Thời gian tưởng chừng như là liều thuốc tốt nhất, khi tôi quyết định lặng im.

Nhưng chợt một ngày, khi tôi hỏi vu vơ anh một vài câu trên facebook. Tôi biết anh đã chia tay bạn gái, biết anh đang học để thi vào ngành công an, biết anh đang ở quê công tác. Thế nhưng, chẳng can đảm để biết anh có thích tôi không.



Những cuộc nói chuyện trở nên dễ dàng và bớt ngại ngùng hơn. Anh hỏi tôi như một lời bông đùa:

- Mọi người dưới quê bảo tôi là rể cha em đó.

Tôi bối rối, tim đập loạn nhịp. Phải chăng anh đã biết tình yêu ấy tôi dành cho anh? Phải chăng anh đã thích tôi hơn? Phải chăng anh đang dành tình cảm cho tôi.

Rồi anh tiếp lời:

- Chuyện tương lai ai mà biết được.

Thế đó, tương lai của tôi có phải là anh không khi chúng tôi đã được đính ước. Khi mà tôi đã dành cho anh tình yêu đơn phương chưa một lần dám thổ lộ. Khi mà dù cố gắng bao nhiêu tôi cũng không thể quên được cậu bé bạn thân cùng những ngày thơ ấu.

Tôi chấp nhận chờ đợi anh, chờ đợi một tình yêu trọn vẹn từ phía anh. Bởi tương lai mà, ai biết trước được điều gì.

Tình yêu của tôi dành cho anh như ánh nắng buổi sớm bình minh tràn đầy sức sống và niềm tin…

Như ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè đầy nhiệt huyết…

Như ánh nắng dịu êm của hoàng hôn bởi tình yêu thầm lặng ấy.

Tôi yêu anh, chấp nhận chờ đợi một tình yêu thật sự. Yêu đơn phương là khi nhìn thấy ai đó hạnh phúc, ta cũng mỉm cười. Yêu đơn phương là bối rối đỏ mặt khi người ta hỏi thăm, dù rất đơn giản thôi đi chăng nữa. Tình yêu đó, cũng xứng đáng để bạn vui, hạnh phúc và tin tưởng. Bởi tình yêu là chờ, là đợi, là bao dung và không giới hạn.

© Nguyễn Thùy Trang – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio tuyển dụng CTV biên tập nội dung website

Blog Radio tuyển dụng CTV biên tập nội dung website

Blog Radio hiện đang có nhu cầu tuyển thêm CTV biên tập nội dung website, thông tin chi tiết như sau

Đừng đợi chờ để hoài phí thanh xuân

Đừng đợi chờ để hoài phí thanh xuân

Đừng đợi nữa em ơi, đừng đợi đến khi trái tim héo quắt mới yêu đừng đợi thanh xuân qua đi mới ngỏ lời. Đừng chờ thời điểm thích hợp, đừng đợi tình yêu đến với mình, em phải tự đứng lên tìm nó.

Ngày xưa ấy nay đâu

Ngày xưa ấy nay đâu

Niềm vui ngày xưa đó mới giản dị và đơn giản làm sao. Giữa ê hề hàng quán, ngập tràn thú vui ngày nay, có khi không sao tìm được nụ cười như ngày ấy nữa. Chuyện cũ, xa rồi, ngày xưa ơi!

Những dấu hiệu cho thấy nàng sắp sửa chia tay bạn

Những dấu hiệu cho thấy nàng sắp sửa chia tay bạn

Một người phụ nữ từng yêu sâu đậm bỗng chốc vứt bỏ bạn, không phải là chuyện một sớm một chiều. Một khi phụ nữ hết yêu, cũng sẽ như mặt trời lặn, vốn đã từng chút đổi thay, chỉ là bạn không hề để tâm.

 Phụ nữ sinh vào tháng âm lịch này là người nhạy bén, năm 2020 làm đâu thắng đó, tài lộc tới tấp như mưa

Phụ nữ sinh vào tháng âm lịch này là người nhạy bén, năm 2020 làm đâu thắng đó, tài lộc tới tấp như mưa

Với tầm nhìn xa rộng và đầu óc kinh doanh nhạy bén, những người này sẽ có một năm 2020 vô cùng thành công và đáng mong đợi.

Bến đỗ nơi ta chậm nhịp bước chân

Bến đỗ nơi ta chậm nhịp bước chân

Có bao giờ kịp dừng lại bên đường để vuốt ve một chú mèo đáng yêu, hít căng lồng ngực hương ban mai trong lành trong nắng sớm, và mong chờ ngày sang với niềm háo hức mà không phải những mệt mỏi rã rời?

Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn

Cuộc đời này suy cho cùng sướng hay khổ, nghèo hay giàu, vẹn toàn hay bất mãn thì cũng có cái số cả. Có những việc có cố gắng đến mấy cũng khó đạt được. Có những chuyện dù né tránh đến đâu cũng phải đối mặt. Có những quyết định cứ tưởng đúng mà lại sai. Có những lỗi lầm cứ tưởng sai mà lại phanh phui bao nhiêu sự thật nấp sau điều đúng. Thế nên, chung quy lại việc của chúng ta là còn sống thì còn chiến đấu. Còn mọi chuyện khác cứ để trời xanh kia an bài. Vậy nên, mắt trần, đôi tai mỏng, chiếc miệng thô rất khó để phán xét ai sướng, ai khổ. Điều mà chúng ta thấy thật ra suy cho cùng , chỉ là ai thể hiện ra ngoài, ai ẩn dấu sâu trong tâm can, ai bằng lòng, ai lại đang ao ước, ai sống vì mình và ai sống vì ai.

Tình yêu bắt đầu từ một cảm giác và kết thúc bằng một sự lựa chọn

Tình yêu bắt đầu từ một cảm giác và kết thúc bằng một sự lựa chọn

Tùy thuộc vào cách lựa chọn của mỗi người mà sẽ dẫn đến những kết quả khác nhau. Không có sự lựa chọn nào đúng, sự lựa chọn nào sai. Bởi vì chẳng ai biết trước sự lựa chọn đấy sẽ đưa ta đi đến đâu cả.

Trưởng thành cô đơn như thế đấy!

Trưởng thành cô đơn như thế đấy!

Cái giá của trưởng thành chính là sự cô đơn, chính là một mình trải qua tất cả cay đắng ở những năm tháng tuổi trẻ.

Tôi được là chính mình khi chìm trong thế giới truyện tranh

Tôi được là chính mình khi chìm trong thế giới truyện tranh

Ai thích đọc truyện tranh đều không thể là người xấu. Tôi luôn nghĩ vậy một cách trong sáng và vô tư, nhưng gần đây lại dường như hiểu thấu hơn câu nói của chính mình. “không thể là người xấu”, nhưng chưa hẳn đã là người tốt.

back to top