Mùa cứ nối mùa để những kỷ niệm theo chúng tôi lớn lên
2018-12-30 01:25
Tác giả:
Tôi lớn lên trên vùng đất cao nguyên B’lao đầy nắng gió nhưng cũng đầy những ký ức ngọt ngào về tuổi thơ dữ dội, cho đến bây giờ trong những giấc mơ tôi vẫn thường thấy mình cùng đám bạn tung tăng trên khắp những triền đồi…
Tôi nghĩ tất cả những người chúng ta gặp, cùng nhau đi qua những năm tháng trong cuộc đời đều có những mối lương duyên nhất định. Như tôi và đám bạn thuở ấu thơ, cùng nhau đi qua những năm tháng trẻ dại đầy vô tư để đến giờ này, mỗi khi nhắc lại chúng tôi lại thấy đó là khoảng thời gian thật tuyệt vời.
Tôi chuyển nhà năm tôi lên lớp hai, ở đó tôi gặp bạn tôi, nhà bạn có rất nhiều chị em gái và tôi chỉ chơi với hai chị em trạc tuổi tôi. Lần đầu tiên tôi hỏi tên bạn, vì em bạn nhầm lẫn giữ l và n nên tôi cứ nghĩ bạn tên “Nành” trong sữa đậu nành! Ngày hôm sau khi lên lớp học, tôi nhanh nhảu giới thiệu tên bạn với cô chủ nhiệm và cả lớp tên của bạn và cả lớp được một trận cười vì cái tên rất lạ, như một loại đồ ăn, bạn thanh minh viết tên tôi mới biết bạn tên Lành trong từ an lành, và như một sự gắn kết đặc biệt từ cái tên, chúng tôi thân nhau từ đó!

Thời ấy, xe đạp là thứ xa xỉ với những đứa trẻ con nghèo, chúng tôi đi bộ đi học mỗi ngày, mất khoảng ba mươi phút, thỉnh thoảng lắm mới có một hôm được đưa đi hoặc ai đó cho đi ké. Tôi làm sao quên những buổi sáng mùa mùa đông rét mướt, mỗi đứa chúng tôi mặc nhiều lớp áo rồi lại cùng nhau đi bộ đến trường, bữa sáng hồi đó với tôi là những bữa cơm của mẹ, sang hơn là ổ bánh mì chan nước sốt. Tôi cũng không biết loại nước sốt đó là gì, đại loại như là nước sốt của món xíu mại hay gì đó nhưng với tôi nó thơm ngon và xa xỉ hơn những bữa cơm thường ngày. Buổi trưa trên đường đi học về, tôi với lũ bạn lại dừng lại ở ven đường để mút hoa đậu, đậu gì thì tôi cũng không biết nhưng chỉ biết là vị của nó rất ngọt và thanh mát, đó là niềm vui của chúng tôi mỗi buổi trưa tan trường.
Ngày ấy chúng tôi chỉ học nửa buổi, còn nửa buổi ở nhà coi nhà hay phụ giúp những việc lặt vặt của gia đình, tầm học lớp bốn lớp năm là chúng tôi đã biết nấu những bữa cơm cho cả nhà, dù chưa được như mẹ nấu nhưng ít nhất khi bố mẹ trở về nhà sau ngày dài mệt nhọc trên nương rẫy cũng không đến nỗi quá tất bật chuyện cơm nước. Ngoài chuyện ở nhà thì thú vui của chúng tôi ngày đó là rong ruổi khắp các triền đồi đi kiếm củi – thời đó ở chỗ chúng tôi đều sử dụng củi để nấu ăn hàng ngày nên đó là một loại nhiên liệu không thể thiếu mối ngày. Chiều nào nắng ráo là khoảng hai giờ chiều chúng tôi cùng nhau đi kiếm củi, bất cứ loại cây khô nào có thể đốt thì nó đều là củi, nhưng nhiều nhất là chúng tôi lấy củi chè, ca phe và bạch đàn vì chúng sẵn.

Mùa nào thức đấy, lúc nào chúng tôi cũng kiếm được thứ gì đó để ăn, từ những trái cây dại như mâm xôi, sim, trâm, cho đến những trái cây trồng (ở vườn nhà người ta) như ổi, xoài, mận, nhót… Kể ra có hơi xấu hổ nhưng những ngày nhỏ dại vui và nhớ nhất là cùng đám bạn đi bẻ trộm trái cây nhà hàng xóm, có hôm bạn tôi lỡ leo qua rào sợ bị bắt gặp nên phi thẳng xuống mà rách cả quần, đến giờ nhắc lại cả đám chỉ ôm bụng cười vì độ lì và liều ngày đó. Có những ngày chúng tôi khát nước quá lấy lá múc nước uống ở những khe suối chẳng nghĩ ngợi có bị đau bụng hay không, rồi cứ thế khỏe mạnh bên nhau nghịch biết bao trò vui.
Cao nguyên nắng hanh hao nhưng cũng có mùa mưa dầm, đó là những ngày mưa không dứt, có khi cả tuần chúng tôi không thấy chút nắng, lúc nào trời cũng sụt sùi rét mướt, và những ngày đó, chúng tôi chơi ở trong nhà. Chúng tôi khi ấy chỉ là những đứa trẻ đang học làm người lớn. Tôi không bao giờ quên một lần trong lúc chơi trò nấu ăn, bạn tôi gom lá đốt lửa để nấu canh trong lon sữa bò thì ngọn lửa bùng lên, trong phút chốc mái tóc của bạn tôi khét lẹt, xoăn tít, không biết bây giờ có thẳng chưa.
Thời đó, búp bê bằng nhựa là thứ gì đó xa xỉ , nó là đồ chơi của những đứa trẻ con nhà giàu, còn lũ trẻ nghèo chúng tôi, nó là niềm khao khát, vì bố mẹ sẽ không dư tiền để mua những thứ như vậy. Tôi nhớ chúng tôi vẫn thường lựa những tấm giấy bìa cứng trong những tấm thiệp đám cưới cắt ra, vẽ mặt mũi, làm tóc, giả bộ đó là búp bê, rồi cắt cả những bộ đồ, tô màu lên thành rất nhiều những mẫu khác nhau, và cứ thế mải miết chơi trò chơi hóa trang cho nhân vật mà chúng tôi tạo ra suốt những ngày mưa gió. Chơi chán ở trong nhà, lũ trẻ chúng tôi cũng cuồng chân, cả đám lại rủ nhau ra bên hiên nhà chơi trượt patin - đó là cách gọi của chúng tôi. Đó là một khoảng sân giữa hai ngôi nhà luôn được che bóng nắng nên hơi ẩm, vào mùa mưa nhiều nó rất trơn, và vô tình nó lại là nơi chúng tôi ưa thích mỗi độ trời mưa về. Trò chơi cực thú vị, chỉ cần đi chân trần, chạy vài bước lấy đà và trượt dài, sau đó có thể té ngã, quần áo nhem nhuốc hết cả nhưng chúng tôi không cảm thấy có vấn đề gì và cho đến bây giờ nếu có thể, tôi vẫn ươc mình được vô tư như thế!

Rồi những mùa mưa nối tiếp mùa mưa, chúng tôi cứ thế cùng nhau lớn lên…
Tôi không biết những bạn cùng thời với tôi ở những miền quê khác nhau chơi gì, nhưng những năm tháng tuổi thơ của tôi là những ngày vui chơi không mệt mỏi, tôi mê chơi tới độ mẹ nói tôi dọn quần áo sang nhà bạn ở luôn đừng về. Chúng tôi có thể ngồi hàng buổi trời chơi cờ vua, hay chơi ô ăn quan, chơi trốn tìm, chơi làm nhà trên cây, chơi đá banh, có khi tôi còn bắt chước tổ chức game show truyền hình ăn khách thời đó là Chiếc nón kỳ diệu, Trúc xanh… Tôi cắt giấy và vẽ vời, khâu biên tập, tổ chức, MC tôi kiêm cả, phần thưởng không có gì nhưng chúng tôi vẫn vô cùng phấn khích khi mình là người chiến thắng. Chúng tôi cũng như bao đứa trẻ khác ở cái tuổi hồn nhiên chẳng biết đến lo âu là gì cho đến khi chúng tôi trưởng thành, cho dù bây giờ chúng tôi là ai, ở đâu, làm gì thì trong lòng sẽ vẫn mãi luôn đọng lại những ký ức tươi đẹp, trong trẻo của một thời tuổi thơ tươi đẹp, để mỗi lần nhắc đến tôi lại ước một lần được quay trở về….
© Thu An Nguyen – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.








