Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giấc mơ mùa đông (Thì thầm 310)

2013-11-27 21:00

Tác giả: Cá Kho Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thầm bên bàn phím - Năm tháng như những thước phim trôi qua thật chậm. Có những lúc rạng rỡ, cười đùa như mùa xuân không hẹn trước để rồi nóng bỏng khát khao khi mùa hạ bước sang. Có những lúc tĩnh lặng, cô liêu, hoài niệm và vương vấn bởi mùa thu rụng lá để rồi lại cô đơn, lặng lẽ ngóng chờ lúc đông sang.



Một mùa đông nữa lại về… Mới hôm qua thôi, trời vẫn còn xanh và trong lắm. Dường như chẳng giấu nổi những ưu tư của mùa thu còn gửi lại. Những vạt nắng vàng vẫn chạy dài trên con đường nối ra biển, góc phố vẫn dịu dàng với sắc vàng của cây ngân hạnh… Vậy mà chỉ qua một đêm, sáng nay trời thật lạnh.

Biển vẫn xanh và rì rào sóng vỗ nhưng những con đường dường như trở nên se lạnh, rùng mình trong hơi sương mỏng manh. Hàng cây già nua trút lá, cố nép mình trong vạt nắng cuối mùa nhàn nhạt, giăng giăng giữa lòng phố buồn tênh. Mùa đông đến từ lúc nào, có phải từ lúc có cơn gió lạnh lùa qua ô cửa. Con đường cũng trở lạnh vắng lạ thường, những lối đi giờ này đã trải đầy những chiếc lá cuối thu còn vương lại. Ai đó đi ngang ai, thật nhẹ, lầm lũi trong nắng sớm.

Bắt đầu cái cảm giác làm quen với những chiếc áo ấm, những chiếc khăn len dài quá tay và cả những cái suýt xoa trong giá lạnh, cái khẽ rùng mình trước từng cơn gió vô tình đi qua vai ai để rồi hít một hơi thật nhẹ để cảm nhận hơi lạnh đi sâu vào trong lồng ngực, tự nhủ lòng mùa đông đã về.

Gió buốt, hanh hao… để rồi lại bắt đầu với những cảm giác xưa cũ. Cái cảm giác nằm trong chăn kín mít, nghe những tiếng động trong đêm, nghe tiếng mưa, tiếng còi xe còn đi lại dưới lòng đường chợt thấy lòng mình chưa rỗng rão, vẫn còn những yêu thương.

Cây ngân hạnh già cạnh cửa sổ trước đó dường như đang thi sức với mùa thu bằng những chiếc lá vẫn còn xanh thẫm, hiên ngang trong gió. Vậy mà sau một đêm, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Chúng đã bắt đầu vàng và rụng xuống theo những cơn gió vô tình đến khô khốc. Những cây phong mới hôm trước vẫn một màu đỏ rực vậy mà đã trơ cành khẳng khiu sau một đêm mưa và gió, và thay vào đó là hơi lạnh ảm đạm của mùa đông. Dường như mọi thứ đều chấp nhận ngủ yên dưới giá lạnh mùa đông. Nơi nào mùa đông đi qua, dường như mọi thứ đều chìm vào màn đêm u uẩn, tĩnh lặng đến lạ thường.

Những chiếc ghế trong công viên đã không còn những đôi tình nhân hẹn hò như thưở trước mà thay vào đó là bụi và lá khô xào xạc lẫn trong tiếng gió. Phố về đêm vắng người qua lại, những đôi tình nhân đi bên nhau thật vội, những bóng người đang cắm cúi đi về phía trước dưới ánh đèn đường mờ ảo.

Năm tháng như những thước phim trôi qua thật chậm. Có những lúc rạng rỡ, cười đùa như mùa xuân không hẹn trước để rồi nóng bỏng khát khao khi mùa hạ bước sang. Có những lúc tĩnh lặng, cô liêu, hoài niệm và vương vấn bởi mùa thu rụng lá để rồi lại cô đơn, lặng lẽ ngóng chờ lúc đông sang.

Mùa đông này tôi vẫn vậy, vẫn tự tay khoác cho mình chiếc áo len thẫm màu, vẫn bước đi một mình trong đêm tối, vẫn thói quen lượn lờ facebook chỉ để xem tin tức về một ai đó hay dăm ba câu chuyện không đầu không cuối, vẫn thói quen viết lách những lúc rỗi và những lúc buồn. Cảm xúc như một thứ gì đó thoáng qua, bất chợt mà ta không thể kiểm soát hay đong đếm. Để rồi nỗi nhớ lại ùa về, những kỉ niệm ấu thơ, những vết hằn về cuộc sống, những yêu thương vay mượn, những thực tại và cả những dự định cho tương lai. Nó như một bức tranh trở về từ quá khứ và đến từ tương lai. Chỉ có có mình là đang lang thang trong thực tại, trong nỗi nhớ và những giấc mơ còn đang dang dở… như những câu chuyện cổ tích mà tôi và cả những ai đó đang mơ về, đang chìm đắm trong sự nhiệm màu.... Bởi nó là một phần của thiên nhiên, của tạo hóa và cuộc sống.



Xuân thắm, hạ phai, thu chiều lơ đãng.

Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ ra đi

Và tôi, tôi sẽ xây dựng nó bằng lòng quyết tâm, bằng lòng bao dung, vị tha và lòng yêu thương mỗi khi có thể. Để mỗi ngày rồi lại đẹp như cổ tích…

  • Gửi từ Giao Pham Ngoc - ngocgiaofet@

Mời bạn lắng nghe thì thầm Và em lại mơ, giấc mơ xa!

Thì thầm số 310 được thể hiện qua giọng đọc Bum Bum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Mời bạn theo dõi fanpage www.facebook.com/yeublogvietwww.facebook.com/yeublogradio để có cơ hội nhận được những phần quà bất ngờ từ Blog Việt – Blog Radio.



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top