Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân không có giá như

2021-02-04 10:41

Tác giả: Quang Nguyễn Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Thanh xuân là cả một bầu trời của tuổi trẻ với những nông nổi, bộc trực cùng tình yêu, tình bạn đầy ngây ngô, trong sáng, đó là những gì mà ta hình dung ngay khi nghe tới cụm từ Thanh xuân. Ai cũng có một quãng thời gian đẹp đẽ với tuổi trẻ, với những chuyến phiêu lưu, những thay đổi của cảm xúc, yêu ghét giận hờn trong các mối quan hệ.

Thanh xuân vội vã không chờ đợi chúng ta chậm chạp bước từng bước một, hãy mạnh dạn bước đi đừng ngại khó khăn, vì nếu dừng lại bạn sẽ thấy hối hận hơn nhiều.

Thanh xuân không có giá như (Quang Nguyễn)

***

"Chíp. Có phải Chíp đấy không?”.

Thúy giật mình sau một tiếng gọi sau lưng nơi thành phố đông đúc người qua lại. Giật mình không phải là ai trêu hù mà giật mình vì "Chíp" chính là biệt danh của một người đặc biệt đã gọi khi học cấp 3. 

Cái tên ấy chẳng ai biết, suốt 10 năm dài đằng đẵng chưa từng ai gọi như thế. Nay bỗng nghe lặp lại, thấy trong lòng hồi hộp, nhịp tim bỗng đập nhanh. Thúy quay người trở lại, người đang đối diện cô không ai khác, chính là Mộc.

Người đặc biệt nhất của cô suốt khoảng thời gian áo trắng thơ ngây cùng cấp sách đến trường. Vẫn đôi mắt ấy, vẫn nụ cười ấy không khác gì so với 10 năm trước, hình dáng của Mộc như đưa cô trở về tháng ngày bình yên, mộng mơ nhất cuộc đời.

Thúy và Mộc học cùng khối 12, lớp của Thúy nằm tít trên tầng lầu. Lớp của Mộc nằm ở dưới đối diện cái cổng chính. Hàng ngày luôn có những cuộc trò chuyện ngắn ngủi trong những giờ giải lao. 

Nhà của Thúy ở tận dưới xã, nhà của Mộc ở gần trường, tuy có một khoảng cách xa nhất định nhưng họ luôn biết cách thu ngắn khoảng cách ấy lại. Sau những giờ tan học Mộc hay đạp xe đưa Thúy về với độ dài của đoạn đường hơn 10 cây số, chỉ đơn giản là để trò chuyện cùng nhau.

Thời gian cứ như thế suốt mấy năm liền, mối tình của tuổi học luôn trong sáng như chính tà áo trắng trinh nguyên, chỉ cần đi cùng nhau, cùng chuyện trò thế là đã quá hạnh phúc rồi. 

Thanh xuân không có giá như

Đạp xe hơn 10 cây số nhưng họ chẳng biết mỏi mệt, dường như cái mỏi mệt ấy họ đã quên từ bao giờ. Nhiều khi họ còn trách đoạn đường sao ngắn quá, ước gì cứ dài thêm ra để câu chuyện còn được tiếp tục không bị ngắt quãng. Khi Thúy đến nhà, Mộc lặng lẽ đạp xe ngược trở lại để về trong niềm vui hạnh phúc.

Từ đó, Thúy và Mộc chính thức thích nhau, cùng san sẻ mọi thứ chuyện trên đời, và khuyên nhau cả hai cùng cố gắng học, để về sau nắm vững một tương lai, có nhau trong cuộc đời. 

Thúy yêu sắc hoa tím bằng lăng, Mộc biết điều đó nên mùa hoa bằng lăng trổ, Mộc đều hái để tặng cho người yêu với ý thay lời muốn nói "sắc tím ấy chỉ trao cho người chân tình" nhưng tình yêu của tuổi học trò hiếm có sự vững vàng.

Thật khó lý giải cho tình yêu tuổi học trò. Nhưng cảm xúc đó lại khiến con người khó quên nhất ở lứa tuổi học trò, nó đẹp như ánh nắng ban mai đang e ấp trong vòm lá. Tất cả đều là những khoảnh khắc ngọt ngào, vụng dại mà người ta đã cất vào ngăn ký ức, rồi khi kéo ra xem run rẩy trong nỗi nhớ gặp lại chính mình ngày xưa.

Sau khi tốt nghiệp 12 Thúy không học tiếp Đại học mà đi lấy chồng, mà người chồng của Thúy lại là một người khác chẳng phải là Mộc. Suy nghĩ của Thúy lúc ấy, phải tìm người chín chắn, đủ tuổi hiểu biết để gửi gắm tấm thân.

Thanh xuân không có giá như

“Chíp lấy chồng thật sao?”.

“Phải, Chíp sẽ lấy chồng. Chíp muốn lấy một người nào đó đủ chững chạc để lo cho gia đình. Chíp có quen với một người, hôm nào sẽ giới thiệu anh ấy cho Mộc biết”.

“Chíp à. Mộc rất thích Chíp”.

Mộc cầm lấy bàn tay của Chíp, quên đi thẹn thùng vốn có từ sâu trong bản chất con người mình. Đây là cái nắm tay đầu tiên không hề có sợ sệt hay những đôi mắt xung quanh nhìn chằm chằm với những lời bàn tán, trêu đùa.

Mộc đã quên, chỉ biết trong giây phút này, muốn thổ lộ những tâm tư của mình bằng lời nói và cả hành động cho Chíp biết mà từ lâu không dám nói ra. Có phải đã quá muộn màng rồi chăng. Chíp có nhìn thấu nỗi lòng ấy không, hay chỉ vu vơ hồn nhiên chưa sâu sắc nên chỉ nghĩ chỉ là một tình bạn có vẻ hơi đặc biệt so với những bạn khác.

“Dĩ nhiên chúng ta thích nhau mới chơi cùng nhau. Chíp sẽ luôn giữ mối quan hệ tình bạn đặc biệt này với Mộc”.

Mộc đứng thẫn thờ, đôi mắt mông lung nhìn Chíp. Rất đúng, Chíp chưa nhận ra thích của Mộc quan trọng như thế nào. Mộc cũng ngốc nghếch chẳng kém, chỉ biết thích nhưng chẳng dám dẫn chứng cho Chíp hiểu.

Có đôi khi Mộc hay trêu đùa Chíp với những câu "Anh yêu em”, hoặc “Làm người yêu anh nhé", tuy nhiên những lời ấy ít ai sâu sắc có thể nhìn nhận ra được dù Mộc cố tình nói cho Chíp hiểu.

Thanh xuân không có giá như

“Chíp nghĩ đơn giản vậy sao?”.

“Thì đúng là vậy, nó rất đơn giản kia mà”.

“Chíp có thể nào không lấy chồng không?”.

“Mộc nói gì vậy, con người thì phải có vợ có chồng chứ”.

“Nhưng Mộc thích Chíp”.

“Mộc đã nói rồi mà”.

“Mộc không biết phải nói như thế nào. Có nghĩa là Mộc yêu Chíp đó”.

“Thôi. Chíp không yêu người cùng tuổi đâu, đừng có đùa nữa”.

“Sao vậy Chíp?”.

“Vì người cùng tuổi sẽ suy nghĩ non trẻ lắm. Chúng ta bạn, không thể nào hòa lẫn vào tình yêu được”.

“Chíp lấy chồng thật sao?”.

“Thật mà”.

Thanh xuân không có giá như

Tiếng trống trường vang lên, báo hiệu giờ nghỉ giải lao đã hết. Những tà áo trắng thơ ngây ào ào đi vào lớp, Chíp nói lời tạm biệt với Mộc và nở nụ cười quay lưng đi. Tại sao Chíp cười mà Mộc đang khóc thầm trong bụng. Rốt cuộc Chíp vui vì điều gì và Mộc buồn vì điều gì.

Giờ tan trường, khác hẳn với mọi ngày, Mộc lấy xe lặng lẽ đi về hướng mà hằng ngày vẫn đưa Chíp về nhà. Mộc tấp xe vào, ngồi dưới cây bằng lăng bên đường mà lòng buồn vời vợi, những chùm hoa bằng lăng tim tím lay chuyển trong gió chiều, sao nay trông màu hoa ấy buồn đến vậy.

Mộc giơ tay hái một nhánh đưa mắt nhìn cành hoa như nói với nó "Có lẽ đây là lần cuối cùng, đôi bàn tay nhút nhát hái và tặng cho Chíp, sẽ không bao giờ có dịp nữa, mong rằng Chíp sẽ không quên”.

“Tặng cho Chíp loài hoa mà Chíp rất thích, chúng ta sẽ mãi là bạn sau này”.

“Sao hôm nay Mộc lại đến đây một mình, làm nãy giờ Chíp cứ chờ mà chẳng thấy Mộc đâu. Cảm ơn cánh hoa bằng lăng tím từ Mộc nhé”.

“Sau này Chíp về một mình nhé, Mộc sẽ không đưa về nữa”.

“Sao thế Mộc?”.

“Ừ thì...đường xa, Mộc lại lười đi”.

“Thôi cũng được, cảm ơn những lần trước Mộc đưa về nhé”.

“Thôi Mộc về đây. Trả lại cuốn nhật ký đây. Tạm biệt Chíp nhé”.

Thanh xuân không có giá như

Dù trước kia Mộc vẫn hay nói đưa Chíp về sẽ không bao giờ ngại quãng đường đầy xa xôi, hay mệt nhọc. Nhưng nay lại khác rồi, đúng là trong cuộc đời, cái gì cũng sẽ thay đổi theo thời gian kể cả lòng con người. 

Chíp hiểu ra vấn đề đó, vậy là về sau Chíp tập thói quen một mình đạp xe về khi không có Mộc như lúc trước. Nó sẽ dần dần sẽ thích nghi ngay thôi. Nhưng lý do gì khiến Mộc thay đổi như thế chắc chắn Chíp không hề hay biết.

Chíp cầm cành hoa bằng lăng tím bỏ vào giỏ xe, gương mặt hiện lên nét buồn rất rõ rệt. Từ đó họ không còn trò chuyện nhau, thân thiết như trước đó nữa. Thời gian sau Mộc bước chân vào Đại học quốc gia, cũng là lúc Chíp đi lấy chồng. 

Chồng của Chíp là một người đàn ông hơn Chíp đến 12 tuổi. Cứ tưởng quyết định của Chíp là đúng đắn, nào ngờ nó lại là điều sai lầm rất nghiêm trọng. Đúng là người đời nói chẳng sai tí nào "Sai một li đi một dặm”.

Chíp hoàn toàn không có hạnh phúc, sống dằn vặt trong nỗi đau khổ. Chíp quyết định ly hôn làm mẹ đơn thân cho đến bây giờ. Cũng từ đó Chíp nhận ra suốt quãng đời tuổi học trò đã có người yêu mình, người ấy không ai khác chính là Mộc. 

Nếu Chíp không giở cuốn nhật ký của năm nào ra xem lại, có lẽ Chíp cũng chẳng nhận ra lời bày tỏ của người mà Chíp cho là "bạn đặc biệt" được viết trên trang giấy nhỏ nằm im lìm suốt bao năm tháng trời ép mãi trang lưu bút của tuổi học trò. 

Thanh xuân không có giá như

Đôi tay bé nhỏ của Chíp run run khi đọc lá thư, hai hàng nước mắt rơi xuống nhòe cả vết mực. Giá như ngày ấy Chíp đừng trẻ con quá, đừng suy nghĩ nông cạn quá, có lẽ Chíp sẽ nhận ra tình cảm mà Mộc đã dành cho mình. 

Giá như ngày ấy Mộc nghiêm túc, không đùa cợt và chôn vùi tính rụt rè của mình, mạnh dạn mà ngỏ lời yêu, biết đâu cả hai đã thuộc về nhau. Từ giá như quá ngắn nhưng sự hối tiếc của nó dài đến vô tận, mà không thể nào tìm lại những tháng ngày ấy bao giờ. Có lẽ nhờ có hai từ đó mà giúp họ suy nghĩ thấu đáo hơn mãi về sau này.

Màu da của Mộc không còn trắng trẻo như lúc trước, ngăm đen theo nét phong trần và nụ cười ấy vẫn không thay đổi, vẫn hiện nét thơ hồn nhiên như thuở học cấp 3.

“Có phải Mộc đấy không?”.

“Là Mộc đây, Chíp không nhận ra sao?”.

“10 năm rồi đấy, chúng ta giờ thay đổi vẻ bề ngoài đến không thể nhận ra. Nếu Mộc không gọi từ Chíp có lẽ Chíp sẽ không biết là ai. Mà sao Mộc nhận ra Chíp?”.

“Cái dáng ấy, làm sao Mộc có thể quên được, nó luôn in đậm trong tâm trí cho đến bây giờ. Rất đặc biệt đối với Mộc”.

“Sao lại đặc biệt?”.

“Bởi vì thuở ấy, Mộc yêu Chíp”.

“Không phải trêu đùa sao?”.

“Không. Mộc rất khó nói, nên có viết lá thư để trong cuốn nhật ký. Chíp đã đọc chưa?”.

“Đã đọc rồi, nhưng muộn mất rồi”.

Chíp quay mặt nơi khác tránh đi nỗi thẹn thùng của chính mình.

“Mộc đã có gia đình chưa, và bây giờ Mộc làm gì?”.

Thanh xuân không có giá như

“Gần đây có quán cà phê, chúng ta vào uống rồi nói chuyện lát. Đã 10 năm rồi không gặp nhau”.

Dáng đi Mộc và sự nhẹ nhàng tinh tế, vẫn không thay đổi. Mộc bây giờ đã không còn rụt rè như trước đây nữa.

“Mộc đã có vợ rồi, con gái cũng đã 6 tuổi. Vợ Mộc cũng là bạn đồng nghiệp. Còn Chíp thế nào?”.

“Thôi giờ lớn rồi, đừng gọi Chíp nữa, người ta nghe cười chết. Gọi tên thật nhé Mộc”.

“Ừ thì Thúy. Biết là như vậy, nhưng sao Mộc chỉ muốn gọi là Chíp như thuở còn đi học”.

“Từ lúc thôi học, Thúy ở nhà học may và đi lấy chồng, không được bao lâu thì lại ly hôn. Giờ con của Thúy đã hơn 10 tuổi rồi”.

“Ôi buồn quá, ngày xưa suy nghĩ của chúng ta non nớt quá. Ngày Thúy đi lấy chồng Mộc buồn lắm, vì đã yêu Thúy nhưng không dám nói ra”.

“Thúy xin lỗi đã làm Mộc buồn”.

“Không sao đâu, thời ấy có biết gì đâu mà xin lỗi, bây giờ cuộc sống của Thúy như thế nào?”.

“Thúy vẫn ở quê mở một xưởng may gia công. Hôm nay Thúy lên đây lấy hàng. Còn giờ Mộc làm gì?”

“Mộc công tác cho một tòa soạn báo, và sống luôn tại đây, thỉnh thoảng cũng có về quê. Trước đó Mộc không về đâu, vì sợ lại đi trên con đường cũ rồi buồn vì chuyện Thúy lấy chồng. Bây giờ thì hết rồi, chuyện cũ Mộc cũng không nhớ nữa”.

“Ai cũng có một thời nông nổi, nếu như biết trước Thúy sẽ không bao giờ lấy chồng sớm”.

“Mọi chuyện đã qua rồi, chúng ta không nên nhắc lại để nỗi buồn cứ lên tiếng. Giờ cuộc sống của Thúy ổn định là được rồi”.

“Giờ chúng ta đã trưởng thành, nhắc lại những kỷ niệm ấy chỉ biết khóc cười cho cái sự ngây thơ của mình. Nếu như được trở lại Thúy sẽ sâu sắc hơn”.

“Cuộc đời thì không có nếu như hoặc giá như đâu Thúy. Chúng ta phải biết chấp nhận cho cái hiện tại. Thôi Mộc tới giờ làm rồi, hẹn gặp lại Thúy sau”.

Mộc bước chân ra đi, dáng nhanh vội vàng hòa vào đám đông rồi mất dạng. Chíp đứng bơ vơ nhìn theo, cảm giác ngày ấy lại tái hiện về với sự lạc lõng bên nỗi buồn miên man, như ngày Mộc đứng đưa cuốn nhật ký và nhánh bằng lăng tím rồi đạp đi vội vàng. 

Thanh xuân không có giá như

Cảm xúc của Chíp ngày ấy đây rồi. Chắc có lẽ bây giờ Mộc đã không còn vương vấn gì những tháng ngày ấy, nhưng sao Chíp vẫn thấy day dứt và nuối tiếc vô cùng. 

Thanh xuân của con gái như một trận mưa thấm ướt hết nỗi buồn, trong giá lạnh luôn cần vòng tay ấm áp để sưởi ấm bình yên, nhưng đôi tay vô tâm chỉ làm tăng thêm độ lạnh để lại nỗi buồn sâu đáy tâm hồn.

Chíp đứng vẫn thành phố đông người nhưng thấy mình quá cô đơn, Mộc có hiểu cảm xúc này không? Chíp nhìn theo hướng Mộc đi thì thầm một mình "Giá như được trở về ngày xưa ấy, Chíp sẽ gật đầu đón nhận tình cảm của Mộc”. Và còn một câu hỏi Chíp muốn hỏi Mộc lại ngại ngần nên đành im lặng “Nếu cả hai chúng ta hiện tại chưa từng có gia đình, vậy Mộc có tiếp tục yêu Chíp như ngày xưa không?”.

Chíp quay lưng đi trong nỗi cô đơn mặc dù thành phố luôn có tiếng nói cười. Từ nay về sau Chíp sẽ ôm lấy hai từ giá như ghì sâu vào đáy lòng mình, và sự tiếc nuối tiếc ấy có thể sẽ đi theo cô một thời gian dài. Thanh xuân của Mộc đã có hình bóng Chíp, nhưng Mộc của bây giờ thuộc về một gia đình bình yên và ấm áp của riêng anh. 

Thanh xuân không có giá như

Giọng đọc: Hà Diễm

Thực hiện: Thanh Lam

Thiết kế: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

KHi ta còn trẻ đừng do dự khi yêu

 

Quang Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

back to top