Mảnh ghép ngày thơ ấu
2023-06-23 14:05
Tác giả:
Mio
blogradio.vn- Xem lại bức ảnh, tôi vẫn nhớ về chiếc váy ấy - chiếc váy tôi đã từng rất yêu thích. Chính vì quá yêu thích nên tôi đã mặc nó rất nhiều lầm khi còn bé. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác thích thú khi nhìn bức tranh đàn cừu trên chiếc váy ấy.
***
Một đàn cừu trắng được in trên chiếc váy cotton màu xanh lá dài đến đầu gối nối với hai dây đeo bản to màu vàng. Mỗi một chú cừu bông tròn như một đám mây trắng lớn đang bồng bềnh trôi trên nền trời. Trong bức ảnh, tay tôi đang ôm lấy thân cây na mà tôi đã gắn bó như một người bạn thân thiết. Hôm qua, chiếc điện thoại của tôi nhắc lại kỷ niệm về một bức hình mà tôi đã chụp lại từ một tấm ảnh cũ cách đây gần 20 năm. Tấm ảnh một cô bé mặc chiếc váy xanh đang ôm lấy cây na với một nụ cười tươi rói. Tôi đã bắt gặp tấm ảnh này vài năm trước trong lúc đang dọn ngăn tủ chật kín những tài liệu cũ, thì bất chợt nó được rơi ra từ tập album ảnh của ông bà.
Còn nhớ ngày xưa, tôi hay bị ông bà la mắng vì suốt ngày chạy đến chỗ cây na trèo leo, nghịch ngợm. Ông bà lo lắng tôi té ngã và cộng thêm sự e dè rằng tôi là một đứa con gái mà lại hiếu động đến vậy. Thế nhưng, tôi vẫn thích được quấn quýt bên cây na ấy, và tôi chỉ đóng vai một đứa cháu ngoan ngoãn khi ông bà tôi ở nhà. Khi mà cả nhà tôi đi vắng lúc tôi thực hiện âm mưu leo trèo của mình mà không sợ bị ai phát hiện. Ngày ấy tôi mới còn học mẫu giáo, nên mỗi buổi sáng bà tôi đều chở tôi đi học trên chiếc xe đạp Thống Nhất cũ kỹ được bà tôi gìn giữ từ hồi ông bà vẫn còn là những công nhân nhà máy. Nó nhìn đã rất cũ với một màu xám trắng nhưng đã là người bạn đồng hành của ông bà từ rất lâu rồi. Tôi được biết đến nó từ những câu chuyện kể về thời xa xưa. Cái thời mà tôi còn chưa ra đời mà chiếc xe đã là phương tiện di chuyển chính của gia đình tôi rồi.
Trải qua bao nhiêu năm thăng trầm thì chiếc xe lúc này trở thành phương tiện để bà đưa tôi đi học. Ông tôi đã cải tiến nó bằng cách buộc một chiếc ghế tựa trẻ em vào phần sau gác-ba-ga. Nó có màu xanh lá cây với phần tựa bằng lưới và có đệm ngồi hình hoa trên nền màu lam đậm. Ngày nào đến trường, tôi cũng được bà đưa đi trên chiếc xe đạp cũ kỹ nhưng phần ghế ngồi của tôi thì mới cứng. Bà đưa tôi đến ngôi trường cách nhà tôi gần 1km trên con đường bê tông sạch sẽ. Ngồi sau xe bà, lướt qua tôi là các bạn nhỏ khác cũng đang được gia đình đưa đến lớp giống như tôi. Tiếng cười nói xen lẫn tiếng xe đạp lạch cạch đang chuyển bánh. Tôi ngồi im trên ghế, tay tôi đặt vào phần tay cầm màu hồng. Tôi hiếu động là vậy, nhưng khi ngồi trên xe tôi lại rất ngoan. Do bà tôi luôn dặn nếu không ngồi im sẽ rất dễ bị kẹp chân vào bánh xe đạp. Tôi nghe bà nói thì sợ lắm, nên tôi không dám hiếu động mỗi khi ngồi trên xe. Nghe có vẻ tôi biết sợ là vậy đấy, nhưng cuối cùng thì giai đoạn hồi bé của tôi vẫn không thoát khỏi bị kẹp chân vào bánh xe đạp, và nó đã khiến tôi đi cà nhắc mấy hôm liền.
Kít…!!!Tiếng phanh xe của bà tôi vang lên là lúc tôi biết sắp phải xuống xe. Bà bế tôi ra khỏi chiếc ghế ngồi thân thuộc và dắt tay tôi tới chỗ cô giáo. Các cô trong bộ đồng phục màu xanh nhạt tươi cười ra đón tôi. Tôi vẫn tay chào bà tôi, bà tôi cũng vẫy lại tôi và quay về phía chiếc xe đạp khi thấy tôi được đưa vào lớp. Tiếng xúc xắc vang lên, bọn trẻ chúng tôi chạy ùa về phía chiếc xúc xắc báo hiệu giờ vào lớp. Các cô dẫn chúng tôi đến chỗ những chiếc ghế đang được xếp quay mặt vào nhau và yêu cầu bọn tôi ngồi im giữ trật tự. Khi các vị trí dần được lấp đầy, các bài hát bắt đầu được bắt nhịp, và chúng tôi cùng nhau hát theo cô. Hát xong cô dạy chúng to đọc thơ, tiếng đồng thanh của chúng tôi âm vang khắp gian phòng. Học được một lúc thì tiếng xúc xắc báo hiệu giờ ra chơi vang lên. Bọn tôi chạy ùa ra sân đến chỗ những chiếc cầu trượt, bập bênh yêu thích. Lúc sau, cô còn dẫn cả lớp ra thăm quan mảnh vườn nhỏ cạnh phòng học. Gọi là vườn vậy thôi nhưng thực ra chỉ là một luống đất nhỏ mọc nhiều các loại cây. Có lẽ, sau mỗi lần đi thăm vườn ấy bọn tôi nhớ tên các loại cây thì ít, mà giẫm chết cây lại là phần nhiều.
Kế đến sau mỗi giờ sinh hoạt buổi sáng là đến giờ ăn trưa và ngủ trưa. Bữa trưa của chúng tôi mất khá nhiều thời gian vì nhiều bạn ăn khá chậm nên mãi mới hết cơm. Khi tất cả đã ăn xong là đến lúc phải đi ngủ, chúng tôi nhanh chóng được di chuyển đến vị trí riêng kế bên nhau và chìm vào giấc ngủ trong loạt thời gian ngó nghiêng mãi vì chưa đứa nào chịu ngủ luôn. Mãi mới chịu ngủ là vậy, xong đến giờ dậy thì các cô gọi mãi mà nhiều đứa không chịu dậy, và tôi cũng là một trong những đứa trẻ uể oải không buồn dậy kia.
Buồi chiều đến, bọn tôi đã tỉnh táo và quây quần thành một vòng tròn hướng mặt về phía nhau. Cô phát cho chúng tôi mỗi người một chút đất nặn để tạo hình theo sở thích. Tôi không nhớ mình đã được chơi đất sét đủ màu sắc hồi học mẫu giáo bao giờ chưa, nhưng tôi nhớ bọn tôi đã được chơi 1 cục đất sét màu xám khổng lồ. Miếng đất có màu như thế không phải vì nó bẩn, mà vì nó là sự hòa trộn của rất nhìều màu với nhau để tạo thành một màu sắc độc quyền như vậy. Chắc hẳn trước khi có màu như vậy thì nó đã từng là rất nhiều màu sắc sặc sỡ tươi sáng. Vì khi tôi chơi nó, trên mình nó vẫn còn dư âm một chút vệt màu xanh, màu đỏ đang yếu ớt phô mình lên nền màu xám kia. Nhưng chỉ cần vài lần vê tròn nữa thôi, thì những vạch màu le lói kia rồi cũng sẽ hòa mình thêm vào để trở thành màu xám xịt. Lúc bắt đầu nhận đất để tạo hình, phần đất cứng nhắc làm tay tôi mỏi nhừ mới có thể khiến nó tròn lại. Càng vo viên, hơi ấm từ bàn tay tôi tỏa ra, khiến nó mềm dẻo và ngoan ngoãn hơn dưới những ngón tay tôi. Cái ám ảnh về hòn đất cứng quèo ấy càng làm tôi thêm sợ hãi vào những ngày trời se lạnh. Phải nói là hết cả hơi tôi mới có thể biến nó thành hình tròn!
Đồng hồ điểm ba giờ, đã đến giờ ăn chiều, các bác trong nhà bếp chuẩn bị cho chúng tôi một nồi mì lớn. Tôi không nhớ những món xế khác là gì, mà ăn sâu vào tiềm thức tôi là cái món mì sốt cà chua với thịt băm. Có những ngày nồi mì ấy là những sợi phở dẹt, có ngày là những sợi bún tròn nhỏ. Nhưng điểm chung của chúng đều là những sợi dài màu trắng. Tôi có ấn tượng sâu sắc với món ăn ấy vì tôi đã ăn thường xuyên đến về nỗi về sau này chỉ ngửi thôi tôi cũng thấy sợ. Dư âm ấy đã làm tôi ám ảnh đến quãng thời gian dài sau đó, khi mà chỉ ăn những món có cách chế biến tương tự thôi nhưng cũng đã khiến tôi chạy dài.
Bữa xế kết thúc là chúng tối đến hoạt động cuối cùng buổi chiều: Đó là ngồi xếp hình từ những hạt na. Đợt ấy, các cô sưu tầm được nhiều hạt na cho chúng tôi chơi lắm. Hạt nào hạt đấy đen láy, căng bóng. Thời gian đầu của buổi sinh hoạt chiều là chúng tôi được xếp hình như ý muốn, khi đến gần giờ về, cô giáo sẽ yêu cầu chúng tôi xếp thành hình chữ cái bất kì. Ai xếp đẹp mới được về khi bố mẹ đến đón, còn nếu không thì phải ngồi xếp lại cho đến khi cô ưng ý thì mới được cho về mặc cho phụ huynh đã chờ trước cổng. Tôi khá lo lắng vì sợ một mình khi các bạn đã được về hết, tôi cứ ngồi nắn lại hình cho đẹp mà lòng như lửa đốt vì sợ ở lại muộn.
Ngẩm đầu lên cửa sổ, tôi đã thấy bà đứng ngoài ấy rồi, nhưng tôi vẫn chưa xong để chạy ra khỏi lớp. Sau mấy lần bị cô chê xấu thì tôi cũng tạo ra được một chữ a tròn xoe như mặt trăng ngày rằm. Và tôi được đồng ý cho về, tôi chạy ngay về phía bà đang đợi ngoài cửa. Thế nhưng có phải lần nào được về là tôi cũng chịu theo bà về luôn đâu? Vì lúc tan học, tôi cứ bám riết lấy mấy trò chơi ngoài sân mà không chịu đi. Bà tôi vì đã phải đợi tôi quá lâu mà bắt tôi về thì tôi mới thân lừa ưa nặng nghe theo. Thế là tôi lại lên xe trở ngược lại con đường ban sáng. Về đến nhà, tôi luôn được bà để phần những món đồ ăn vặt nơi góc bếp. Nên lần nào về nhà, tôi cũng chạy ngay vào bếp lục tìm món quà bất ngờ mà bà dành cho tôi và ăn nó ngon lành.
Một ngày đi học của tôi kết thúc như vậy đó!
© Nguyễn Thu Hà - blogradio.vn
Xem thêm:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
















