Tuổi thơ của chúng ta trên những đôi chân chạy hoài không mỏi
2018-07-16 01:25
Tác giả:

Những năm tháng ấy, chúng ta gọi nhau là bạn. Bạn đúng với nghĩa là bạn, không một chút vụ lợi, lo toan. Lâu lắm rồi, tớ không còn biết gọi ai theo đúng cái định nghĩa ấy. Bạn trong tớ phải chăng là những lần rủ nhau trốn ông bà, bố mẹ đi chơi rồi khi về nhà mẹ cầm roi vụt vẫn không hé răng lấy nửa lời. Bạn trong tớ là khoảnh khắc nắm tay nhau chạy xuyên qua làn khói rơm rạ, là cùng nhau bẻ đôi củ khoai ngọt lịm vùi dưới đống tro sắp tàn. Là cùng nhau cười, cùng nhau khóc, là cùng nhau nhảy múa theo vũ điệu của những cơn mưa. Chúng ta đứa nào đứa nấy mặt lấm lem bùn, quần áo ướt sũng, mà miệng vẫn nhe răng cười.
Tuối thơ của tớ trôi qua yên bình cùng cậu. Tớ còn nhớ con mương bắt nước vào ruộng khi ấy, dòng nước mát lịm mang tâm hồn của những đứa trẻ hồn nhiên chưa biết gì đến sự đời thả vào những chiếc lá vàng theo dòng nước cuốn. Đó là tất cả những ước mơ, khát vọng, là tất cả những nỗi niềm trẻ nhỏ non nớt cất giấu trong lòng đám trẻ làng quê nghèo năm ấy. Và rồi chẳng nghĩ ngợi gì, chúng ta cứ thế ngâm những đôi chân trần bé xíu xuống dòng nước mát, có đứa bị đỉa bám chân, về nhà mách mẹ, mẹ dọa cưa chân, lòng trẻ thơ đêm về nằm khóc thút thít. Ấy thế mà vẫn chẳng chừa, hôm sau lại lén lút chạy đi chơi…

Tuổi thơ của tớ là cùng cậu chạy lên đồi cọ cao cao, nằm dưới tán lá mát rượi, nhâm nhi chùm mâm xôi chín đỏ, thơm lừng. Ngày ấy, chúng mình đã hứa với nhau gì nhỉ, mãi mãi là bạn, cái móc tay đầy quyết tâm của hai đứa khi ấy làm tớ tin rằng điều đó sẽ trở thành hiện thực. Vì trong đôi mắt của tớ lúc ấy, chỉ thấy được khoảng trời bé lại, khum khum sau lũy tre làng. Tớ đã không biết rằng, sau cái bức tường thành bảo vệ làng quê yên ả ấy, còn có cả một bầu trời rộng lớn hơn, bầu trời đã cướp cậu từ tay tớ, bạn thân.
Ai rồi cũng lớn, cậu rời làng quê ăm ắp những kỉ niệm này gói gém vào chiếc ba lô lên thành phố học. Tớ không thể nào hiểu được, nơi đó có gì thu hút cậu đến vậy. Những dòng thư tớ viết cho cậu, đâu dám khuyên cậu ở lại, mà chỉ là những lời động viên và chúc cậu sống tốt nơi đất khách quê người. Tớ ở lại nơi chốn tĩnh lặng này, chỉ biết dõi theo mãi bước chân của cậu khuất sau những dặng hoa dâm bụt đỏ rực rỡ, pha với màu nắng, đẹp đến đau lòng. Còn nhớ trước khi đi cậu nói với tớ rằng sẽ mang theo những con thuyền lá vàng của chúng mình, thả vào cuộc đời, biến nó thành sự thực. Cô gái của tớ, cậu mạnh mẽ hơn tớ gấp trăm ngàn lần, dám nói, dám làm, dàm phá bỏ mọi giới hạn. Tớ khâm phục cậu, nhưng bản thân lại hèn nhát, tâm hồn mãi bị giam cầm lại trong sự bảo vệ an toàn đến ngột ngạt của lũy tre làng.
Đôi khi, tớ thấy tự ti về cái mác nhà quê của mình, dẫu thời nay, có mấy ai quan tâm đến mình là nhà quê hay thành phố. Tớ biết, nhưng cứ xấu hổ, chẳng dám cất lời dẫu nhớ cậu. Trong đầu tớ, thành phố là thứ gì đó xa xôi và hào nhoáng, là những đám mây trắng bồng bềnh trên trời mà cánh diều nơi đồng ruộng dù có bay cao thế nào cũng chẳng thể chạm tới. Thật ngu ngốc, cậu nhỉ? Chẳng biết thế nào, tớ lại cứ chủ động xa dần cậu. Có những lần cậu đi xa về, tớ đều kiếm cớ trốn. Có lần đi rồi, cậu còn để lại mảnh giấy trên bàn tớ với một câu hỏi, phải chăng không còn coi cậu là bạn. Không bao giờ, bạn ạ, nhưng lại chẳng dám trả lời. Cái lòng tự ti ngu ngốc của tớ, đã làm khoảng cách giữa tớ và cậu cứ xa dần.

Nhiều lúc không hiểu nổi chính bản thân mình, một chút dũng khí cũng không có để có thể vượt qua ranh giới của lòng mình. Thế mới thấy, sự khác nhau giữa hai người, không phải là việc bạn sinh ra ở đâu, thôn quê hay thành thị, mà là ở việc bạn dám vượt qua chính giới hạn của lòng mình.
Giờ này cậu đang làm gì, đã ăn cơm chưa, có nhớ đến tớ không? Trong tớ vẫn vậy, vẫn đong đầy một thứ tình cảm gọi là tình bạn. Nhưng lại chỉ vì chút tự ti của tâm lí người quê mà chẳng dám gọi cho cậu một cuộc điện thoại hỏi thăm, chẳng dám viết cho cậu một bức thư bày tỏ nỗi lòng. Chúng ta đã không liên lạc với nhau mười năm nay rồi, bạn thân ơi, liệu cậu có còn nhớ tới người bạn cùng cậu thả diều năm nào trên những triền đê ngút ngàn gió, người bạn trên đồi cọ năm nào đã từng móc tay với cậu hứa mãi là bạn?
Tớ thật sự rất nhớ cậu, nhớ những ngày tháng ấy. Khói rơm, khói rạ của làng quê nghèo này có lẽ sẽ không bao giờ vút bay cao được như những cột khói công nghiệp nơi thành phố, nhưng cũng có sự yên bình của làng quê thân thuộc. Và nếu có trở lại, hãy nói với tớ, tớ vẫn sẽ mãi đợi cậu, để sẻ chia củ khoai béo ngậy thơm lừng…
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.







