
Tết xa quê
2025-03-11 12:10:00
Nhớ cha nhớ mẹ mấy lần Mái tranh cũ rích lắm phần xác xơ Giao thừa pháo nổ hững hờ Bếp hồng nơi đó bơ vơ một mình

Những ngày giáp tết
2025-03-10 15:55:00
Người quê tôi, vốn hiền hòa, chấc phác trong cuộc sống đời thường, khi xuân về lại càng trở nên dịu dàng và thân thương đến lạ. Từ trẻ tới già lúc này với vẻ mặt thật hân hoan, nụ cười trên môi thì luôn tươi như hoa nở. Tay bắt, mặt mừng đón chào thăm hỏi khi thấy người đi xa mới về.

Lặng lẽ chiều xuân
2025-03-10 12:00:00
Chiều nay lặng lẽ bên thềm Ngàn hoa hé nở êm đềm tỏa hương Bếp chiều quyện khói hay sương Chút gì như vấn như vương lòng người.

Những mảnh ký ức (Phần 3)
2025-03-09 16:05:00
Mà trời ơi sao cái cơm ý nó ngon không cưỡng lại được, tôi ăn nhiều đến nỗi mà bố tôi còn phải hãm lại không cho ăn nữa. Xong thêm cái món thịt lợn rang cháy cạnh bỏ hành lá, lấy miếng cháy chấm với cái nước mỡ đấy thì đúng miếng ngon nhớ nhất trên đời này.

Định kiến và tình yêu
2025-03-08 19:25:00
Định kiến là thứ như con dao hai lưỡi. Nó không chỉ làm tổn thương những người yêu thương nhau, mà còn giam cầm họ trong những chiếc lồng vô hình.

Chuyện tình qua con mắt của một anh chàng ngành Y
2025-03-07 19:50:00
Bốn năm yêu nhau, đủ để học xong một tấm bằng đại học, nhưng không đủ để hiểu được con đường đời của nhau sẽ đi về đâu.

Những mảnh ký ức (Phần 2)
2025-03-07 18:45:00
Tôi cũng không thể nhớ được chi tiết trong bài viết ấy như thế nào, chỉ biết những điều tôi viết có lẽ là những điều mà bất cứ đứa trẻ nào được yêu thương đều sẽ yêu thương lại bằng những điều dung dị và ấm áp nhất đến những người thân yêu của chúng…

Mình sẽ mạnh mẽ và kiên cường, để cuộc đời không thể lay đổ
2025-03-07 17:55:00
Có những điều càng muốn gần lại càng xa, càng muốn giữ lại càng không níu được. Cứ ngỡ đã gặp được người muốn gặp, thật ra lại chỉ là, người cùng chung một đoạn đường, đi ngang qua nhau trong vài khoảnh khắc rồi cứ thế xa mãi,... giao nhau tại một điểm và chẳng bao giờ gặp lại.

Mất mát của sự ngây thơ
2025-03-06 21:15:00
Có người nói rằng trưởng thành là một chuỗi những mất mát. Mất đi niềm tin ngây thơ, mất đi những ảo tưởng đẹp đẽ, và đôi khi, mất đi cả chính mình của ngày hôm qua.

Đợi một người là đợi một tình yêu nguyện sẽ thủy chung suốt kiếp
2025-03-06 19:30:00
Hay tại vì người đang hạnh phúc đủ đầy, tâm sức đâu mà quan tâm đến ta nữa, đau đến mấy, buồn đến mấy, tha thiết tột cùng cũng chỉ mình ta thấu, chỉ mình đất trời hay.

Khi ta sống chung với nhau
2025-03-05 21:55:00
Và đôi khi, điều níu giữ con người bên nhau không phải là tình yêu hay sự đồng cảm, mà là những ràng buộc thế tục như hợp đồng vay mượn hay gánh nặng trách nhiệm.

Im lặng là một sự xa xỉ
2025-03-05 20:20:00
Những ước mơ cũ kĩ của họ giờ chỉ còn là câu nói quen thuộc mà cả hai hiếm khi đều đồng tình: "Giá như chúng ta có tiền." Tôi không ghét họ, nhưng tôi sợ mình sẽ giống họ – sống cả đời chỉ để đợi một điều gì đó không bao giờ xảy đến.