Về nhà ăn Tết
2018-12-31 01:15:00
Nay về nhà đón tết Thấy mọi thứ đơn sơ Nhưng trong lòng vui hẳn Chẳng thấy mình bơ vơ
Mùa cứ nối mùa để những kỷ niệm theo chúng tôi lớn lên
2018-12-30 01:25:00
Chúng tôi, vì một phần thiếu thốn nên những thức ăn như vậy lại là những món ăn vặt yêu thích đầy sức hấp dẫn ngày bấy giờ.
Con ước phiên chợ ngày Tết mãi có mẹ ở bên
2018-12-30 01:24:00
Ôi cái Tết đúng là đi đến từng góc chợ. Người vác cành đào, người mua cái cây, hoa, quả, bánh…. Đủ thứ trên đời mang ra bán tết. Nó thích thú xin mẹ đi tìm hai cây mía làm gậy ông Vải, rồi vài bông hoa.
Về với mẹ
2018-12-30 01:15:00
Con tìm về với mẹ Dựa vai áo xế chiều Quên đi đời dâu bể Gom góp những tin yêu.
Mong chờ những ngày đông muộn
2018-12-29 01:28:00
Mùa đông mà rong ruổi đường và tấp vào lề làm chút hạt dẻ hay ngô nướng bên bếp than của chị, của cô hay bà cùng mấy đứa bạn cũng thú vị đấy chứ. Và cái lạnh của mùa đông cũng là cái cớ hợp lý cho những cái ôm hay những cái nắm tay thặt chặt của các đôi tình nhân. Nhưng có những người, mùa đông, vẫn chỉ có hơi ấm của riêng mình.
Con có quá ích kỷ khi chẳng thể nói một lời cảm ơn hay xin lỗi
2018-12-29 01:22:00
Vô tình nhìn một cô bé khoảng tầm 8 tuổi, mang một bó hoa nhỏ xinh tặng mẹ nhân dịp lễ phụ nữ, nước mắt người mẹ rơi vì quá đỗi hạnh phúc. Còn con, mẹ biết không, tim con thì đang nhói đau, cổ họng nghẹn đắng, đôi mắt vô hồn khi nhìn cảnh tượng đó. Con sực nhớ con chưa hề chúc mẹ hay gọi cho mẹ dù chỉ là một lời hỏi thăm. Chính cô bé đó đã thức tỉnh con, thức tỉnh thứ quan trọng nhất mà con đang lãng quên từng ngày.
Con mệt rồi chỉ muốn về nhà thôi
2018-12-29 01:15:00
Hôm nay con mệt rồi Chỉ muốn về nhà thôi Những tháng ngày vội vã Thả theo gió cuốn trôi.
Ngày cuối năm, thèm được trở về nơi ấy
2018-12-28 01:30:00
Ngày cuối năm, thèm được trở về nơi ấy, một nơi dù có đi hết cuộc đời vẫn khao khát được tìm lại. Đó là nhà. Để được hít lấy vội vàng vị đất sỏi mằn mặn, nồng nồng in hằn những bước chân cha và giọt mồ hôi của mẹ. Để biết rằng thời gian chẳng chờ đợi một ai khi không biết trân trọng. Mái tóc cha đã phủ đầy sương gió, đôi mắt mẹ ủ đầy nỗi lo toan. Dù thương, dù nhớ cũng chỉ nguyện cầu sự bình yên suốt quãng đời còn lại.
Lỡ thương thật rồi, nói buông là có thể buông được sao?
2018-12-28 01:28:00
Không biết khi nào cảm giác này sẽ hết nhưng hiện tại tôi vẫn vui vì tôi được sống cho những cảm xúc thật của mình. Nhiều lần tôi cũng bật khóc, nhưng không phải vì họ vô tâm với tôi mà vì tôi nhớ họ quá mà không biết phải làm thế nào. Tôi như một đứa trẻ thiếu hiểu biết nên nhiều khi tôi bế tắc không biết nên làm gì tiếp theo.
Lớn lên từ nỗi đau của mẹ
2018-12-28 01:20:00
Những ngày tháng đó cũng chỉ có mẹ lo toan tất cả. Sau này, bố thương ba mẹ con nên chịu thiệt thòi xin về làm gần nhà. Gia đình tôi đã quen với cái cách đối xử của Nội nên cũng chấp nhận nó như một lẽ thường. Dù sao có bố về gần, cả nhà sum họp nên vấn đề khác chẳng còn quan trọng mấy.
Thương chiều đông man mác
2018-12-28 01:15:00
Thương chiều đông năm ấy Nghe mơ màng trời thơ Đến rồi sao vội thế? Để ai kia vẫn chờ.
Chốn cũ ta về
2018-12-28 01:14:00
Đêm nhớ ai ánh đèn in trên vách Có một người ngồi đếm giọt mưa rơi Gọi người xưa trong nỗi nhớ chơi vơi Xào xạc lá rớt vào đêm tĩnh lặng




















