Im lặng là một sự xa xỉ
2025-03-05 20:20
Tác giả:
Seagulls Dying
blogradio.vn - Những ước mơ cũ kĩ của họ giờ chỉ còn là câu nói quen thuộc mà cả hai hiếm khi đều đồng tình: "Giá như chúng ta có tiền." Tôi không ghét họ, nhưng tôi sợ mình sẽ giống họ – sống cả đời chỉ để đợi một điều gì đó không bao giờ xảy đến.
***
Khi im lặng, chúng ta đều trông thật dễ mến và đáng tin.
Trong cái thành phố ngột ngạt này, nơi mọi thứ tôi chạm vào đều phủ một lớp bụi, đường phố thì chật ních những chiếc xe vào giờ cao điểm, sự thoải mái là điều xa xỉ mà tôi không bao giờ dám nghĩ tới. Với mật độ dân số chỉ nghe qua cũng đã thấy nghẹt thở, người ta sống chen chúc như những con cá mòi, trong những căn nhà ẩm mốc, những con hẻm tối tăm và những cơn giận dữ, chửi bới diễn ra như cơm bữa. Mẹ tôi, cũng như bao người phụ nữ khác, hay bực bội và cáu bẩn với bố tôi – về sự cộc cằn, về những giấc mơ của bà luôn bị ông xem như những thứ kì lạ. Mẹ thường lấp lửng mơ hồ rằng bà muốn rời đi, rời khỏi cái nhà này, nhưng chưa bao giờ bà rời đi thực sự. Bố tôi là người ít nói, nhưng một khi ông đã nói ra, đó chỉ toàn là những lời khó nghe. Có hôm ông ngồi thừ ra bên bàn cơm, chỉ lặp đi lặp lại: "Nếu chúng ta giàu thì mọi thứ đã khác". Thật như một trò đùa của số phận, tôi nghĩ đó là lời thật lòng nhất mà ông có thể nói ra.

Lời nói, trong những ngôi nhà như nhà tôi, chỉ có hai kiểu: hoặc cãi nhau, hoặc im lặng. Mà im lặng là sự xa xỉ, nên nhà tôi chẳng mấy khi có nó. Đôi khi tôi tự hỏi, liệu có phải mình lớn lên trong tiếng cãi vã không, hay tiếng ồn ấy chỉ là cái nền cho một sự bế tắc lớn hơn về sau? Có lần, trong một bữa tiệc cuối năm, tôi ngồi cạnh một người bác. Ông kể rằng ông vừa bán đất ở quê để chữa bệnh cho mẹ, nhưng không kịp. "Giờ tôi có tiền, nhưng chẳng có ai cùng tôi chia sẻ niềm vui giống như xưa" - anh nói, giọng khản đặc. Tôi chẳng biết nói gì ngoài việc gật đầu, rồi quay sang ăn miếng cơm còn lại đã nguội ngắt. Thức ăn chẳng ngon, nhưng ăn ít ra còn dễ hơn nói.
Những ngày sau đó, tôi thường nghĩ về câu chuyện ấy. Về sự bất lực của lời nói, khi mà mọi thứ đều đã được định đoạt sẵn. Bố mẹ tôi cũng vậy. Có những ngày họ không cãi nhau, nhưng sự yên lặng ấy còn nặng nề hơn, nó giống như đá đè lên ngực. Những ước mơ cũ kĩ của họ giờ chỉ còn là câu nói quen thuộc mà cả hai hiếm khi đều đồng tình: "Giá như chúng ta có tiền." Tôi không ghét họ, nhưng tôi sợ mình sẽ giống họ – sống cả đời chỉ để đợi một điều gì đó không bao giờ xảy đến.
Thành phố này, giống như nhà tôi, là một nơi mà mọi người phải hét lên để nghe thấy nhau. Nhưng càng hét, người ta lại càng quên mất mình muốn nói gì. Có lẽ vì thế mà tôi thích sự im lặng, bởi trong im lặng, ít nhất tôi còn có thể nghe được chính bản thân mình. Nhưng im lặng mãi thì cũng khó. Tôi ăn để lấp chỗ trống, để làm một hành động gì đó giữa những khoảng lặng, để tôi không phải nói. Và trong những lúc ấy, tôi lại tự hỏi: Liệu tôi có đang sống, hay chỉ đang cố sống sót?
© Seagulls Dying - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Người Nào Yêu Trước, Người Đó Thua Cuộc Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.










