Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa cứ nối mùa để những kỷ niệm theo chúng tôi lớn lên

2018-12-30 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Thời đó chúng tôi không có nhiều lựa chọn như trẻ con bây giờ, bánh kẹo là những thứ hiếm khi được người lớn mua cho, còn trái cây cũng không phong phú như bây giờ. Món huyền thoại mà chúng tôi ăn hầu như mỗi ngày, quanh năm suốt tháng đó là khám mít chấm muối ớt. Chúng tôi, vì một phần thiếu thốn nên những thức ăn như vậy lại là những món ăn vặt yêu thích đầy sức hấp dẫn ngày bấy giờ.

***

Tôi lớn lên trên vùng đất cao nguyên B’lao đầy nắng gió nhưng cũng đầy những ký ức ngọt ngào về tuổi thơ dữ dội, cho đến bây giờ trong những giấc mơ tôi vẫn thường thấy mình cùng đám bạn tung tăng trên khắp những triền đồi…

Tôi nghĩ tất cả những người chúng ta gặp, cùng nhau đi qua những năm tháng trong cuộc đời đều có những mối lương duyên nhất định. Như tôi và đám bạn thuở ấu thơ, cùng nhau đi qua những năm tháng trẻ dại đầy vô tư để đến giờ này, mỗi khi nhắc lại chúng tôi lại thấy đó là khoảng thời gian thật tuyệt vời.

Tôi chuyển nhà năm tôi lên lớp hai, ở đó tôi gặp bạn tôi, nhà bạn có rất nhiều chị em gái và tôi chỉ chơi với hai chị em trạc tuổi tôi. Lần đầu tiên tôi hỏi tên bạn, vì em bạn nhầm lẫn giữ l và n nên tôi cứ nghĩ bạn tên “Nành” trong sữa đậu nành! Ngày hôm sau khi lên lớp học, tôi nhanh nhảu giới thiệu tên bạn với cô chủ nhiệm và cả lớp tên của bạn và cả lớp được một trận cười vì cái tên rất lạ, như một loại đồ ăn, bạn thanh minh viết tên tôi mới biết bạn tên Lành trong từ an lành, và như một sự gắn kết đặc biệt từ cái tên, chúng tôi thân nhau từ đó!

blog radio, Mùa cứ nối mùa để những kỷ niệm theo chúng tôi lớn lên

Chúng tôi ngày ấy sống ở một xã vùng cao, trong diện vùng sâu vùng xa nên cái đói nghèo, luôn thiếu thốn thường trực. Tôi còn nhớ chúng tôi học ở lớp học là một phòng dư ra ngay cạnh lò gạch cũ, chỉ có một phòng được gọi là phân hiệu của trường tiểu học cách đó ba km. Trẻ con quanh vùng gom lại một lớp nên tất cả các bạn chung xóm đều đi học chung lớp nếu cùng tuổi, mãi đến năm lớp bốn thì chúng tôi chuyển ra học ở trường tiều học xa nhà hơn.

Thời ấy, xe đạp là thứ xa xỉ với những đứa trẻ con nghèo, chúng tôi đi bộ đi học mỗi ngày, mất khoảng ba mươi phút, thỉnh thoảng lắm mới có một hôm được đưa đi hoặc ai đó cho đi ké. Tôi làm sao quên những buổi sáng mùa mùa đông rét mướt, mỗi đứa chúng tôi mặc nhiều lớp áo rồi lại cùng nhau đi bộ đến trường, bữa sáng hồi đó với tôi là những bữa cơm của mẹ, sang hơn là ổ bánh mì chan nước sốt. Tôi cũng không biết loại nước sốt đó là gì, đại loại như là nước sốt của món xíu mại hay gì đó nhưng với tôi nó thơm ngon và xa xỉ hơn những bữa cơm thường ngày. Buổi trưa trên đường đi học về, tôi với lũ bạn lại dừng lại ở ven đường để mút hoa đậu, đậu gì thì tôi cũng không biết nhưng chỉ biết là vị của nó rất ngọt và thanh mát, đó là niềm vui của chúng tôi mỗi buổi trưa tan trường.

Ngày ấy chúng tôi chỉ học nửa buổi, còn nửa buổi ở nhà coi nhà hay phụ giúp những việc lặt vặt của gia đình, tầm học lớp bốn lớp năm là chúng tôi đã biết nấu những bữa cơm cho cả nhà, dù chưa được như mẹ nấu nhưng ít nhất khi bố mẹ trở về nhà sau ngày dài mệt nhọc trên nương rẫy cũng không đến nỗi quá tất bật chuyện cơm nước. Ngoài chuyện ở nhà thì thú vui của chúng tôi ngày đó là rong ruổi khắp các triền đồi đi kiếm củi – thời đó ở chỗ chúng tôi đều sử dụng củi để nấu ăn hàng ngày nên đó là một loại nhiên liệu không thể thiếu mối ngày. Chiều nào nắng ráo là khoảng hai giờ chiều chúng tôi cùng nhau đi kiếm củi, bất cứ loại cây khô nào có thể đốt thì nó đều là củi, nhưng nhiều nhất là chúng tôi lấy củi chè, ca phe và bạch đàn vì chúng sẵn.

blog radio, Mùa cứ nối mùa để những kỷ niệm theo chúng tôi lớn lên

Vùng của tôi người ta trồng cây chè, rất nhiều đồi chè nối tiếp nhau, xen giữa là những lối đi được trồng những cây bạch đàn ngăn cách, thỉnh thoảng có những mảnh vườn cà phê, chúng tôi sẽ thường chia nhau đi kiếm củi và tập trung lại dưới bóng mát của những hàng bạch đàn để xếp củi mang về. Nếu chỉ có mỗi chuyện kiếm củi không thì cũng thật sự không thú vị và đáng nhớ lắm, chúng tôi có niềm vui rất trẻ con đó là ăn vặt. Thời đó chúng tôi không có nhiều lựa chọn như trẻ con bây giờ, bánh kẹo là những thứ hiếm khi được người lớn mua cho, còn trái cây cũng không phong phú như bây giờ. Món huyền thoại mà chúng tôi ăn hầu như mỗi ngày, quanh năm suốt tháng đó là khám mít chấm muối ớt. Bạn tôi có kinh nghiệm làm muối tới nỗi tỉ lệ mỗi ngày chuẩn như nhau, và tôi từ một đứa không biết ăn ớt cũng đến độ ăn tất cả thể loại đồ ăn cay. Gói muối ớt là gia vị thật hoàn hảo cho những loại trái cây chúng tôi kiếm được khi đi lấy củi khi thì trái khế, khi thì quả gáo (một loại cây rừng chúng tôi tự gọi tên vì từng lớp của trái tách ra hơi giống cái gáo múc nước), khi là những chùm dấm xanh (cũng là quả rừng trái nhỏ xíu mọc từng chùm, khi xanh hơi chua khi chín màu tím vị hơi ngọt và ngai ngái chát), khi lại trái xoài non chua… Chúng tôi, vì một phần thiếu thốn nên những thức ăn như vậy lại là những món ăn vặt yêu thích đầy sức hấp dẫn ngày bấy giờ.

Mùa nào thức đấy, lúc nào chúng tôi cũng kiếm được thứ gì đó để ăn, từ những trái cây dại như mâm xôi, sim, trâm, cho đến những trái cây trồng (ở vườn nhà người ta) như ổi, xoài, mận, nhót… Kể ra có hơi xấu hổ nhưng những ngày nhỏ dại vui và nhớ nhất là cùng đám bạn đi bẻ trộm trái cây nhà hàng xóm, có hôm bạn tôi lỡ leo qua rào sợ bị bắt gặp nên phi thẳng xuống mà rách cả quần, đến giờ nhắc lại cả đám chỉ ôm bụng cười vì độ lì và liều ngày đó. Có những ngày chúng tôi khát nước quá lấy lá múc nước uống ở những khe suối chẳng nghĩ ngợi có bị đau bụng hay không, rồi cứ thế khỏe mạnh bên nhau nghịch biết bao trò vui.

Cao nguyên nắng hanh hao nhưng cũng có mùa mưa dầm, đó là những ngày mưa không dứt, có khi cả tuần chúng tôi không thấy chút nắng, lúc nào trời cũng sụt sùi rét mướt, và những ngày đó, chúng tôi chơi ở trong nhà. Chúng tôi khi ấy chỉ là những đứa trẻ đang học làm người lớn. Tôi không bao giờ quên một lần trong lúc chơi trò nấu ăn, bạn tôi gom lá đốt lửa để nấu canh trong lon sữa bò thì ngọn lửa bùng lên, trong phút chốc mái tóc của bạn tôi khét lẹt, xoăn tít, không biết bây giờ có thẳng chưa.

Thời đó, búp bê bằng nhựa là thứ gì đó xa xỉ , nó là đồ chơi của những đứa trẻ con nhà giàu, còn lũ trẻ nghèo chúng tôi, nó là niềm khao khát, vì bố mẹ sẽ không dư tiền để mua những thứ như vậy. Tôi nhớ chúng tôi vẫn thường lựa những tấm giấy bìa cứng trong những tấm thiệp đám cưới cắt ra, vẽ mặt mũi, làm tóc, giả bộ đó là búp bê, rồi cắt cả những bộ đồ, tô màu lên thành rất nhiều những mẫu khác nhau, và cứ thế mải miết chơi trò chơi hóa trang cho nhân vật mà chúng tôi tạo ra suốt những ngày mưa gió. Chơi chán ở trong nhà, lũ trẻ chúng tôi cũng cuồng chân, cả đám lại rủ nhau ra bên hiên nhà chơi trượt patin - đó là cách gọi của chúng tôi. Đó là một khoảng sân giữa hai ngôi nhà luôn được che bóng nắng nên hơi ẩm, vào mùa mưa nhiều nó rất trơn, và vô tình nó lại là nơi chúng tôi ưa thích mỗi độ trời mưa về. Trò chơi cực thú vị, chỉ cần đi chân trần, chạy vài bước lấy đà và trượt dài, sau đó có thể té ngã, quần áo nhem nhuốc hết cả nhưng chúng tôi không cảm thấy có vấn đề gì và cho đến bây giờ nếu có thể, tôi vẫn ươc mình được vô tư như thế!

blog radio, Mùa cứ nối mùa để những kỷ niệm theo chúng tôi lớn lên

Những mùa mưa đi qua cũng là những ngày tháng rong ruổi khắp những đồi chè tìm nấm mối. Tôi và đám bạn cứ canh sau những ngày mưa kéo dài, trời hửng nắng là lại rủ nhau rong ruổi khắp những đồi chè tìm nấm mối. Ngày đó, nấm mối rất sẵn, có khi mọc nguyên một đám chúng tôi chia nhau ra mang về, có hôm trúng ổ nhiều hái mãi không hết, ăn liên tục trong nhiều ngày đến phát ngán, để rồi bây giờ, thèm chút hương vị của ngày xưa sao khó quá!

Rồi những mùa mưa nối tiếp mùa mưa, chúng tôi cứ thế cùng nhau lớn lên…

Tôi không biết những bạn cùng thời với tôi ở những miền quê khác nhau chơi gì, nhưng những năm tháng tuổi thơ của tôi là những ngày vui chơi không mệt mỏi, tôi mê chơi tới độ mẹ nói tôi dọn quần áo sang nhà bạn ở luôn đừng về. Chúng tôi có thể ngồi hàng buổi trời chơi cờ vua, hay chơi ô ăn quan, chơi trốn tìm, chơi làm nhà trên cây, chơi đá banh, có khi tôi còn bắt chước tổ chức game show truyền hình ăn khách thời đó là Chiếc nón kỳ diệu, Trúc xanh… Tôi cắt giấy và vẽ vời, khâu biên tập, tổ chức, MC tôi kiêm cả, phần thưởng không có gì nhưng chúng tôi vẫn vô cùng phấn khích khi mình là người chiến thắng. Chúng tôi cũng như bao đứa trẻ khác ở cái tuổi hồn nhiên chẳng biết đến lo âu là gì cho đến khi chúng tôi trưởng thành, cho dù bây giờ chúng tôi là ai, ở đâu, làm gì thì trong lòng sẽ vẫn mãi luôn đọng lại những ký ức tươi đẹp, trong trẻo của một thời tuổi thơ tươi đẹp, để mỗi lần nhắc đến tôi lại ước một lần được quay trở về….

© Thu An Nguyen – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có những nỗi buồn giúp ta trân trọng hiện tại hơn

Có những nỗi buồn giúp ta trân trọng hiện tại hơn

Cùng với cuộc sống chảy trôi nhanh đến mức quên đi cảm xúc của mình, những điều như vậy làm ta sống chậm lại một chút, nhận ra một chút những cảm giác ấy vẫn luôn tồn tại bên cạnh, nhắc nhở chúng ta biết ơn những điều đã xảy ra, những điều nhỏ nhặt đang dần trôi đi để không cần lại phải nuối tiếc.

Anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ

Anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ

Anh nhớ em, anh nhớ em, ngay lúc này anh nhớ em. Da diết chẳng nên lời, nhớ đến nỗi chẳng dám mở một bộ phim tình cảm xem vì sợ bản thân lại càng nhớ em hơn. Nhớ đến nỗi nghe một bản nhạc chậm cũng thấy bản thân yếu đuối đến buồn cười. Anh nhớ em, anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ.

Hạnh phúc giản đơn

Hạnh phúc giản đơn

Hạnh phúc chẳng cầu kì, hạnh phúc giản đơn thôi Cơm, áo, gạo, tiền đời này ai chẳng thế Nhưng sẽ ấm lòng hơn nếu mà có lẽ Ta có nhau trong những tháng năm này.

Tôi có một chú chó tên Tô

Tôi có một chú chó tên Tô

“Ốm nhom ốm nhách mà đẹp cái gì, con trai là phải cao to mới đẹp”. Mặc kệ lời nhận xét của thằng bạn, với tôi, Tô vẫn là chú chó đẹp nhất, thông minh nhất.

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

back to top