Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường (Phần 33)

2013-11-25 16:19

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Phẫn nộ và ghê tưởm thay thế cho nỗi tức dữ. Nàng nên cưới Belhaven, chàng quyết định. Tên dê già ấy hoàn toàn phù hợp với nàng, họ có thể thành một đôi ăn ý trong mọi việc ngoại trừ tuổi tác của họ. Marchman, mặt nào đó có phần đáng khen hơn là Elizabeth bừa bãi, nàng sẽ làm cuộc đời của anh ta trở thành địa ngục.
...

Khi Elizabeth đi khỏi tầm nghe, Ian hỏi nhẹ nhàng, “thương tích của người phụ nữ đó thế nào?”

“Thật khó nói, ta cho là cô ấy gần như là giận dữ nhiều hơn.”

“Là ý gì?” vị mục sư dừng lại trong giây lát, rồi ông nói, “cô ấy ở trong tình trạng hiếm thấy. Hết sức bối rối, lộn xộn. Giận dữ nữa. Một mặt, cô ấy sợ rằng cháu có thể quyết định biểu lộ sự quan tâm đặc biệt của cháu đối với Qúy cô Cameron, rõ ràng đó là cách mà cháu đang làm khi ta đến đây.” ông ném một cái nhìn diễu cợt về phía đứa cháu trai điềm tĩnh của mình, Duncan thở dài và nói tiếp, “Cùng lúc đó, cô ấy tin chắc nói rằng qúy cô trẻ tuổi của cô ấy có thể sẽ cố gắng bắn cháu bằng chính khẩu súng của cháu, cái mà ta rõ ràng hiểu là cô ấy muốn nói là quý cô của cô ấy đã cố làm một lần. Điều đó làm ta sợ khi ta nghe thấy tiếng súng làm ta tức tốc lên đây.”

“Chúng cháu bắn vào những mục tiêu kia.” vị mục sư gật đầu nhưng ông quan sát Ian với vẻ mặt nghiêm trang.

“Có điều gì làm chú bực mình ư?” Ian hỏi.

Vị mục sư ngần ngại, rồi lắc đầu, như thể cố gắng xua đuổi những ý nghĩ nào đó ra khỏi đầu. “Cô Throckmorton có nói với ta một số điều, nhưng ta không tin lắm.”

“Có thể do còn mơ màng vì bị thương chăng,” Ian nói, nhún vai cho qua vấn đề đó.

“Có lẽ,” ông nói, lại nghiêm trang. “Nhưng ta thì không và ta có nhớ là cháu đã nói về việc đính hôn với một người tên là Christina Taylor.

“Cháu đã.”

Khuôn mặt của ông nhăn lại khiển trách. “Rồi cháu có lý do gì để bào chữa cho cảnh mà ta vừa chứng kiến vài phút trước?”

Như cõi thiên đường (Phần 33)

Giọng Ian cộc lốc. “Một sự điên rồ.” Họ quay trở lại ngôi nhà, vị mục sư im lặng và suy nghĩ, Ian thì dữ tợn. Sự xuất hiện không đúng lúc của Duncan không làm cho chàng khó chịu, nhưng bây giờ khi đam mê của chàng cuối cùng đã nguội bớt đi, chàng điên tiết lên vì phản ứng không thể kiểm soát được của cơ thể chết tiệt của chàng trước Elizabeth Cameron.

Khoảnh khắc khi miệng chàng chạm vào miệng nàng đầu óc của chàng như thể tê liệt. Bây giờ chàng cứ nghĩ đi nghĩ lại chính xác về những gì mà nàng đã làm, trong cánh tay chàng nàng như một thiên thần quyến rũ. Những giọt nước mắt của nàng rơi hôm nay là bởi vì trò dối trá của bạn nàng. Tuy nhiên hai năm trước nàng đã gần như cắm sừng anh chàng Mondevale tội nghiệp mà không hề day dứt. Hôm nay nàng lại điềm tĩnh nói về việc có thể cưới tên già dê Belhaven hoặc là John Marchman và trong cùng thời điểm đó lại hăm hở đáp ứng lại chàng, hôn chàng dữ dội, nhiệt tình.

Phẫn nộ và ghê tưởm thay thế cho nỗi tức dữ. Nàng nên cưới Belhaven, chàng quyết định. Tên dê già ấy hoàn toàn phù hợp với nàng, họ có thể thành một đôi ăn ý trong mọi việc ngoại trừ tuổi tác của họ. Marchman, mặt nào đó có phần đáng khen hơn là Elizabeth bừa bãi, nàng sẽ làm cuộc đời của anh ta trở thành địa ngục.

Bất chấp gương mặt thiên thần của mình, Elizabeth Cameron vẫn luôn là một đứa bé hư hỏng, một kẻ tán tỉnh tài giỏi với rất nhiều đam mê hơn là sự khôn ngoan.

Với một ly rượu trên tay và những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời tối đen như mực, Ian đứng quan sát con cá đang được nấu trên bếp với vẻ mặt hơi dịu lại, do đêm thật yên tĩnh, và cũng do ly rượu mà chàng vừa uống. Bây giờ, khi chàng quan sát ngọn lửa lách tách, chàng chỉ thấy làm tiếc một điều là sự xuất hiện của Elizabeth làm chàng cảm thấy thiếu thốn trầm trọng không khí thanh bình và yên tĩnh mà chàng đã muốn tìm kiếm khi đến đây. Chàng đã làm việc như điên gần như cả năm qua và chàng tính về nơi này, nơi mà chàng luôn luôn tìm thấy sự yên bình mỗi khi trở về.

Chàng chợt thấy chàng đã đi quá xa, quá xa, thay đổi quá nhiều để có thể thích ứng lại với cuộc sống ở nơi đây. Chàng phải thừa nhận là khi chàng quyết định cưới Christina. Chàng đã nhận ra là cô sẽ không bao giờ thích nơi này, nhưng cô sẽ điều khiển và quản lý tất cả những ngôi nhà khác của chàng bằng vẻ duyên dáng và đĩnh đạc.

Christina xinh đẹp, sành điệu và đầy đam mê. Cô ta phù hợp với chàng hoàn toàn nếu không chàng đã không cầu hôn. Trước khi làm điều gì đó, chàng luôn tính toán tất cả mọi vấn đề một cách chu đáo, theo logic, chi li trước sau, rồi quyết định nhanh chóng và hành động mau lẹ. Tóm lại là chỉ có một điều hấp tấp vội vàng và nhẹ dạ mà chàng đã từng làm một lần đó là hành vi của chàng hai năm trước trong cái cuối tuần khốn kiếp ấy, khi chàng gặp Elizabeth Cameron. Bây giờ mọi việc đang lập lại chàng phải tránh xa nó, tránh thật xa.

“Anh thật là nhát gan, thiếu can đảm,” Elizabeth nói một cách hớn hở với chàng sau bữa ăn tối khi nàng rửa những chiếc đĩa, “khi để tôi nấu bữa sáng trong khi anh nấu ăn rất tốt.”

“Không hẳn là như vậy,” Ian nói nhẹ nhàng khi chàng rút đầy hai y rượụ và mang chúng đến bên chiếc ghế cạnh lò sưởi. “Chỉ có một thứ tôi biết nấu đó là nấu món cá.” chàng đưa một ly cho Duncan, rồi ngồi xuống và nhấc chiếc nắp của cái hộp bên cạnh bàn, lấy ra một điếu xì gà mà người ta làm riêng cho chàng. Chàng nhìn Elizabeth và nói với vẻ nhã nhặn máy móc, chàng hỏi, “cô có phiền không?”

Elizabeth liếc nhìn điếu xì gà, mỉm cười và lắc đầu, rồi nàng dừng lại, nhớ đến một ký ức về hình ảnh chàng đứng trong vườn hai năm về trước. Chàng đang hút một điếu xì gà khi chàng nhìn thấy nàng đứng đó quan sát chàng. Nàng vẫn còn nhớ rõ ràng khuôn mặt đẹp như tạc của chàng lấp lánh dưới ánh sáng bàng bạc khi chàng khum tay lại để che ngọn lửa. Nàng mỉm cười run run khi nhớ đến đoạn ký ức đó, và nàng ngẩng đầu lên hết nhìn điếu xì gà lập lèo đến khuôn mặt Ian, tự hỏi không biết chàng có nhớ đến điều đó như nàng không.

Đôi mắt chàng gặp mắt nàng với vẻ dò hỏi lịch sự, gõ nhẹ vào điếu xì gà và quay lại nhìn nàng. Chàng không nhớ; nàng có thể thấy rõ điều đó. “không, tôi không phiền gì đâu,” nàng nói, cố giấu nỗi thất vọng đằng sau nụ cười nhợt nhạt.

Vị mục sư, người quan sát tất cả mọi thay đổi và chú ý đến nụ cười gượng gạo của Elizabeth, ông thấy rõ là sự bối rối của Ian khi đối xử với Elizabeth trong xuốt bữa ăn. Ông nhấc ly rượu lên môi, lén lút quan sát Elizabeth, rồi lại quay sang Ian, người đang hút điếu xì gà.

Thái độ của Ian làm Duncan phải chú ý nó cực kỳ kỳ quặc. Phụ nữ thường thấy ở Ian sức hấp dẫn không thể cưỡng nỗi, và như vị mục sư biết rất rõ, Ian chưa bao giờ cảm thấy bị lương thâm thúc ép khi chấp nhận lời mời gọi của những người đàn bà. Trong quá khứ, Ian luôn luôn đối xử với những người đàn bà ngả vào vòng tay mình với vẻ vừa coi họ như thú tiêu khiển vừa dịu dàng, chăm sóc. Thậm chí khi đã mất hứng thú đối với cô ta, Ian vẫn tiếp tục đối xử với cô ta vẻ quyến rũ không bao giờ hết và lịch sự nhã nhặn hết mức, bất kể cô ta là một cô hầu hay là con gái của một bá tước.

Từ những điều đó, Duncan thấy ngạc nhiên, thậm chí là hoài nghi không thể hiểu nổi, khi hai giờ trước Ian vừa mới giữ Elizabeth Cameron trong vòng tay như thể chưa bao giờ có ý định cho phép dời đi và bây giờ Ian đang lờ Elizabeth đi. Sự thật là, không có gì đáng phê phán trong cách đối xử của Ian đối với Elizabeth, nhưng lờ đi thì hơi lạ.

Ông tiếp tục quan sát Ian, hy vọng là nhìn thấy Ian lén lút quan sát Elizabeth, nhưng cháu trai của ông đã lấy một cuốn sách và bắt đầu đọc như thể nó muốn xua đuổi Elizabeth Cameron ra khỏi tâm trí hoàn toàn.

Sau khi ném một đoạn đối thoại thăm dò, vị mục sư hỏi Ian, “Năm qua mọi thứ vẫn tốt đẹp đối với cháu phải không, ta có thể thấy là vậy?”

Ngẩng đầu lên, Ian nói với một nụ cười ngắn, “không hẳn như cháu mong muốn, nhưng cũng đủ tốt.”

“Những vụ mạo hiểm của cháu không thành công ư?”

“Không phải là tất cả.”

Như cõi thiên đường (Phần 33)

Elizabeth đứng yên trong giây lát, rồi nàng lấy một chiếc khăn và bắt đầu lau những chiếc đĩa, cố gắng lờ đi những gì nghe được. Hai năm trước Ian nói với nàng rằng nếu mọi việc tốt đẹp với chàng thì chàng có thể chu cấp được cho nàng. Rõ ràng là chúng không mấy tốt đẹp, điều đó giải thích tại sao chàng lại sống ở đây. Trái tim nàng tràn ngập sự đồng cảm khi nàng hình dung việc giấc mơ lớn của chàng không đạt được. Mặt khác, chàng cũng không ở trong tình trạng quá tệ, nàng nghĩ đến ngọn đồi xinh đẹp hoang dã xung quanh đây và ngôi nhà ấm cúng này với những cửa sổ rộng lớn nhìn xuống phong cảnh dưới thung lũng. Nó không thể sánh với Havenhurst nhưng nó có vẻ đẹp hoang dã riêng. Ngôi nhà nhỏ này thật xinh đẹp, với mái nhà duyên dáng và một vài căn phòng rộng rãi, nó vừa đủ để có thể quan tâm. Nó là một chỗ nương thân ấm áp mà không phải cần phải có nhiều người chăm sóc nó, không phải lo lắng về những đám vữa sẽ sụp xuống khỏi những bức tường và không tốn kém khi sửa chữa.

Rõ ràng là Ian không nhận ra là chàng thực sự may mắn như thế nào hoặc, chàng còn tốn thời gian của mình ở những câu lạc bộ của các qúy ông hoặc là bất cứ nơi nào mà chàng đánh bạc với hy vọng tạo dựng sự giàu có của mình. Chàng đang ở đây, trong cái nơi thô sơ nhưng tuyệt đẹp này nơi mà chàng trông hoàn toàn thoải máu, nơi mà chàng thuộc về….Một ý định chợt xuất hiện trong óc nàng rằng nàng gần như là mong muốn được sống ở đây.

Khi tất cả mọi thứ được lau sạch và cất đi, Elizabeth quyết định lên lầu. Trong bữa tối nàng nhận ra là Ian đã không gặp chú chàng một thời gian dài và nàng cảm thấy một điều thích đáng nên làm là để họ được riêng tư nói chuyện với nhau.

Mắc chiếc khăn lên móc, nàng cởi chiếc tạp dề và đi về phía hai người đàn ông, chúc ngủ ngon. Vị mục sư cười và chúc nàng có những giấc mơ đẹp. Ian ngẩng đầu lên và lơ đãng nói, “Chúc ngủ ngon.”

Sau khi Elizabeth lên lầu, Duncan quan sát cháu trai của mình đọc sách, nhớ lại những bài học trong ngôi nhà của cha xứ mà ông đã dạy Ian khi còn là một cậu bé. Ian vừa có sự kiêu căng, ngạo mạn của nòi giống quý tộc bậc cao của người Anh, vừa có tính tình nóng nảy, kiêu hãnh và cứng đầu cứng cổ của người Scolt; và sự kết hợp đó tạo nên một con người khác thường, người luôn luôn tự đưa ra những quyết định của riêng mình và không bao giờ cho phép bất kỳ ai điều khiển những quyết định của chàng. Vị mục sư cảm thấy với những đức tính đó sẽ dự báo trước một kết cục không mấy tốt đẹp, khi suy nghĩ những điều đó vị mục sư muốn thảo luận với Ian nhưng chàng gạt đi. Ian quyết định tất cả mọi thứ, không hề có những sai lầm như con người thường mắc phải và chàng tin vào điều đó, tin hơn bất cứ ý kiến của ai khác.

....

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc: 
Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật: Na Ngố

Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top