Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta

2021-02-12 00:05

Tác giả: Hoàng Nguyên Nguyễn Giọng đọc: Chit Xinh

Hạnh phúc đơn giản lắm bạn ơi! (Lai Ka)

Tôi hỏi ba thế nào là hạnh phúc

Ba xoa đầu rồi giải thích cho tôi

Hạnh phúc của ba là được thấy các con cười

Là mỗi tối sum vầy bên mái ấm

 

Tôi hỏi chú công nhân thế nào là hạnh phúc

Chú mỉm cười ngưng một lúc đôi tay

Hạnh phúc là mỗi ngôi nhà được xây

Từng viên gạch in dấu tay của chú

 

Tôi hỏi cô lao công thế nào là hạnh phúc

Cô nhìn tôi,chỉ xe rác cười tươi

Chỉ cần mọi người vứt rác đúng nơi

Mỗi chuyến xe đi, thành phố xanh tươi sạch sẽ

 

Tôi lặng im hỏi một anh bác sĩ

Hạnh phúc là gì anh có biết hay không?

Hạnh phúc là những ngày bệnh viện không đông

Là nụ cười của bệnh nhân ra viện

 

Tôi hỏi bác nông dân đang cày bên thửa ruộng

Hạnh phúc là gì bác cho cháu biết đi

Bác rừng tay, vuốt mồ hôi, cười khì

Hạnh phúc là khi trời thuận hoà mưa gió

 

Tôi hỏi bạn tôi, nó cằn nhằn, nhăn nhó

Hạnh phúc cái gì,tao chẳng có gì vui

Tao thấy buồn, lạnh lẽo,chơi vơi

Trái tim tao cần một người sưởi ấm

 

Tôi lặng đi nghe tim mình khẽ đập

Hạnh phúc trên đời, đơn giản lắm bạn ơi

Tuổi trẻ chúng ta, sao chỉ biết than thôi

Sống tích cực lên, chỉ thế thôi, hạnh phúc

blogradio_hanhphucvanduchochota

Truyện ngắn: Những mảnh tình đi lạc (Tiêu Dao)

- Này, bạn thân, đang ở đâu thế? Đến bar “hốt” tớ về đi trước khi tớ say không lết nổi nữa...

Vân bật dậy, quẳng điện thoại xuống đệm, nhìn đồng hồ. Bốn giờ chiều. Giờ này mà Hoàng vào bar uống một mình, chắc lại thất tình nữa rồi.

Vân thở dài, đứng dậy, xoa mớ tóc ngắn ngủn còn rối tung vì vừa ngủ dậy, rồi vớ lấy áo khoác ngoài.

Quán quen, hai đứa ngồi lọt thỏm trong ghế bọc vải. Qua khung cửa kính đóng kín, Vân lặng lẽ nhìn những bông tuyết trắng rơi chầm chậm trong chiều nhạt gió. Mùa đông ở Cologne không phải quá lạnh, nhưng Vân có cảm giác tất cả đều chìm vào sắc trắng xám bàng bạc, từ bầu trời, đường phố, dòng sông Rhein, đến cả những mái nhà cổ kính.

Ngày trước, Vân chưa từng nghĩ đến việc sẽ ở lại đây – Cologne này. Tất cả là do những bồng bột và mãnh liệt của tuổi trẻ đưa đẩy. Nhưng kì lạ, Vân thật sự đã chấp nhận tất cả những điều đó. Bây giờ, ngồi ở tuổi hai mươi sáu nhìn lại bản thân ngày hai mốt tuổi ấy, Vân vẫn hoàn toàn không hề hối hận. Một chút cũng không.

- Vất vả lắm mới lôi được tôi ra đây, thế mà bà im thít thế kia hả? Sao thế? Giáo huấn tôi đi chứ? Mắng tôi, đánh tôi một trận, không thì cũng phải hỏi han tôi một câu chứ?

- Say rồi à? – Vân nhắm hờ mắt, nuốt vào một ngụm ca cao nóng bỏng lưỡi.

- Say được đã tốt...

- Ờ... Thế lần này định giận nhau mấy ngày rồi làm hòa?

- ...

Ngày đó, Vân nhớ, Hoàng sang đây du học là vì Phương. Cái cặp này, yêu nhau từ thời cấp ba, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày thì đến hai trăm chín chín ngày là để cãi vã và giận dỗi. Đến người ngoài cuộc như Vân nhìn vào còn thấy mệt mỏi, thế mà hai kẻ đó vẫn có thể chịu đựng đến tận hôm nay, kể như cũng gọi là thành công!

Vân nhớ, ngày Hoàng thông báo sắp bay tới Cologne, Vân gần như chết sững. Hoàng sang đó tìm Phương – người trước lúc đi đã nói với Hoàng “muốn thử chế độ Pause cho tình cảm của hai đứa một thời gian, để xem hai đứa có thật sự chờ được nhau”. Nhưng chưa được nửa năm, Hoàng cũng vội vàng xin học bổng sang đó.

“Là cậu không dám tin Phương hay cậu sợ?”

Khi Vân hỏi, Hoàng chỉ trả lời thật đơn giản: “Vì tớ không chịu được phải nhớ cậu ấy”

Và Hoàng đi...

Vân không học giỏi như Hoàng, không thông minh như Phương, Vân thực sự đã phải lao đầu vào học để có thể xin được học bổng sang Cologne.

Một năm sau, tại sân bay, nhìn thấy nụ cười Hoàng bừng sáng sau một năm không gặp, lao đến ôm chầm “chiến hữu” giữa biển người xa lạ, Vân thực sự vui mừng, mừng đến nỗi nước mắt lăn dài trên má... Để đổi lại giây phút này, mọi cố gắng, mọi vất vả đều xứng đáng.

tx5

Có tiếng gõ nhè nhẹ lên cửa sổ. Vân dụi mắt, gắng mở to “nhãn quang” chiếu vào màn đêm trắng tuyết bên ngoài. Hoàng đứng bên cửa sổ, vẫy vẫy tay, nụ cười mèo con năn nỉ và đôi mắt long lanh.

- Trời ạ. Có biết bây giờ là hai giờ sáng không hả?

Vân che tay ngáp dài, vừa lầm bầm vừa tiện tay rút chốt cửa sổ. Hoàng nhanh nhẹn nhảy vào. Một vài hạt tuyết bé xiu xíu theo gió lạc vào phía trong khung kính.

- Tôi đứng chờ Phương cả đêm mà cô ấy vẫn không chịu mở cửa, lạnh quá mà không về được. Tôi lỡ để quên chìa khóa ở văn phòng rồi...

Thảy cốc cafe hòa tan pha vội lên mặt bàn, Vân thả người rơi tự do lên giường sau khi bỏ lại một câu: “Cứ tự nhiên như mọi lần đến đây nhé. Tôi ngủ tiếp”

- Nhưng tôi.... còn chưa ăn gì suốt cả ngày hôm nay...

Vân ló mặt ra khỏi chăn, nhìn chằm chằm kẻ ngồi trước mặt mình bằng đôi mắt hình viên đạn. Cuối cùng, đầu hàng trước nụ cười mèo con xin ăn của Hoàng, Vân đứng dậy, mặc thêm một chiếc áo len mỏng rồi tiến vào bếp, không quên quay lại lườm kẻ tội đồ đang thoải mái nằm ườn ra ghế nhấm nháp cafe:

- Tôi đâu phải vợ ông!

Phải, Vân có phải vợ Hoàng đâu, tại sao người làm Hoàng đau khổ mệt mỏi hết lần này đến lần khác là Phương, còn người phải an ủi, phải dọn dẹp “chiến trường” cho Hoàng sau mỗi lần thất tình đều là Vân?

Ừ thì,... ai bảo Vân là bạn thân nhất của người ta?

- Ơ kìa, bà nghĩ cái quái gì thế hả? Cháy giờ?!

Hoàng từ sau lao đến, trước khi Vân kịp “tỉnh hồn” lại, đã nhanh nhẹn nắm lấy bàn tay của Vân đang đặt trên nút bếp ga xoay nửa vòng. Lửa tắt phụt.

- Đấy, tự lấy mà ăn, tôi ngủ tiếp. Cấm làm ồn!

Vân bước nhanh qua Hoàng, ra khỏi bếp. Nhưng giấc ngủ không chịu trở về. Cuộn chặt người vào chăn, Vân quay mặt đối diện với bức tường trắng toát.

Cảm giác... lúc bàn tay Hoàng đột ngột chạm vào tay Vân...

Cảm giác... Hoàng ở ngay sau lưng Vân, gần thật gần...

Cảm giác... hơi thở của Hoàng phả lên những lọn tóc Vân...

...Tự dưng, nước mắt Vân lăn nhanh trên má. Đồ ngốc, người ta có bạn gái rồi mà...

Từ cửa sổ văn phòng làm việc, Vân nhìn ra ngoài. Hôm nay tuyết không rơi, nhưng Cologne vẫn ngập trong màu trắng xám bàng bạc.

Từ nơi này, có thể thấy một phần khu phố cổ và dòng Rhein lấp lánh phía xa. Đi xa chút nữa, cuối dãy phố kia, nơi tòa nhà cao tầng màu nâu gạch vươn lên cạnh tháp chuông nhà thờ, đó là văn phòng kiến trúc của Hoàng.

Đã một tuần không gặp, không biết họ đã làm lành với nhau chưa?

x453

Từ khung cửa sổ này, suốt mấy năm qua, không biết bao nhiêu lần Vân ngồi tư lự nhìn về phía tòa nhà màu gạch đằng xa ấy như thế. Nhìn ngắm, và nghĩ xem giờ này, trong đó, Hoàng đang làm gì. Đôi khi, Vân thầm nghĩ, giá như, mình chưa từng là bạn thân của Hoàng thì hay biết mấy!

Nếu không phải bạn thân, có lẽ, Vân đã có thể nói lời thích Hoàng mà không phải băn khoăn nhiều đến thế, để cuối cùng, sau bao lần chần chờ, đành ngồi một bên nhìn Hoàng sánh bước cùng Phương.

Nếu không phải bạn thân, chắc chắn, Vân sẽ không phải đóng vai người an ủi Hoàng mỗi khi cậu cùng Phương cãi vã.

Nếu không phải bạn thân, có lẽ, Vân đã đủ can đảm để hét vào mặt Hoàng câu: “Tôi không quan tâm chuyện hai người. Đừng làm phiền tôi với bất cứ chuyện gì liên quan đến Phương của ông!”

Nhưng, Vân là bạn thân của Hoàng, như chính miệng Hoàng đã nói: “... việc này, dù cả vũ trụ có thay đổi thì cũng không bao giờ thay đổi. Bà mãi mãi là “chiến hữu” tốt của tôi!”....

Vân lắc lắc lon cacao trên tay. Một giọt nước màu nâu sẫm rơi xuống tập giấy trước mặt, chảy dài như vệt nước mắt bị lem mascara...

Bờ sông Rhein một chiều lộng gió...

Vân thảy lon coffee đen cho Hoàng, rồi xếp chân ngồi bệt trên kè đá. Tuyết năm nay không nhiều, nắng vừa mới hửng đã vội tan, sáng lên từng vệt lấp lánh.

- Kết thúc thật rồi bà ạ - Hoàng giấu mặt sau lon coffee, mắt nhắm nghiền – Phương nói hai đứa tôi nên kết thúc thôi, cô ấy mệt mỏi lắm rồi. Còn nói hai đứa từ đầu đã không hợp nhau... Vậy chứ, tôi sang đây làm gì? Tôi níu kéo cái gì sáu năm qua?

Vân thấy lòng đắng nghét. Nhẹ nhàng bật nắp lon cacao, Vân cười cay đắng. Vậy chứ, Vân sang đây là vì cái gì? Vì một người không thể yêu? Vì một mối tình không thể nói? Vì một hi vọng ngay từ đầu đã là tuyệt vọng?

Vân ngửa mặt lên trời, dốc hơn nửa lon cacao vào miệng rồi cúi người ho sặc sụa. Vị đắng từ khoang miệng tràn qua cổ họng rồi chảy thẳng vào dạ dày.

Lạ thật, Vân nhớ, cacao... ngọt lắm mà?

- Bà nói gì đi chứ?

- Tôi biết nói gì bây giờ? – Vân kìm lại tiếng ho trong vòm họng, giọng tự nhiên yếu xìu, chìm vào giữa những cơn gió mải miết thốc sang từ bờ bên kia.

- Gì cũng được – Hoàng bất chợt gục đầu vào vai Vân – Bất cứ cái gì, nếu không, tôi khóc mất...

Vân giật mình một cái. Nhẹ thôi. Nhưng toàn thân nóng ran.

“Đừng đứng quá gần tớ như thế... Đừng đứng quá gần tớ như thế....!” Vân muốn hét lên như vậy, nhưng thanh quản không cử động nổi...

Qua lần áo khoác dày thật dày, Vân vẫn cảm nhận được hơi thở của Hoàng...

- Nghe nhạc không?

x45

Cuối cùng, sau một hơi thở thật sâu, Vân đã tìm lại được giọng nói của mình, móc điện thoại từ túi xách, cắm tai nghe và đưa cho Hoàng một bên.

- Gì thế này? Tiếng Hàn à? Hay tiếng Nhật?

- Chả quan trọng. Ông thấy nó thế nào?

Hoàng nhìn Vân nghi hoặc, rồi lắng tai nghe kĩ. Vài giây sau, Hoàng nhún vai:

- Chả hiểu gì. Nhưng giọng hát buồn thật. Buồn ngọt ngào và thấm thía. Giống như...

- ... giống như người con gái ấy đang từ bỏ mối tình thầm lặng của mình...

Một lần nữa, Hoàng lại quay sang Vân với cái nhìn nghi hoặc:

- Bà... đừng nói là... bà nghe hiểu lời bài này nhá?

- Tôi hiểu mà – Vân vén gọn mớ tóc ra sau tai, xoay người nhìn thẳng vào mắt Hoàng, và chầm chậm cất tiếng – ... Nhìn qua ô cửa sổ, em đã luôn luôn dõi theo khi anh đi ngang qua. Cố gắng chạy xuyên qua cơn mưa đã bắt đầu nặng hạt... Anh đã rất gần với em, vậy mà em chưa bao giờ nhận ra, ngay cả nói lời tạm biệt trong giấc mơ thôi cũng đã làm em đau đớn vậy... Nhưng ngay lúc này, em đã nhận ra khi thấy anh rơi lệ... Em không thể cảm ơn anh nữa. Em không thể làm anh tổn thương lần nữa. Em không thể hứa với anh được nữa. Em không thể ngăn anh đi lần nữa....

Vân ngừng lại khi phát hiện cái nhìn khó hiểu và hoang mang của Hoàng. Ánh mắt đấy... khiến tim Vân đau nhói... Thậm chí còn đau hơn cả những khi Vân thì thầm lời tạm biệt trong mỗi giấc mơ.

Chẳng lẽ, kể cả không có Phương, Vân vẫn chỉ có thể là chiến hữu tốt của Hoàng?

Cố gắng lắm, Vân mới cười được một cái. Nụ cười còn vương nước mắt vì bị sặc nước cacao:

- Gì chứ? Là ông hỏi nên tôi mới dịch cho thôi!

Gió vẫn thổi. Sông Rhein vẫn lặng lẽ bàng bạc chảy. Tuyết tan vẫn lấp lánh sáng lên trong nắng.

- Vân này – giọng Hoàng nhẹ bẫng tan vào làn gió – tết này tôi với bà về Việt Nam đón tết đi. Chỉ hai đứa mình thôi.

Tác giả: Lai Ka, Tiêu Dao

Giọng đọc: Chit Xinh

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Hoàng Nguyên Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

back to top