Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn liều thuốc chữa lành tâm hồn tôi

2023-07-26 06:05

Tác giả: Hà Macy


blogradio.vn - Tôi thích cảm giác ngồi đây một mình, hít một hơi thật sâu để giữ lại mùi hương của thiên nhiên tràn ngập trong cơ thể. Một cảm giác thanh mát đi dần vào tâm hồn. Khoảng thời gian mà tôi chỉ còn có thiên nhiên bao chùm. Nó thật tuyệt.

***

Thiên nhiên đối với tôi vốn dĩ là một món quà

Đã bao giờ bạn thích cái cảm giác một mình chưa? Cảm giác được yên tĩnh, không ganh đua hay bon chen với dòng đời. Cảm giác của những người hướng nội…

Tôi là một người hướng nội. Tôi thích cảm giác được ở một mình. Hơn hai mươi tuổi, cái tuổi mà các bạn đồng trang lứa nhiều người muốn cùng nhau đi đây đó, cùng nhau khám phá các vùng đất mới, cùng nhau tụ họp tại các quán cà phê sang chảnh với những bộ quần áo điệu đà. Thì tôi lại khác, tôi không thích nhưng nơi ồn ào náo nhiệt, không thích được mặc những bộ quần áo hợp thời, không thích có những buổi đi chơi ăn uống vào cuối tuần. Tôi thấy mình thật lập dị, nhưng đơn giản là tôi thích ở một mình.

Ngày tôi còn niên thiếu, tôi đã thích được ngao du đây đó. Nhưng mà là đi một mình. Ngày ấy, tôi là đứa nhóc lì lợm nên hay bị la mắng. Những lúc cảm thấy thật tệ như vậy là lúc tôi bắt đầu những cuộc phiêu lưu trên chiếc xe đạp thân quen. Tôi đi đến những nơi yên tĩnh, khi thì một bãi cát bên sông, lúc lại là một nơi vắng vẻ được bao chùm bởi những hàng cây xanh đang rì rào theo gió. Sở dĩ tôi hay bỏ đi mỗi khi tôi cảm thấy tồi tệ vì tôi luôn tự nhắc bản thân rằng: Sẽ có một ngày, cảm xúc sẽ lấn át lý trí mà nói ra những lời khiến người khác tổn thương. Rồi đôi lúc lời nói có sức sát thương còn lớn hơn cả vết thương thể xác. Có những vết thương trên da có thể lành, nhưng cũng có những lời nói làm người khác tổn thương đến mức họ không thế nào quên. Thì chẳng phải lời nói lúc ấy đã tạo nên một vết sẹo trong lòng đối phương sao? Vậy là mỗi lúc tôi buồn hay tức giận, tôi đều bỏ đi một mình.

Một mình tôi chọn lang thang những con đường vắng, tìm đến những dòng sông để thả mình vào làn gió mát lạnh đang khiến cho làn nước lăn tăn. Để chiếc xe đạp ở lại, bước từng bước vượt qua rào chắn ngăn cách giữa con đường với bãi cát. Đôi chân tôi được tiếp cận gần với những hạt cát nhỏ, chúng va vào nhau và trượt xuống tạo thành một con dòng thác tí hon. Tôi tháo đôi giầy và đi chân trần trên cát, tận hưởng sự êm ái của thiên nhiên dưới gót chân mình. Hạt cát nhỏ ấy len lỏi qua từng kẽ chân tôi. Chân tôi bị tràn ngập trong cát lúc nào không hay. Mỗi bước đi khiến bàn chân tôi lún sâu vào trong cát, tôi vẫn đi, vẫn tiếp tục bước tiếp về phía dòng sông. Gió khiến dòng nước chảy theo một chiều. Tôi ngồi xuống bên cạnh dòng sông. Tĩnh lặng nhìn về vùng nước bao la, rộng lớn. Một buổi chiều tà, ngồi nơi đây không một bóng cây, mà chỉ có cát và nước. Tâm trí tôi lúc này thật thanh thản. Không một dòng suy nghĩ vào về cuộc sống ở trong đầu. Chỉ có một cảm giác duy nhất lúc nào đang tồn lại trong lòng tôi: “Thiên nhiên thật đẹp, cuộc sống này thật tuyệt khi con người được tồn tại với thiên nhiên”.

Trên trời là những dải mây trắng đang cố che đi màu xanh của bầu trời. Nhưng bầu trời rộng lớn lắm, một mình mây không thể làm được điều đó đâu! Hãy cứ để màu trắng kia được tô lên nền trời xanh biếc. Hai màu quyện vào nhau tạo thành một sự pha trộn hài hòa. Phía góc trời là sắc đỏ hồng của hoàng hôn đang e thẹn lặn dần vào đường chân trời xa xăm. Thiên nhiên lúc này như đang vẽ nên một bức tranh ngọt ngào trước mắt tôi.

Một không gian chỉ còn tiếng chim đang gọi đàn và tiếng gió thổi vi vu. Gió đang hát phải không, tôi thích bản tình ca của gió. Tiếng hát nhẹ nhàng và cao vút nhấc bổng hồn tôi lên với mây trời. Gió có biết tiếng hát ấy đang xoa dịu tâm hồn của tôi không. Trước khi đến đây, tâm hồn tôi là một mớ hỗn độn. Mỗi bước chân tiến gần hơn với gió là một vệt xóa vào mớ tâm trí tôi. Bước càng gần, gần hơn nữa, tâm trí ấy bắt đầu được thay thế bởi trời, mây, nước và gió. Tôi thích cảm giác ngồi đây một mình, hít một hơi thật sâu để giữ lại mùi hương của thiên nhiên tràn ngập trong cơ thể. Một cảm giác thanh mát đi dần vào tâm hồn. Khoảng thời gian mà tôi chỉ còn có thiên nhiên bao chùm. Nó thật tuyệt.

Tôi cứ ngồi thơ thẩn vậy cho đến khi chiều tối. Khi mà bầu trời xanh đang dần nhường chỗ cho một màu tối xám. Những ánh sáng cuối cùng của mặt trời đang dần biến mất thì tôi mới đứng dậy và quay trở lại chiếc xe đạp đang dựng trên đường. Trèo lên chiếc xe, đạp thật chậm để tận tưởng cái mát mẻ của buổi tối đang vuốt lên da tôi.

Lại có những ngày tôi đạp xe đến nhưng nơi rậm rạp, nơi mà hai ven đường chỉ toàn một màu xanh. Sắc xanh lá đang bao phủ xung quanh con đường tôi đi. Tôi nhẹ nhàng đạp xe trên những con đường với hai bên là màu xanh của lá, và trên cao kia là màu xanh của trời. Tôi lại đạp thật chậm để cho con đường như thật dài, cho tôi được chìm trong không gian này lâu hơn nữa.

Bầu trời với tôi không chỉ đẹp khi nó là một màu xanh biếc. Bầu trời còn thật đặc biệt khi còn mang thêm một đám mây đêm lớn ở cuối chân trời, một bầu trời sắp mưa rào. Tôi từng thích đi trên một con đường như thế, gió lúc này không còn nhẹ nhàng nữa. Làn gió mạnh mẽ cuốn theo những chiếc lá rụng ven đường. Bầu trời đặc biệt ấy tôi chỉ dám nán lại một chút thôi. Còn tôi phải nhanh nhanh trở về trước khi những đám mây nặng trĩu ấy thả xuống những giọt mưa lớn. Mưa sẽ đến thật bất ngờ, nên chậm trễ sẽ không trốn thoát khỏi sự cái đuổi bắt của cơn mưa. Trên con đường về, tôi chứng kiến tiếng thét gào của gió lên những chiếc lá vàng. Bọn lá cứ vẫy vẫy rồi rụng hẳn xuống đường, làm cho con đường đầy lá. Lá ở khắp nơi, tràn ngập theo những vòng xe quay đều.

Tôi bắt đầu đến tuổi trưởng thành nhưng cái thói quen ngày xưa vẫn vậy, vẫn thích lang thang một mình. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tôi dám khẳng định rằng: Thiên nhiên là nơi đã xoa dịu tâm hồn tôi trong suốt quá trình tôi lớn. Tôi đã được chữa lành không phải từ những lời nói ngon ngọt hay những lời hứa xa xôi, mà chỉ nhờ sự tĩnh lặng để nghe thấy tiếng thiên nhiên đang thì thầm. Bây giờ đã lớn, nhưng tôi vẫn thèm được về với thiên nhiên để nũng nịu mỗi khi cảm thấy tổn thương. Để rồi  tôi luôn được trở về mới một tâm hồn lành lặn. Thật đúng là một liều thuốc vô hình nhưng hiệu nhiệm đối với tôi!

Bao nhiêu năm trời, thời gian tôi dành cho thiên nhiên có đôi chút vơi đi. Nhưng mỗi khi cuộc sống khiến tôi buồn phiền, tôi lại lên xe và đi đến những vùng đất mới. Đôi lúc tôi chỉ thích đi theo cảm tính, rẽ bất kì đường nào tôi muốn. Những con đường hấp dẫn tôi thường là con đường vắng vẻ có phủ dày hai bên là màu xanh của núi rừng, hay màu vàng của những cánh đồng lúa chín. Tôi cứ đi hướng tôi muốn, rẽ theo lối tôi thích đến khi mệt hẳn. Đến khi muốn về tôi sẽ sử dụng sự trợ giúp của công nghệ hiện đại dẫn lối tôi đi. Phải trải qua nhiều con đường vòng vèo mới mong muốn nhanh được về để nghỉ ngơi sau hành trình dài khám phá.

Vậy đấy, tôi là một đứa bướng bỉnh, không thích làm theo những thứ người khác muốn. Tôi thích làm những gì mình muốn, dù cho đường tôi muốn đi là một lối nhỏ, lối đi mà khiến cho người khác thấy đó là một lựa chọn khờ dại. Nhưng chỉ cần được làm những gì mình thích thì đó là điều tôi muốn.

© Nguyễn Thu Hà - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sau Đắng Sẽ Có Ngọt | Blog Radio 841

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top