Sẽ có một ngày
2015-11-05 01:48
Tác giả:
Nghe bài hát By my side (David Choi)
Ngồi một mình trong phòng tôi ngắm nhìn những tia nắng chảy dài qua ô cửa chiếu xuống nền đá hoa cương. Gió thổi lả lướt qua những kẽ lá, đẩy cánh cửa sổ đang mở rộng khép lại. Ánh nắng bị ngăn lại bởi chiếc cửa gỗ bong sơn vụt tắt. Tôi mặc cho bóng tối mờ bao chùm khắp căn phòng, ngồi im chờ đợi đợt gió mới mở cánh cửa ra.
Có đôi khi tôi vẫn làm những chuyện chờ đợi nhàm chán như thế. Nhưng từ khi buộc lòng mình phải chờ đợi một người thì việc trước kia tôi coi là buồn tẻ, chán ngắt lại diễn ra thường xuyên hơn.
Tôi ghét phải chờ đợi, càng ghét hơn khi chờ đợi mà không có một niềm tin gì cho sự chờ đợi dài đằng đẵng. Và anh lại ném cho tôi những năm tháng chờ mong.
Khi yêu người ta thường làm những chuyện mà kẻ ngoài cuộc coi là thật buồn cười, ngớ ngẩn. Rồi chính họ - kẻ ngoài cuộc ấy lúc lao vào chữ "yêu" còn làm những việc đáng buồn cười hơn thế. Từ một kẻ ngoài cuộc biến thành kẻ trong cuộc, tôi đã làm chuyện mình ghét chỉ vì anh.
Ngoài việc chờ anh tôi còn mong ngóng một ngày, rồi một ngày...
Sẽ có một ngày anh và tôi ở bên nhau, tôi ôm anh cảm nhận hơi ấm cùng nhịp đập nơi con tim anh.
Sẽ có một ngày , tôi mặc trên mình chiếc váy cưới trắng tinh, lộng lẫy xinh đẹp bước cạnh anh. Màu áo đen chú rể của anh làm nổi bật chiếc váy tinh khôi tôi đang mặc và tôi cũng làm nổi bật nên màu áo của anh. Phím đàn piano đen và trắng sẽ vang lên giai điệu ngọt ngào, làm tôi và anh bước bên nhau cùng một nhịp.
Sẽ có một ngày, tôi và anh đến những nơi tôi thích, làm những chuyện đã từng hứa hẹn khi anh về với tôi. Anh sẽ cho tôi nhiều "một ngày" hạnh phúc như thế.
Nhưng cũng sẽ có một ngày, anh có lẽ sẽ không ở bên tôi. Vòng ôm ấy không dành cho tôi, hơi ấm cùng nhịp đập con tim không vì tôi.
Sẽ có một ngày, không còn "tôi và anh" mà chỉ còn "tôi hoặc anh". Đen và trắng của phím đàn piano bị tách rời khi không có bàn tay nào đánh lên giai điệu hạnh phúc nữa. Họa chăng chỉ là điệu buồn cô đơn của những kẻ bị tình yêu quên lãng.
Sẽ có một ngày, lời hứa hẹn có lẽ không cần phải thực hiện nữa vì anh không cần phải giữ và tôi không cần phải nhớ. Tôi vẫn có thể đến nơi tôi thích chỉ có điều không có anh. Vì thế hai ta lại cho nhau nhiều "một ngày" cô độc.

Ngoài cửa sổ, tôi vẫn nghe tiếng gió luồn qua tán lá lao xao. Cánh cửa bong sơn vì mưa nắng vẫn đóng im lìm như trêu chọc sự chờ đợi gió đến ngớ ngẩn của tôi.Tôi không biết mình và anh "sẽ có một ngày" như thế nào, chờ đợi anh trong bao lâu,về bên nhau hay xa rời không ai biết trước được. Có một điều tôi và anh vẫn biết chắc là hiện tại hai ta vẫn còn yêu. Sợi dây nối giữa hai người tôi vẫn đang nắm chắc và anh cũng vậy. Chưa ai bất ngờ buông để người còn lại bị ngã.
Cô đơn, buồn tủi, giận hờn khi người kia quên mất mình trong chờ đợi là không tránh khỏi, người chờ đợi phải nhận lấy nó để rồi khi có được thành quả hạnh phúc mới thấy vị nó thật ngọt. Cái giá của nó mới đáng được nâng niu.
Công việc của anh bận rộn nơi xứ người, anh vùi mình vào công việc, học tập kiếm tiền. Tôi nhấn mình vào những ngày tháng học tập để chỉ mong mai sau xin được công việc tốt, kiếm đồng lương cao. Có lúc hai người vô tình quên dành thời gian cho nhau, để khi nhận ra hoặc tôi hoặc anh sẽ chủ động nhắn tin cho nhau. Chỉ là những dòng tin không đầu không cuối, tôi kêu ca vài việc bất mãn trong cuộc sống; anh nhắc tôi nhớ ăn nhiều, ngủ đủ giấc, không được ốm. Sau mỗi tin sẽ là câu "Con sâu lười, con sâu ngốc của anh" làm tôi cười khanh khách.
Cửa sổ vẫn không mở ra, bất chợt nắng lại rực rỡ, một tia nắng mảnh xiên qua khe hở nhỏ chiếu vào trong phòng, đậu vào tay tôi. Tôi đưa tay ra quơ quơ những hạt bụi li ti được nắng chiếu đến. Tôi mỉm cười, bật người dậy chạy lại mở tung cửa sổ. Căn phòng tràn đầy ánh nắng và gió mùa thu.
Sao tôi lại chờ đợi ngu ngốc để một cơn gió mở cửa ra lần nữa cơ chứ! Chính tôi cũng có thể mang lại ánh nắng ấm áp cho riêng mình cơ mà. Tôi sẽ gửi cho người tôi yêu chút nắng và gió nơi đây đến xứ người nơi anh ở. Với chiếc điện thoại tôi gõ gõ một dòng tin:
"Anh à, em chọn một ngày đầy nắng và gió gửi anh - người mà em yêu nhất. Còn anh nhớ chọn một ngày đầy hạnh phúc và yêu thương về bên em!"
Nhất định sẽ có một ngày như thế! Tôi âm thầm tự nhủ trong lòng. Thu đến sẽ lại rất nhanh tới đông, cảm giác muốn có người bên cạnh ngày một nhiều! Tôi để cho gió vờn trên mặt, len qua mái tóc khẽ thì thầm bài hát “By my side” ( David Choi).
“I’m just listening to the clock go sticking
Lying waiting as the time goes by
I think of you with every breath I take
I need to feel your heartbeat next to mine
You’r all I see in everything
I just wanna hold you
I just wanna kiss you
I just wanna love you all my life…”
© Cúc Dại – blogradio.vn
Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.



