Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

2021-02-24 09:24

Tác giả: Tuyệt Diễm Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình đứng lên (Tuyệt Diễm)

***

Tháng 2 về, những cơn mưa thi nhau kéo đến thành phố chật chội này. Những cơn gió lay mạnh những tán cây ven đường, thành phố phủ một màu âm u. Càng lạnh thì con người ta càng cảm thấy cô đơn, làm họ ảo tưởng rằng mình cần hơi ấm từ một người khác.

Dắt chiếc xe đã cũ ra khỏi nơi làm việc, tôi ngắm nhìn nước mưa ngập đến tận đầu gối, chửi thầm một tiếng. Chú bảo vệ ở bên thấy thế cất lời.

“Thôi gọi xe về đi con ơi. Mưa gió đường ngập lụt hết trơn. Chạy xe máy không an toàn đâu con”.

“Chắc con ráng về thôi chú ơi. Đi grab đắt quá. Về đến chỗ con ở cũng hết ngày lương của con rồi”.

Tôi cười nhẹ rồi lên xe chạy về nhà.

“Con chào chú, con về nhé”.

“Ừ, con về cẩn thận”.

Tròn một tháng nữa là tôi bước sang tuổi 20. Đối với tôi, tuổi 20 là một dấu mốc quan trọng. Hiện tại. tôi chưa có gì trong tay, nhưng chắc chắn sau này tôi sẽ có. Mới vừa nãy, trong ca trực tôi bị một vị khách hàng khó tính la mắng, cảm giác duy nhất là tủi thân. Mặc dù đã xin lỗi khách hàng, nhưng vẫn bị cấp trên trừ lương.

Đang suy nghĩ miên man, một cơn gió ập đến khiến tôi ngã nhào ra đường. Đầu gối chảy máu đau rát. Mang hết nỗi uất ức từ lúc làm việc, tôi ngồi khóc như một đứa trẻ. Bỗng có chiếc xe màu đen đi cùng chiều dừng lại. 

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Anh chàng trên xe bước xuống, chạy vội đến dựng xe của tôi dậy. Anh đến dìu tôi “Em có bị sao không? Nào, anh đỡ em dậy.”

Tôi đứng dậy hờ hững nhìn anh. Anh nhìn thấy đầu gối tôi chảy máu: “Em đợi chút anh dắt xe em vào gửi bên này rồi chở em đi bệnh viện nhé.”

Tôi nhìn tình trạng thảm thương của mình, khẽ gật đầu. Anh chở tôi đến bệnh viện rồi dìu tôi vào phòng khám.

“Đưa anh chứng minh nhân dân của em đi, anh vào làm thủ tục”.

Tôi loay hoay lấy giấy tờ từ túi xách rồi đưa cho anh. Sau khi khám xong, bác sĩ đưa cho tôi một số loại thuốc, rồi chúng tôi đi về.

“Cảm ơn anh nhiều. Em vẫn chưa biết tên anh”.

“Anh tên là Nam”.

“Em tên Kiều”.

“Anh đã nhìn thấy trên giấy tờ của em rồi. Tên em rất đẹp”.

“Anh cho em xin số tài khoản, em chuyển tiền gửi anh. Hiện tại, em không mang nhiều tiền mặt”.

“Giúp đỡ người khác là việc nên làm, em có thời gian mời anh đi cà phê là được”.

“Thật ngại quá”.

“Anh mới về thành phố này được một tuần, hi vọng được kết bạn với em”.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Anh đưa tôi danh thiếp của anh, anh là CEO của TF Company. Anh lịch lãm và phong độ, giọng nói trầm ổn, từng hơi thở đều mang sự kiêu hãnh. Và tôi bị chinh phục bởi sự tinh tế và chu đáo của anh.

Từ ngày đồng ý bên anh, anh luôn đưa tôi đi làm với lí do “Để em đi một mình anh sẽ lo lắng.” Tôi vui vẻ đồng ý với sự cưng chiều của anh. Anh xem tôi là công chúa, anh nâng niu tôi từng chút một, làm tôi chìm đắm trong tình yêu của anh.

Đang trong giờ làm, điện thoại rung nhẹ báo tin nhắn đến. Mở khóa màn hình, là tin nhắn từ Dương.

“Tan tầm anh đón em đi ăn tối, anh ở trước cổng đợi em.”

Anh dừng xe trước cổng công ty tôi, nhìn thấy tôi đi ra từ cổng, anh bước xuống lấy bó hoa  từ phía cốp xe. Anh bước đến hôn nhẹ vào má tôi.

“Em thật đẹp”. Tôi nhận lấy bó hoa và nở nụ cười rực rỡ.

Mấy chị gái trong công ty hay trêu đùa tôi.

“Đúng là con gái đang yêu, hoa nở tươi rói trên mặt rồi”.

Bước vào nhà hàng, tôi thấy lạ quay sang hỏi Dương.

“Nhà hàng này sao vắng vậy anh?”.

“Vì hôm nay là ngày đặc biệt”.

“Đặc biệt?”.

“Đợi một chút nữa em sẽ biết”.

Người phục vụ đưa chúng tôi đến vị trí trung tâm của nhà hàng. Bỗng ánh đèn vụt tắt, tôi hoảng sợ víu cánh tay Dương.

“Đừng lo, có anh đây”.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Người phục vụ đẩy chiếc xe bánh kem và đầy nến từ xa đi lại, nhà hàng ánh lên ánh nến lung linh. Tôi nhìn nó với vẻ hồi hộp.

Dương buông tay tôi ra, anh quỳ xuống. Trên tay anh là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

“Kiều, lấy anh nhé?”

Tôi xúc động không nói lên lời. Đầu gật gật, nước mắt hạnh phúc chảy xuống.

“Anh sẽ nuôi em, không cần em ra ngoài làm việc nữa”.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra nhanh chóng, khiến tôi cảm thấy mọi thứ không chân thực. Tôi nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty, ở nhà ngoan ngoãn làm vợ của Dương.

Bên nhau với danh nghĩa vợ chồng một năm, những tính xấu của Dương dần dần lộ ra. Mỗi lần anh đi nhậu với đối tác về, vết son và mùi nước hoa trên áo anh rất nồng nặc. 

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Anh quát mắng tôi là ăn bám, không biết ra ngoài làm việc như những người khác. Những lần anh đánh đập tôi, ngày càng nhiều. Tôi không hiểu điều gì khiến người ta thay đổi nhiều đến vậy, là hết yêu, cạn thương, hay vì áp lực từ cuộc sống.

Từ khi nghỉ việc tôi rất ít tiếp xúc với đồng nghiệp cũ, cũng không biết tìm ai trò chuyện. Nỗi cô đơn cứ thế lớn dần, rồi tôi bị trầm cảm. Tôi tìm đến thuốc ngủ để kết thúc cuộc đời. Trước khi uống thuốc, tôi gọi điện cho bố mẹ.

“Mẹ ơi, con chọn sai đường rồi.”

Đặt thuốc vào miệng, mùi vị đắng ngắt nhắc tôi nhớ về cuộc đời bi thương của mình. Nước mắt chảy dài trên má.

Tôi giật mình tỉnh dậy, chạm vào mặt, nước mắt vẫn còn nhưng may quá, chỉ là một cơn mơ.

Tôi rời khỏi bàn làm việc, xuống tầng hầm, bấm máy chấm công. Dắt xe ra khỏi cổng, tôi tươi cười chào chú bảo vệ. 

Hôm nay là một ngày tháng 2, nắng đẹp. Tôi sẽ đón chào tuổi 20 của mình, với tâm thế sẵn sàng. Tôi nhất định sẽ trở thành một cô gái xinh đẹp, độc lập và trân trọng bản thân mình. 

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Thanh Lam

Minh họa: Hương Giang

Mời xem thêm chương tình:

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

 

Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top