Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

2020-09-08 09:28

Tác giả: Quang Nguyễn Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

***

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau (Quỳnh An)

Chúng ta chia tay nhau sau 3 năm 2 tháng 11 ngày hẹn hò .

Sau tất cả mọi chuyện anh như thế nào. Em đã sống trong buồn bực, chán nản trong suốt một khoảng thời gian dài sau khi hai đứa mình chia tay. Cho đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại về tất cả mọi chuyện đã xảy ra thì em vẫn có chút không thể chấp nhận được.

Anh à, lâu dần em đã thành công tạo cho mình một vỏ bọc bên ngoài hoàn hảo, một vỏ bọc mạnh mẽ và dường như không còn chuyện gì trên đời này có thể làm em buồn hay rơi nước mắt một lần nữa vậy.  Nhưng mà vỏ bọc thì mãi mãi chỉ là vỏ bọc. Anh có biết rằng để giữ vỏ bọc ấy em đã phải khổ sở hay nhọc nhằn như thế nào ?

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Em đã luôn cố tỏ ra là mình thật giỏi giang, thật mạnh mẽ và không có vấn đề gì sau khi mình chia tay. Em đã làm y như mọi người nói, em muốn anh cảm thấy hối tiếc vì đã bỏ rơi em. Nhưng mà hình như chỉ mình em làm, mình em chịu. Và có lẽ vì quá cố gắng để chứng minh em quên mất phải lắng nghe mình, lắng nghe bản thân để biết nó cũng thèm được khóc.

Mỗi lần đi ngoài đường, tình cờ thấy anh từ xa là em lập tức quay đầu, lập tức rẽ đi hướng khác. Trước khi đi ngủ mỗi tối em đều lặng lẽ vào trang cá nhân của anh xem hôm nay anh có điều gì mới mẻ không. Và mỗi lần như thế, em lại thấy sợ hãi, nếu như anh có người yêu mới thì em sẽ như thế nào. 

Em giờ đây chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn anh từ xa rồi theo dõi anh. Em không có đủ khả năng hay bản lĩnh đến đi ngang qua anh hay công khai với mọi người rằng em vẫn theo dõi anh trên trang cá nhân, vẫn đặt anh ở chế độ xem trước. Đã có lúc em tự hỏi mình rằng em định như thế này đến bao giờ, định sống mãi trong hồi ức của hai chúng ta không chịu buông đến khi nào. Và rồi em cứ sống trong những câu tự hỏi rồi lại tự mình buồn.

Em đã luôn luôn cố tránh anh. Lần nào họp lớp em cũng phải hỏi riêng lớp trưởng trước là anh có đi không. Anh đi thì em lại tìm đủ thứ lí do để từ chối cuộc gặp mặt ấy.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Em sợ hãi, em sợ rằng liệu vỏ bọc cố gắng xây dựng của mình có thể trụ vững khi em gặp anh hay không. Nếu anh nhìn thấy vẻ yếu đuối, khóc lóc của em thì liệu anh có buồn không hay chỉ là ánh mắt chán ghét và sự thương hại một người đã cũ. Em đã muốn biết điều ấy nhưng lúc nào nhìn thấy anh thì em lại trốn tránh. Có lẽ đây là biện pháp tốt nhất cho cả anh và em, phải không anh ?

Cho đến khi em cùng anh tình cờ gặp lại trong cửa hàng sách – nơi lần đầu tiên chúng ta hẹn hò. Chúng ta lại vô tình cùng muốn lấy một cuốn sách. Em lập tức đã quay lưng lại và định bỏ đi. Anh vẫn giọng điệu nhẹ nhàng như trước kia cùng một chút vội vã “Khoan đã”. Em dừng lại, em đã muốn cố đi tiếp nhưng chân em như bị đông cứng lại không thể đi được, em tưởng như mình sẽ không thể thở được lúc ấy.

Điều em sợ nhất cuối cùng cũng đã đến. Em nghe thấy tiếng chân anh bước ngày càng gần. Cả không gian xung quanh như ngưng đọng lại lúc ấy, em chỉ nghe thấy tiếng thở của anh, của em và tiếng bước chân lại gần. Tiếng bước chân ấy như đè nặng vào trong tim em khiến em lo sợ hơn bất cứ lúc nào. Rồi anh cất giọng, vẫn giọng nói ấm áp ngày xưa. “Dạo này em có khỏe không? Vẫn ổn đấy chứ ?” Em vội quay mặt đi khi anh nhìn em rồi trả lời thật nhanh “Vẫn tốt”.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Anh vẫn nhất định với theo “Em không muốn gặp anh đến thế cơ à?”. Em nghe được trong giọng nói có mang theo chút chua xót.

Em đã im lặng, em đã tránh ánh mắt của anh nhưng mà không phải em không muốn gặp mà chỉ là nỗi sợ đã bao trùm em lúc ấy. Em sợ mình lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt anh.

Em cứ thế bước đi, em đã không rơi một giọt nước mắt nào cả. Không khóc, không yếu đuối. Cuối cùng em hiểu có những tình yêu có thương mấy cũng chỉ đi một đoạn đường. Vậy thì những yêu thương em cũng nên đem cất lại và sống tốt cho mình. Đoạn đường sau em mong anh bình an và chúng ta rồi sẽ hạnh phúc, chỉ là hạnh phúc đó không có nhau.

Có người thoáng qua cứ ngỡ ở lại của (Quang Nguyễn)

Lan Anh trở về trong cơn mưa đêm mịt mờ phố xá, đường vắng lặng, những tiếng bước vội vã vang đều. Ngoài kia ánh đèn thắp lên màu hiu quạnh, thấy rõ hạt mưa rơi xuống hai hàng cây tiêu điều.

Lan Anh ướt sũng vội vàng mở cửa phòng, cô thở nhẹ nhõm khi đã về tới nơi dù trên người còn ướt, nhưng việc đầu tiên của cô là lấy điện thoại ra xem rồi mới làm những việc còn lại, nó như một quen từ khi cô quen biết với Huy qua mạng xã hội. 

Mỗi lần nhìn điện thoại Lan Anh hay cười thầm một mình, lần này cũng vậy, cô khẽ cười rồi đặt chiếc điện thoại xuống đi tắm thay quần áo.

Huy là một bác sĩ thực tập tại bệnh viện gần nơi cô sống, trong một lần buồn vu vơ anh đã tìm quanh đây và kết bạn cùng Lan Anh. Những tin nhắn đầu tiên của anh chưa bao giờ được Lan Anh hồi đáp. 

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Vào một sáng mùa thu, những chiếc lá bàng trong khuôn viên bệnh viện rụng xuống đầy dưới sân, một cô gái bước vào đăng ký khám bệnh, Huy nhận ra người nữ bệnh nhân này chính là Lan Anh, người anh đã từng kết bạn qua zalo và có đôi lần xem hình ảnh cô ấy nên anh dễ dàng nhận ra. 

Lan Anh đến khám khoa tai mũi họng, cũng là khoa của Huy đang thực tập. Cầm tờ giấy có in phòng số 5 khoa tai mũi họng, cô nhẹ nhàng bước vào.

“Chào bác sĩ”.

“Dạ chào cô, tình trạng cô như thế nào”.

“Em hay bị ho, rát cổ họng, khi nuốt thì như có gì vướng”.

“Họ nhiều không thưa cô”.

“Dạ nhiều ạ”.

“Có đờm không?”.

“Dạ khi có, khi không”.

“Phiền cô há miệng ra cho tôi kiểm tra”.

Huy dùng chiếc đèn pin rọi vào, rồi nói.

“Cô bị viêm amidan rồi, tôi sẽ cho cô đơn thuốc, rồi ra nhà thuốc lấy, nên nhớ không uống nước đá, hoặc những thức ăn, đồ uống lạnh”.

“Dạ cảm ơn bác sĩ”.

“Còn nữa, tôi thấy nước ngọt mà cô hay uống nó không hề tốt, cô nên từ bỏ nước ngọt sẽ tốt cho sức khỏe hơn”.

“Ủa sao bác sĩ biết em hay uống nước ngọt?”

“Tôi thấy cô hay đăng ảnh, trong ảnh lúc nào cũng có chai nước ngọt”.

“Ủa anh đây là…?”

“Nick tôi là Hoàng Huy, avatar vẫn là bộ đồ này”.

“Dạ cảm ơn bác sĩ, em xuống lấy thuốc đây”.

“Chào cô, cháu cô mau khỏi bệnh”.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Lan Anh bước đi nhanh như tránh né đi cái nhìn của Huy, thật không ngờ Huy kết bạn cùng cô đã lâu mà giờ cô mới biết, cảm giác cứ ngượng ngùng làm sao, khi Huy đã biết về mọi việc ăn uống hàng ngày của cô. Cũng đúng thôi, cái gì cô đăng lên vì thế Huy biết cũng không có gì lạ. 

Từ đó Huy thường nhắn tin hỏi thăm về tình trạng bệnh, lúc nào cũng dặn dò theo kiểu bác sĩ chăm sóc cho bệnh nhân, họ nhắn tin nhau mỗi ngày kể cũng từ đó.

Lan Anh trở ra vội vàng cầm ngay đến chiếc điện thoại, thời gian cô tắm và thay đồ, tin nhắn cứ vang lên liên tục. Cô biết Huy đang chờ tin nhắn từ mình. Vẫn là những câu nói quen thuộc không có gì thay đổi, nhưng mỗi khi nhìn cô lại thấy vui vui trong lòng mà không thể nào tả bằng lời, như muốn nhìn nó, đọc đi đọc lại mãi và để đó không bao giờ xóa.

“Em đi dạy về chưa, có bị mắc mưa không?”

“Em vừa về, mới tắm rửa xong, cũng mắc mưa”.

“Vậy em nhớ giữ ấm cơ thể, nhớ ăn rồi uống thuốc để tránh bị cảm lạnh”.

“Dạ”.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Họ cứ nhắn tin như thế đến khuya thì chúc nhau ngủ ngon, có khi một chủ đề mà nói không hết, đủ thứ chuyện trên đời, cứ như thế kéo dài đến ba tháng. Ba tháng họ không cảm thấy cô đơn, luôn chia sẻ và quan tâm lẫn nhau, giữa mối quan hệ này không xác định được cụ thể nó là gì, không phải là tình yêu, cũng chẳng phải là tri kỷ, tình bạn nhưng lại hơn tình bạn, cứ lưng chừng rất khó giải thích.

Lan Anh cũng tương tự trường hợp trên. Họ chỉ gặp nhau ngoài thực tế có đôi lần, còn lại là những tin nhắn về khuya dạt dào cảm xúc, thế mà nhắn tin mãi chưa bao giờ chán là gì, cô luôn dán mắt vào màn hình trông chờ một tiếng chuông tin nhắn vang lên, mà tin nhắn ấy không ai khác chính là của Huy.

Những lần Huy chưa nhắn tin thì cô chủ động nhắn tin trước và Huy chưa trả lời thì cô vào nhật ký xem các hoạt động của Huy đăng tải trên đó, từng câu từng chữ cô như đã thuộc lòng vì xem quá nhiều lần.

Có một hôm Huy đi công tác, cả một ngày không online, hình như cô thấy mất cái gì đó rất quan trọng, cứ mở máy vào nhìn chằm chằm vào nick Huy, mặc dù cô biết Huy đang bận rộn, cứ nôn nao mong chờ tiếng chuông tin nhắn vang lên. 

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cả đêm đó chưa bao giờ cô thấy đêm dài đến như vậy, đúng như người ta thường nói chưa có gì lâu bằng sự chờ đợi, nó tính bằng giây và được so sánh như cả thế kỷ chờ. Dù chính bản thân cô cũng không phân biệt được mình đang trong mối quan hệ nào nhưng không nhắn tin với Huy cô thấy mình đang thiếu vắng thứ gì đó, như chìm vào một nỗi cô đơn bất tận, một nỗi buồn thênh thang ùa về chật kín căn phòng nhỏ. 

Đã quá 0 giờ, cuối cùng cô cũng nhận được tin nhắn của Huy, niềm vui vỡ òa dù chỉ năm từ quá ngắn ngủi.

“Sao em còn chưa ngủ”.

“Em đang tính ngủ thì thấy tin nhắn của anh, nên trả lời nè”.

“Vậy thôi em ngủ đi”.

“Nhắn tin một lát rồi ngủ, em chưa buồn ngủ, hôm nay nhận nơi công tác mới, anh có mệt lắm không? Có thấy nơi đó thích hợp không?”

“Cũng mệt lắm em, nơi mới thì từ từ sẽ quen thôi”.

“Ừ anh nhớ giữ sức khỏe nha”.

“Em cũng vậy. Ngủ nhớ khóa cửa phòng, phải luôn luôn giữ gìn sức khỏe. Hôm nay cả ngày không nhắn tin với em, thấy buồn quá”.

“Em cũng vậy, nhắn tin với anh riết quen rồi, giờ không nhắn một ngày là thấy buồn ngay, mà anh nhắn tin với em có chán không”.

“Anh không bao giờ chán”.

“Thiệt không đó, vì em không có gì mới cả, có bấy nhiêu đó nói tới, nói lui suốt”.

“Có nói là vui rồi cô gái”.

“Không biết em với anh sẽ nhắn tin được bao lâu đây?”.

“Đến khi nào, em có chồng hoặc người yêu thì thôi”.

“Ôi vậy thì còn quá lâu, em mừng quá, vì sẽ có người chia sẻ cùng em lâu dài”.

“Hôm nay nhận nơi công tác mới, có gì vui không, kể em nghe với”.

“Hôm nay anh mệt lắm, sẽ kể em nghe sau, thôi anh ngủ đây”.

“Chúc anh ngủ ngon”.

“Ừ chúc em ngủ ngon bên giấc mơ đẹp”.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Thời gian sau tin nhắn của Huy không còn nhiều như trước nữa, những câu trả lời rất ngắn gọn, thậm chí có khi xem rồi không trả lời mặc dù Lan Anh nói rất nhiều, cứ thế cứ thế rồi mất dần cho đến hôm nay. 

Zalo của Huy vẫn còn nhưng không hoạt động, Facebok cũng im lìm và số điện thoại cuối cùng mà Lan Anh có được cũng đã thay đổi. 

Còn đâu những đêm thức đến tàn khuya, nhắn tin linh tinh vui buồn hết đêm này qua đêm nọ, còn đâu những câu quan tâm đọc mà nghe nhịp rung động như trào ngược ra giữa màn đêm. 

Cô thầm cảm ơn người đã lấp nỗi cô đơn trong suốt thời gian qua, đó là những tháng ngày vui và yên bình nhất. Và cô hiểu đôi khi người ta chỉ nhất thời trong một phút nào đó ngắn ngủi và họ sẽ trở lại trạng thái như ban đầu. 

Đêm nay trời vẫn mưa qua phố nhỏ, Lan Anh lướt và xem lại những dòng tin của Huy, những dòng tin nhắn ấy đến nay vẫn còn đó, nó như một minh chứng để gọi là một thời. Một thời thức đến khuya dù hay khuyên nhau đi ngủ sớm, một thời nghe tiếng chuông tin nhắn mà lòng đầy hồi hộp vì những câu hỏi đang chuẩn bị trả lời. 

Lan Anh vẫn không thay đổi âm báo tin nhắn, bây giờ Huy đang ở đâu, sống như thế nào cô cũng chẳng biết, nhưng mỗi đêm cô hay dán mắt lên màn hình vào trong trang nhật ký của Huy, dù biết không có gì mới và cô hay giật mình mỗi khi âm thanh tin nhắn vang lên trong đêm khuya vì cứ tưởng Huy nhắn tin đến.

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Thanh lam

Minh họa: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Mãi mãi bên nhau rốt cuộc chỉ là câu hứa

Quang Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Blog Radio 669: Dường như em vẫn còn yêu (Cửa Tiệm Lãng Quên – Ngoại truyện 2 – Hết)

Blog Radio 669: Dường như em vẫn còn yêu (Cửa Tiệm Lãng Quên – Ngoại truyện 2 – Hết)

Tỉnh lại đi nhé, em nhớ ra là, hình như mình vẫn còn yêu

back to top