Yêu đơn phương cũng là một dạng hạnh phúc
2015-08-05 01:00
Tác giả:
Bạn có tin trên đời này có thứ tình yêu gọi là khắc cốt ghi tâm?
Tôi chưa từng tin trên đời này lại có một tình yêu như thế, cho đến khi gặp anh. Thứ tình cảm ấy, đang tồn tại và hiện hữu để mỗi ngày tôi lại cảm nhận rõ hơn chút ít.
Chúng tôi là hai đứa trẻ đã từng lớn lên bên nhau, cùng học chung từ mẫu giáo đến lớp ba. Tôi và anh thân thiết với nhau bằng tình bạn trẻ con hồn nhiên vô lo vô nghĩ. Những ngày ấy cứ như một giấc mơ trôi qua nhanh.
Đến những ngày học khác trường khác lớp, tình bạn ấy dường như ngủ quên với khoảng thời gian và không gian xa cách.
Nhưng rồi, chính những tháng ngày xa cách ấy, tôi lại luôn nhớ về người bạn cũ. Và từ bao giờ, tôi yêu thầm anh, mối tình đơn phương thầm lặng.
Định mệnh thật khéo sắp đặt và trêu ngươi, sáu năm sau chúng tôi lại cùng thi vào một trường cấp ba và học ở hai lớp cạnh nhau. Cậu bé trắng trẻo ngày nào đã trở thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú, trông mạnh mẽ và rất nam tính.

Lần đầu tiên gặp lại sau bao năm xa cách chúng tôi nhìn nhau nhưng chẳng biết nói gì, rồi mỗi đứa nhìn về một hướng như hai người xa lạ. Thời gian đúng là khắc nghiệt, nó làm cho hai đứa bạn thân ngày nào trở nên lạ lẫm, nó tạo ra một khoảng cách vô hình nào đó giữa hai con người từng là bạn của nhau. Và rồi, vòng tròn của tạo hóa lại khiến tôi ngỡ ngàng khi anh chuyển sang lớp tôi học. Khi người ta đã hóa xa lạ lại là khi mà mọi thứ như đã được an bài. Bởi tôi và anh đã được gia đình hai bên đính ước.
Anh ngạc nhiên. Tôi cũng ngỡ ngàng không kém. Định mệnh ư? Đó phải chăng chính là định mệnh đã sắp xếp cho chúng tôi như thế? Hay là vì tình yêu đơn phương của tôi đã đến khi được đền đáp.
Đúng thật là trái đất này tròn thật, đi một vòng rồi cũng gặp nhau. Rồi không biết tự bao giờ tôi đã yêu anh, có thể nói anh là mối tình đầu của tôi, nhưng là mối tình mà chỉ tôi đơn phương cất giữ. Tôi như một đứa con gái ngốc nghếch, chưa từng được nếm vị ngọt của tình yêu, nhưng rồi nhanh chóng âm thầm chịu đựng những chát đắng vô tình của tình yêu đơn phương ấy.
Tôi yêu anh nhưng người anh yêu lại là bạn của tôi. Ngày ngày, tôi nhìn anh tay trong tay mỉm cười hạnh phúc cùng bạn ấy. Rồi lại lặng im mỗi khi thấy anh chăm chút cho cô bạn gái ấy. Rồi cũng tự mỉm cười, cũng tự an ủi, nhưng gần như quá sức chịu đựng của một cô nhóc còn quá non nớt như tôi.
Những nỗi buồn ấy, tôi quyết định vứt bỏ đi, và cũng tập quên anh, tập chấp nhận mối tình của anh với người bạn ấy. Tôi mỉm cười thật tươi khi thấy anh và người ấy. Tự dặn mình phải quên đi những cái nắm tay kia, hay quên đi nụ cười ấy.
Thời gian tưởng chừng như là liều thuốc tốt nhất, khi tôi quyết định lặng im.
Nhưng chợt một ngày, khi tôi hỏi vu vơ anh một vài câu trên facebook. Tôi biết anh đã chia tay bạn gái, biết anh đang học để thi vào ngành công an, biết anh đang ở quê công tác. Thế nhưng, chẳng can đảm để biết anh có thích tôi không.

Những cuộc nói chuyện trở nên dễ dàng và bớt ngại ngùng hơn. Anh hỏi tôi như một lời bông đùa:
- Mọi người dưới quê bảo tôi là rể cha em đó.
Tôi bối rối, tim đập loạn nhịp. Phải chăng anh đã biết tình yêu ấy tôi dành cho anh? Phải chăng anh đã thích tôi hơn? Phải chăng anh đang dành tình cảm cho tôi.
Rồi anh tiếp lời:
- Chuyện tương lai ai mà biết được.
Thế đó, tương lai của tôi có phải là anh không khi chúng tôi đã được đính ước. Khi mà tôi đã dành cho anh tình yêu đơn phương chưa một lần dám thổ lộ. Khi mà dù cố gắng bao nhiêu tôi cũng không thể quên được cậu bé bạn thân cùng những ngày thơ ấu.
Tôi chấp nhận chờ đợi anh, chờ đợi một tình yêu trọn vẹn từ phía anh. Bởi tương lai mà, ai biết trước được điều gì.
Tình yêu của tôi dành cho anh như ánh nắng buổi sớm bình minh tràn đầy sức sống và niềm tin…
Như ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè đầy nhiệt huyết…
Như ánh nắng dịu êm của hoàng hôn bởi tình yêu thầm lặng ấy.
Tôi yêu anh, chấp nhận chờ đợi một tình yêu thật sự. Yêu đơn phương là khi nhìn thấy ai đó hạnh phúc, ta cũng mỉm cười. Yêu đơn phương là bối rối đỏ mặt khi người ta hỏi thăm, dù rất đơn giản thôi đi chăng nữa. Tình yêu đó, cũng xứng đáng để bạn vui, hạnh phúc và tin tưởng. Bởi tình yêu là chờ, là đợi, là bao dung và không giới hạn.
© Nguyễn Thùy Trang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý
Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.
9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở
Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.
Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng
Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.


