Thời gian làm ta lớn lên nhưng kỷ niệm tuổi thơ thì ở lại
2018-06-29 01:10
Tác giả:

Tuổi thơ tôi là những ngày cùng mẹ đi hái rau. Những ngọn rau muống non mỡn sau cơn mưa làm mẹ con tôi càng say sưa hái quên cả lấm lem bùn đất. Mấy mớ rau đem ra chợ đổi lấy vài đồng lẻ, đủ cho bữa cơm đạm bạc qua ngày.
Tuổi thơ tôi là những ngày ngồi sau chiếc xe đạp cà tàng, cùng mẹ đi tìm chỗ làm. Cái nắng cái gió chưa từng làm mẹ con tôi nản lòng.
Tuổi thơ tôi có những ngày ngồi thui thủi một góc nhà với những con búp bê đã cũ được một ai đó cho mẹ đem về làm quà. Những buổi trưa không ngủ chỉ để ngồi may may vá vá những bộ đồ bé xinh cho chúng. Rồi những hôm bày lục bình ra mà bán đồ hàng. Tôi vừa đóng vai người bán, cả vai người mua. Những cây lục bình xanh mọc lan khắp nơi tưởng như thứ đồ chẳng mấy giá trị với người khác nhưng với tôi chúng là món đồ chơi đắt giá lắm chứ chẳng đùa. Tôi chẻ thân lục bình làm những “ổ bánh mì” được nhồi vào những lá lục bình xắt nhuyễn làm thịt làm rau. Chán chê rồi tôi lại xỏ những thân lục bình cắt khúc làm bè, thả trôi sông. Bè lục bình trôi theo dòng nước qua tận bờ bên kia, như chở theo cả những ước mơ thời bé của tôi theo cùng.
Tuổi thơ bình dị có những cánh chuồn chuồn đủ màu đậu trên ngọn sậy mỗi chiều. Tôi đưa tay bắt lấy đôi cánh mỏng manh ấy, thả chúng lên lòng bàn tay rồi ngắm nghía, chớp mắt nó đã vội bay đi mất. Hóa ra bầu trời xanh kia mới là nơi chúng thuộc về, chứ chẳng phải bàn tay tôi. Nhoẻn miệng tôi cười, thì ra niềm vui giản đơn vậy thôi sao?
Rồi những ngày mưa, tôi đưa tay hứng lấy giọt mưa nhỏ xíu trong veo. Những hạt mưa ngày bé là những giọt nước tinh khiết nhất với tôi, chỉ đơn giản vì nó rơi từ những đám mây xa tít trên kia. Lớn lên mới biết, mưa còn có thể che giấu đi những giọt nước mắt, có thể rửa trôi đi những buồn tủi chẳng thể nói cùng ai.

Nhắc về tuổi thơ mà bỏ qua những quả bóng bay thì coi như là một thiếu sót vô cùng. Những quả bóng bay được đổi bằng những cái thau bể, những đôi dép cũ, những món đồ chẳng thể dùng được mẹ cho để dành. Nghe tiếng rao thân thuộc từ xa là tôi đã vội chạy đi gom hết chúng lại để ra đón chú đổi bóng bay. Tôi hay viết linh tinh vào mảnh giấy nhỏ rồi cột vào đuôi bóng, nhẹ buông bàn tay để quả bóng kia bay lên bầu trời xanh. Tôi vẫn hi vọng có một bà tiên nào đó trên kia tóm lấy chúng mà cho ước mơ tôi thành hiện thực. Sau này mới biết chuyện đó chẳng bao giờ thành sự thật đâu, bóng kia bay quá cao rồi sẽ vỡ tan ra cùng khoảng trời bao la, mẩu giấy điều ước của tôi rơi lại trên một vùng đất nào đó xa xôi.
Ôi còn biết bao điều muốn kể, nhưng làm sao có thể khi chỉ có vỏn vẹn đôi ba trang giấy. Tôi chỉ có thể để chúng tự trôi về trong trí nhớ, một thời vô tư nhưng yên bình. Giờ đây khi đứng giữa những phồn hoa, đôi lần tôi thèm một lần được sống lại giây phút ấy, nhưng tất cả đã qua mất rồi. Tôi của ngày xưa giờ khác đi rất nhiều, mẹ tôi cũng chẳng còn đủ khỏe mà rong ruổi như xưa, chỉ có những kỉ niệm của tuổi thơ là mãi nằm lại cũng tháng năm. Chúng chiễm chệ nằm yên đó như nhắc ta rằng đã từng có một thời đẹp và bình yên đến lạ.
Thời gian làm ta khôn lớn, có những điều mà giờ đây ngẫm lại ta thấy chúng rất buồn cười, nhưng tất cả những điều ấy đã vẽ nên một miền tuổi thơ đủ đầy nhất, riêng mỗi người. Tuổi thơ tôi dẫu chẳng có gì cao sang như chúng bạn, nhưng với tôi đấy là khoảng trời ấy khó mà đổi được.
© Ngân Tăng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”







