90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
2026-01-16 20:20
Tác giả:
Cứ mỗi độ gió heo may tràn về, người ta lại nhắc nhau "tháng Chạp đến rồi".
***
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.
Chữ "Chạp" và nguồn gốc từ những buổi lễ tế giữa rừng già
Để hiểu về chữ "Chạp", chúng ta phải ngược dòng thời gian về với vùng đất của những triết lý cổ phương Đông. Thực tế, "Chạp" là một biến âm của từ "Lạp". Trong cuốn Thuyết văn giải tự, chữ "Lạp" (臘) được giải thích là tên gọi của một lễ cúng tế thần linh vào dịp cuối năm. Chữ "Lạp" này vốn được ghép từ bộ "Nhục" (thịt) và chữ "Tạm" (sự săn bắn), gợi mở về một tập tục xa xưa: Sau một năm lao động vất vả, khi mùa màng đã thu hoạch xong và tiết trời chuyển lạnh, người xưa thường tổ chức những cuộc săn bắn lớn.
Những chiến lợi phẩm thu được từ rừng núi sẽ được dâng lên tổ tiên và các vị thần đất, thần sông để tạ ơn một năm no đủ và cầu mong sự bảo hộ cho năm mới. Theo thời gian, chữ "Lạp" đi vào đời sống người Việt qua sự giao thoa văn hóa, qua miệng người bình dân, âm "L" dần chuyển thành âm "Ch", và thế là từ "tháng Chạp" ra đời, nghe vừa gần gũi, vừa đượm mùi khói bếp, vừa gợi nhắc về những ngày đông lạnh giá nhưng ấm áp tình thân.

Tháng Chạp trong tâm thức người Việt không chỉ là một đơn vị thời gian trên lịch tờ, mà nó là cả một mùa lễ hội tâm linh đặc biệt. Bạn có để ý rằng, hiếm có tháng nào trong năm mà chúng ta lại tổ chức nhiều buổi cúng kiếng, tụ họp gia đình như tháng này không? Ở nhiều vùng miền, đặc biệt là miền Trung và miền Bắc, khái niệm "đi Chạp" hay "ăn Chạp" vẫn còn rất đậm nét. Đây chính là lúc các dòng họ tổ chức lễ tảo mộ, sửa sang lại mồ mả tổ tiên cho sạch đẹp để chuẩn bị đón Tết.
Hành động này không đơn thuần là dọn dẹp cỏ dại, mà là một sự "đánh thức" lòng hiếu thảo. Người Việt tin rằng, khi tháng Chạp về, ranh giới giữa cõi âm và cõi dương trở nên mờ nhạt hơn, là lúc con cháu bày tỏ lòng tri ân với gốc gác. Chữ "Chạp" vì thế còn mang hàm nghĩa của sự kết nối, là khi những người đi xa lặn lội trở về, cùng nhau quây quần bên mâm cơm cúng tộc, kể cho nhau nghe chuyện một năm qua và tự hào về cội nguồn của mình.
Sự chuyển mình từ lễ tế cổ xưa đến "mùa vội vã" của cuộc sống hiện đại
Nếu ngày xưa, tháng Chạp gắn liền với những cuộc đi săn và lễ tế thần rừng, thì ngày nay, "Chạp" lại mang một gương mặt khác: Gương mặt của sự bận rộn và hy vọng. Có người nói tháng Chạp là tháng "đòi nợ", tháng của những deadline dồn dập, của những đơn hàng tất bật.
Nhưng nếu bình tâm lại, bạn sẽ thấy cái "vội" của tháng Chạp rất khác. Đó là cái vội của người vợ đi chợ sớm chọn mua mẻ cá ngon về làm mắm, là cái vội của người chồng sửa lại mái hiên, quét lại lớp vôi mới cho ngôi nhà thêm sáng sủa.
Trong cái không khí se lạnh, mùi nhang trầm lan tỏa từ những buổi lễ cúng ông Công ông Táo, hay đơn giản là mùi bụi bặm khi dọn dẹp nhà cửa, tất cả đều tạo nên một phong vị rất riêng. Chữ "Chạp" giờ đây không còn bó hẹp trong điển tích cổ mà đã hóa thân vào từng nhịp sống: Là lời hỏi thăm "Đã sắm sửa gì cho tháng Chạp chưa?", là sự nôn nao khi nhìn thấy những chậu cúc vạn thọ đầu tiên xuống phố. Nó là khoảng nghỉ cần thiết để chúng ta nhìn lại mình trước khi khép lại một chương cũ của cuộc đời.

Tháng Chạp chính là "cánh cửa" dẫn vào mùa xuân. Hiểu được ý nghĩa sâu xa của chữ "Chạp" từ một lễ tế tạ ơn cổ xưa đến mùa tri ân tổ tiên hiện tại, chúng ta mới thấy trân trọng hơn từng ngày trôi qua trong tháng này. Thay vì chỉ thấy áp lực của việc dọn nhà hay chi tiêu, hãy thử nhìn tháng Chạp bằng con mắt của người xưa: Một mùa để bày tỏ lòng biết ơn. Biết ơn cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh để ta được về thăm, biết ơn công việc đã cho ta cơm ăn áo mặc, và biết ơn chính bản thân mình đã nỗ lực suốt 12 tháng qua.
Tháng Chạp, vì thế, là tháng của sự bao dung và sum họp. Khi ta cầm nén hương đứng trước bàn thờ tổ tiên trong những ngày này, hãy nhớ rằng ta đang tiếp nối một sợi dây văn hóa ngàn năm, từ cái lễ "Lạp" tế thần ngày ấy cho đến bữa cơm ấm cúng hôm nay. Hãy cứ để tháng Chạp trôi qua trong sự bình thản, để mỗi chúng ta đều có cơ hội được "sống chậm" trong cái nhịp quay hối hả của đất trời, chuẩn bị một tâm thế rạng rỡ nhất để bước sang năm mới.
Theo Phụ nữ mới
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng
Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.
Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời
Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.
Mùa đông này lạ quá
Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.
Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?
Có những người chỉ có thể đồng hành cùng nhau suốt một thời tuổi trẻ rực rỡ, rồi thì sẽ có những ngã rẽ khác nhau, sống những cuộc đời khác nhau, có những hạnh phúc khác nhau, bên những người khác nhau.
Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi
Tôi từng nghĩ xã hội ngày càng phát triển thì giàu hay nghèo không có gì liên quan tới tình yêu nhưng sống lâu và nhìn thấy nhiều chuyện của mọi người xung quanh thì tôi nhận ra tôi đã nhìn nhận sai. Bởi khi hai người yêu nhau là một chuyện còn sau khi kết hôn rồi là một chuyện khác nữa. Tiền không ảnh hưởng đến tình yêu nhưng nó lại trực tiếp ảnh hưởng vào đời sống hôn nhau. Hai người yêu nhau cứ không thể sống mà không có tiền được. Tôi luôn mong những ai nếu đã thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua khó khăn gian khổ để đi đến bờ bến hạnh phúc cuối cùng.
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”





