Sẽ có một ngày
2015-11-05 01:48
Tác giả:
Nghe bài hát By my side (David Choi)
Ngồi một mình trong phòng tôi ngắm nhìn những tia nắng chảy dài qua ô cửa chiếu xuống nền đá hoa cương. Gió thổi lả lướt qua những kẽ lá, đẩy cánh cửa sổ đang mở rộng khép lại. Ánh nắng bị ngăn lại bởi chiếc cửa gỗ bong sơn vụt tắt. Tôi mặc cho bóng tối mờ bao chùm khắp căn phòng, ngồi im chờ đợi đợt gió mới mở cánh cửa ra.
Có đôi khi tôi vẫn làm những chuyện chờ đợi nhàm chán như thế. Nhưng từ khi buộc lòng mình phải chờ đợi một người thì việc trước kia tôi coi là buồn tẻ, chán ngắt lại diễn ra thường xuyên hơn.
Tôi ghét phải chờ đợi, càng ghét hơn khi chờ đợi mà không có một niềm tin gì cho sự chờ đợi dài đằng đẵng. Và anh lại ném cho tôi những năm tháng chờ mong.
Khi yêu người ta thường làm những chuyện mà kẻ ngoài cuộc coi là thật buồn cười, ngớ ngẩn. Rồi chính họ - kẻ ngoài cuộc ấy lúc lao vào chữ "yêu" còn làm những việc đáng buồn cười hơn thế. Từ một kẻ ngoài cuộc biến thành kẻ trong cuộc, tôi đã làm chuyện mình ghét chỉ vì anh.
Ngoài việc chờ anh tôi còn mong ngóng một ngày, rồi một ngày...
Sẽ có một ngày anh và tôi ở bên nhau, tôi ôm anh cảm nhận hơi ấm cùng nhịp đập nơi con tim anh.
Sẽ có một ngày , tôi mặc trên mình chiếc váy cưới trắng tinh, lộng lẫy xinh đẹp bước cạnh anh. Màu áo đen chú rể của anh làm nổi bật chiếc váy tinh khôi tôi đang mặc và tôi cũng làm nổi bật nên màu áo của anh. Phím đàn piano đen và trắng sẽ vang lên giai điệu ngọt ngào, làm tôi và anh bước bên nhau cùng một nhịp.
Sẽ có một ngày, tôi và anh đến những nơi tôi thích, làm những chuyện đã từng hứa hẹn khi anh về với tôi. Anh sẽ cho tôi nhiều "một ngày" hạnh phúc như thế.
Nhưng cũng sẽ có một ngày, anh có lẽ sẽ không ở bên tôi. Vòng ôm ấy không dành cho tôi, hơi ấm cùng nhịp đập con tim không vì tôi.
Sẽ có một ngày, không còn "tôi và anh" mà chỉ còn "tôi hoặc anh". Đen và trắng của phím đàn piano bị tách rời khi không có bàn tay nào đánh lên giai điệu hạnh phúc nữa. Họa chăng chỉ là điệu buồn cô đơn của những kẻ bị tình yêu quên lãng.
Sẽ có một ngày, lời hứa hẹn có lẽ không cần phải thực hiện nữa vì anh không cần phải giữ và tôi không cần phải nhớ. Tôi vẫn có thể đến nơi tôi thích chỉ có điều không có anh. Vì thế hai ta lại cho nhau nhiều "một ngày" cô độc.

Ngoài cửa sổ, tôi vẫn nghe tiếng gió luồn qua tán lá lao xao. Cánh cửa bong sơn vì mưa nắng vẫn đóng im lìm như trêu chọc sự chờ đợi gió đến ngớ ngẩn của tôi.Tôi không biết mình và anh "sẽ có một ngày" như thế nào, chờ đợi anh trong bao lâu,về bên nhau hay xa rời không ai biết trước được. Có một điều tôi và anh vẫn biết chắc là hiện tại hai ta vẫn còn yêu. Sợi dây nối giữa hai người tôi vẫn đang nắm chắc và anh cũng vậy. Chưa ai bất ngờ buông để người còn lại bị ngã.
Cô đơn, buồn tủi, giận hờn khi người kia quên mất mình trong chờ đợi là không tránh khỏi, người chờ đợi phải nhận lấy nó để rồi khi có được thành quả hạnh phúc mới thấy vị nó thật ngọt. Cái giá của nó mới đáng được nâng niu.
Công việc của anh bận rộn nơi xứ người, anh vùi mình vào công việc, học tập kiếm tiền. Tôi nhấn mình vào những ngày tháng học tập để chỉ mong mai sau xin được công việc tốt, kiếm đồng lương cao. Có lúc hai người vô tình quên dành thời gian cho nhau, để khi nhận ra hoặc tôi hoặc anh sẽ chủ động nhắn tin cho nhau. Chỉ là những dòng tin không đầu không cuối, tôi kêu ca vài việc bất mãn trong cuộc sống; anh nhắc tôi nhớ ăn nhiều, ngủ đủ giấc, không được ốm. Sau mỗi tin sẽ là câu "Con sâu lười, con sâu ngốc của anh" làm tôi cười khanh khách.
Cửa sổ vẫn không mở ra, bất chợt nắng lại rực rỡ, một tia nắng mảnh xiên qua khe hở nhỏ chiếu vào trong phòng, đậu vào tay tôi. Tôi đưa tay ra quơ quơ những hạt bụi li ti được nắng chiếu đến. Tôi mỉm cười, bật người dậy chạy lại mở tung cửa sổ. Căn phòng tràn đầy ánh nắng và gió mùa thu.
Sao tôi lại chờ đợi ngu ngốc để một cơn gió mở cửa ra lần nữa cơ chứ! Chính tôi cũng có thể mang lại ánh nắng ấm áp cho riêng mình cơ mà. Tôi sẽ gửi cho người tôi yêu chút nắng và gió nơi đây đến xứ người nơi anh ở. Với chiếc điện thoại tôi gõ gõ một dòng tin:
"Anh à, em chọn một ngày đầy nắng và gió gửi anh - người mà em yêu nhất. Còn anh nhớ chọn một ngày đầy hạnh phúc và yêu thương về bên em!"
Nhất định sẽ có một ngày như thế! Tôi âm thầm tự nhủ trong lòng. Thu đến sẽ lại rất nhanh tới đông, cảm giác muốn có người bên cạnh ngày một nhiều! Tôi để cho gió vờn trên mặt, len qua mái tóc khẽ thì thầm bài hát “By my side” ( David Choi).
“I’m just listening to the clock go sticking
Lying waiting as the time goes by
I think of you with every breath I take
I need to feel your heartbeat next to mine
You’r all I see in everything
I just wanna hold you
I just wanna kiss you
I just wanna love you all my life…”
© Cúc Dại – blogradio.vn
Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.



