Lỡ hẹn với mùa thu
2015-11-06 01:00:24
Anh từng bảo mùa thu nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như chính em vậy. Nhưng có nhẹ nhàng đẹp mãi được đâu anh vì từ lâu đã không còn anh đứng nơi góc đường ấy, chẳng còn anh nắm tay em trên mỗi ngả rẽ mình qua. Em đã không còn nhớ mình có hẹn với mùa khi em giật mình thức dậy thì chỉ còn thấy sự rét buốt đến tái tê.
Tháng 11 đến rồi phải không em?
2015-11-06 01:00:24
Tháng 11 đến rồi phải không em Bởi sáng nay anh nghe lòng thổn thức Cái lạnh mùa thu làm anh thức giấc Trong mơ màng anh thấy nhớ em hơn
Hình như em có tâm sự riêng mang?
2015-11-06 01:00:24
Gió đông ùa về qua khung cửa nhà bên Chạm lạnh vào môi em - cô gái có đôi mắt hiền như thiên sứ Chiếc lá nghiêng rơi nhìn vào bỗng trở nên tư lự Lá và gió thì thầm: “Hình như em có tâm sự riêng mang?”
Em trân trọng hiện tại của chúng mình
2015-11-06 01:00:24
Đến một ngày nào đó giống hôm nay, khi trời không xanh và nắng không vạch lên những sắc vàng, em lại ngồi bên thủ thỉ nói với anh: “Những chuyện đã qua với em đã từng là tất cả, nhưng vì anh đã đợi nên chẳng có lí do gì em không trở về”. Em trân trọng anh, trân trọng hiện tại hạnh phúc của mình.
Mẹ ơi, con nhớ mẹ
2015-11-06 01:00:24
Hà Nội chuyển mùa, cái thời tiết vừa man mát vừa lành lạnh khiến mình trở tay không kịp. Mình bị ốm, bị cảm cũng nặng, đầu mình ong lên như có ai khua chiêng gõ trống… tự dưng thấy mình tủi thân đến kỳ lạ. Tự dưng nhớ mẹ… nhớ cái vuốt ve khi cảm, nhớ ánh mắt quan tâm khi mẹ dặn dò buổi sáng.
Trả lại bình yên
2015-11-05 01:48:59
Trả lại anh cho quá khứ yên bình, trả lại anh cho người khiến anh run rẩy ở tuổi thanh xuân, khi đó em còn chưa xuất hiện trên đời này. Khép lại ảo mộng, em cũng phải bước tiếp, bình yên trở lại rồi phải không anh?
Đơn độc yêu người
2015-11-05 01:48:59
Bỗng muốn yêu trong cô quạnh. Không cần được đền đáp. Không lo bị chối từ. Còn gì tồi tệ hơn cảm giác không dám yêu thêm nữa? Từng vết thương trong quá khứ vẫn luôn nhắc tôi đừng lao về con đường cũ. Giờ đã biết cách bảo vệ mình nhưng đôi khi, tôi muốn mình cứ ngây ngô, cứ dại khờ, không phòng vệ, không che chắn. Cứ thế, đơn độc yêu người.
Sẽ có một ngày
2015-11-05 01:48:59
Sẽ có một ngày, tôi và anh đến những nơi tôi thích, làm những chuyện đã từng hứa hẹn khi anh về với tôi. Anh sẽ cho tôi nhiều "một ngày" hạnh phúc như thế. Nhưng cũng có một ngày, lời hứa hẹn có lẽ không cần phải thực hiện nữa vì anh không cần phải giữ và tôi không cần phải nhớ. Tôi vẫn có thể đến nơi tôi thích chỉ có điều không có anh.
Đâu là nỗi cô đơn?
2015-11-05 01:48:59
Hà Nội, bản nhạc không lời vang đều đều từng nốt mà chẳng quan tâm có còn một ai lắng nghe, một ai bên cạnh. Đêm tắt dần, ánh trăng từng đi theo đôi chân giờ cũng đã ngủ đi sau chân trời ấy. Còn lại ai nữa? Còn lại bản thân, còn lại những tiếng thở nhẹ của cơn gió thổi muộn, còn lại tiếng xì xào nhỏ bé của vài ba chiếc lá rơi rớt trong thu úa, còn lại đó đôi mắt khẽ chớp với nỗi cô đơn xa xăm.
Tháng 11, chào cái lạnh đầu đông
2015-11-05 01:48:59
Tháng 11, chẳng còn nhũng cơn gió heo may Và cũng chẳng còn những chiếc lá bay đầy khắp phố Tháng 11, chỉ có những cơn gió cào qua khe cửa Làm lòng người thêm giá lạnh trong tim
Người có tìm em khi mùa thu đi?
2015-11-05 01:48:59
Người có lại tìm em khi mùa thu đi? Khi chiếc lá vàng thôi rơi ngoài ô cửa? Và khi những khóm cúc tần không còn nở vàng nữa Người có đến bên, khẽ nói: "Đông rồi!"?
Hãy quan tâm đến mẹ khi còn có thể
2015-11-04 09:24:32
Sự chăm lo của mẹ cha luôn là vô bờ bến đối với các con mà không cần đòi hỏi vật chất gì cao quý cả, chỉ cần tình thương yêu là đủ. Mỗi ngày, bỏ ra một phút giây nào đó để quan tâm đến những người thân yêu bên cạnh mình nhất là đối với mẹ thấy thật ý nghĩa và ấm áp biết bao.




















