Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi trẻ là không từ bỏ

2021-01-27 09:30

Tác giả: Na Na Lê Giọng đọc: Hà Diễm

Blogradio.vn - Tuổi trẻ là ngông cuồng, tuổi trẻ là đam mê, tuổi trẻ dạy những đứa nhỏ đi qua tuổi 20 như chúng ta không được phép từ bỏ. Bạn và tôi vẫn đang cố gắng cho tương lai của mình phải không? Hãy tiếp tục cố gắng bạn nhé dù cuộc sống tuy khó khăn nhưng mà vẫn có muôn ngàn điều thú vị. Qua những lần cố gắng để có công việc chúng ta trở nên mạnh mẽ, qua những lần vấp ngã chúng ta trở nên kiên cường. 

Tuổi trẻ dạy những đứa trẻ đi qua 20 như chúng ta không bỏ cuộc (NaNa)

***

Tuổi trẻ là độ tuổi bạn có tất cả những thứ mà những người ở độ tuổi trên 30 đều mơ ước, nhiệt huyết, sức khoẻ, niềm tin và những ước mơ hoài bão. Nhưng trên thực tế có được bao nhiêu người dùng tuổi trẻ của mình đúng cách, có bao nhiêu người được hướng dẫn sử dụng sức trẻ ấy đúng cách.

Những bậc tiền bối của bạn luôn dặn bạn hãy sống nhiệt huyết cho thời thanh xuân của bạn không lãng phí. 18 tuổi, bạn tập đi trên đôi chân của mình sau khi rời xa cái ghế nhà trường, không còn bảo bọc gia đình và bắt đầu tự mình viết tiếp cho trang sách cuộc đời mình sau bao tháng năm được bố mẹ, thầy cô và nhà trường dìu dắt.

Một số bạn chọn bước tiếp vào cánh cổng đại học, một số bạn chọn ra đời kiếm tiền và học hỏi cho mình một cái nghề. Dù lựa chọn của bạn có ra sao thì bao nhiêu bạn vui vẻ một cách đúng nghĩa, bước đi bước nào là chuẩn bước đó. Vật lộn vài năm ngoài cuộc sống, bạn dần thích ứng, người tốt hơn và vẫn có người vẫn loay hoay tìm lối ra cho mối tơ vò không lối thoát.

Tuổi trẻ là không bỏ cuộc

Tôi hôm nay, ở đây chỉ muốn nói với các bạn với tư cách là một cô sinh viên năm cuối đã tự mình loay hoay được tròn 4 năm. Qua thời gian, tự mình trải nghiệm, bao nhiêu bạn còn tự tin để nói rằng mình sẽ thành công đi với ước mơ đặt ra năm 18 tuổi. Và bao nhiêu bạn nhớ là mình đã mơ ước gì không. Nếu bạn đang trên đường thực hiện tốt ước mơ của bạn, tôi thật sự ngưỡng mộ bạn, bạn thật tuyệt vời. Nhưng sự thật, tại giảng đường, trong cuộc sống với vốn sống ít ỏi của mình thì tôi lại nhìn thấy ít lắm sự tuyệt vời ấy trong đó còn có tôi - một con nai vàng ngơ ngác lạc đường. 

Bạn đã bao giờ thấy bản thân thật tệ trong một thời gian dài không làm gì, không định hướng, chỉ như những đứa trẻ cấp 2, cấp 3 chăm chú đi học rồi về lại phòng trọ đối mặt với bốn bức tường. Thời gian trôi qua, tôi tự hỏi rốt cuộc ở những năm đầu 20 tôi đã tự tin đến đâu.

Cuối cùng chỉ muốn nói với các bạn cùng độ tuổi của tôi, cái tuổi vừa có nhiều thứ vừa không có gì, chúng ta dũng cảm lắm, dũng cảm vượt qua từng ấy thời gian độc lập.

Tuổi trẻ là vậy, tuổi trẻ dạy những đứa trẻ đi qua 20 như chúng ta không bỏ cuộc. Bạn và tôi vẫn đang cố gắng cho tương lai của mình phải không? Hãy tiếp tục cố gắng bạn nhé dù cuộc sống tuy khó khăn nhưng mà vẫn có muôn ngàn điều thú vị. Qua những lần cố gắng để có công việc chúng ta trở nên mạnh mẽ, qua những lần vấp ngã chúng ta trở nên kiên cường. 

Không có cái cây nào lớn lên, khoẻ mạnh kiên cường mà không trải qua bao mùa nắng gắt, bão giông. Một bộ rễ tốt sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn và qua cơn mưa bạn sẽ thấy cầu vồng. 

Tuổi trẻ là không bỏ cuộc

Những điều tốt đẹp sẽ đến chỉ cần bạn đừng từ bỏ (Aphrodi)

Trong cuộc sống, đôi lúc có những khó khăn mà không hề được biết trước. Nó giống như một cục đá chặn ngay lối đi của con đường của ta đi. Liệu có mấy ai có thể vượt qua?

Tôi là một học sinh và tôi năm nay cũng đã tròn 16 tuổi. Ở tuổi đó cũng không nhỏ để có thể cảm nhận cuộc sống. Nhưng tôi có thể cảm nhận được cuộc sống của mình từ lúc bé. Ai cũng nghĩ rằng bé thì hiểu được cái gì. Tôi thì khác.

Nhà tôi không giàu có gì cũng không phải là qua thiếu thốn. Bố tôi đi làm ở rất xa. Lúc đó, tôi ở nhà với em gái mình. Khi chúng tôi làm sai một điều gì đó chúng tôi phải chịu ăn roi của mẹ.

Cứ vậy trôi qua 5 năm. Chúng tôi bị đánh đòn tròn 5 năm. Năm lên lớp 6, mẹ đè nặng việc học lên tôi. Em gái tôi thì không thể học được nữa. Khi em gái tôi lên lớp 1, em ấy bị cô giáo chủ nhiệm đánh. Từ đó trở đi con bé không nghĩ tới học nữa, còn em trai tôi thì chỉ mới học mầm non.

Mỗi lần tôi bị điểm 6, mẹ vo nhát bài kiểm tra và ném thẳng vào mặt tôi. Sau nay càng lên cao, mẹ tôi không đặt nặng vấn đề học tập lên tôi nữa. Không đánh, không vo nhát bài kiểm tra của tôi nữa. Chỉ ngày nào cũng tìm xem tôi có lỗi gì để mà mắng tôi.

Tuổi trẻ là không bỏ cuộc

Mẹ mắng tôi bằng những lời nói thậm tệ. Tôi nói ước mơ của tôi sau này vào được cấp 3 thì mẹ tôi nói đó chỉ là ảo tưởng, mãi mãi tôi sẽ không bao giờ có thể làm được. Mẹ còn định hình nghề hộ tôi. Mỗi làn tôi nói điều mà mình muốn nói thì mẹ tôi cho rằng không thể dạy tôi được nữa.

Cuộc sống của tôi là vậy, chỉ có đau đớn, tuyệt vọng. Nói đúng hơn là tổ hợp tất cả những cảm xúc của bóng tối. Hồi bé mỗi lần bị đánh, tôi khóc rất nhiều. Sau dần cũng quen rồi chẳng còn thấy cảm giác gì nữa.

Thế nên bây giờ , mỗi lần tôi bị đánh thì không khóc. Mẹ tôi nói tôi quá “ương” . Đúng thật, tôi luôn bảo vệ những suy nghĩ riêng của mình dù thế nào tôi cũng không bao giờ từ bỏ trừ khi tôi không còn nghĩ tới nó nữa.

Tôi yêu bóng đá, thích ca hát và học. Đặc biệt không bao giờ tôi từ bỏ sự nghiệp học tập của mình. Học giống như là lẽ sống mà tôi theo đuổi. Chưa bao giờ tôi muốn từ bỏ nó.

Tôi học cũng thuộc dạng khá. Bảy năm học sinh giỏi và một năm học sinh khá. Lúc nào tôi cũng lấy mục tiêu rất cao và bắt buộc bản thân mình phải thật hoàn hảo. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc có rất nhiều khó khăn ập tới.

Tuổi trẻ là không bỏ cuộc

Khi tôi lên lớp 5, mọi người bắt đầu bắt nạt tôi. Đơn giản vì họ ghét tôi và dì tôi chính là cô giáo chủ nhiệm mà tôi đang học. Họ chưa bao giờ công nhận khả năng của tôi.

Điểm tôi cuối năm lúc đó rất là cao nhưng họ dùng những lời lẽ không thoả đáng để mà dìm tôi xuống. Tôi muốn ngục ngã xuống luôn vì quá mệt mỏi. Nhưng tôi không thể từ bỏ.

Cứ thế khi tôi lên lớp 8, tôi đã vấp ngã. Thực sự nó khiến tôi rất đau. Chuyện này có thể rất bình thường với người khác nhưng đối với tôi nó giống như một cú sốc tinh thần. Lúc đó tôi bị trượt danh hiệu học sinh giỏi.

Ông bà nội thì giả vờ tiếc nhưng tôi thừa biết họ vốn dĩ không hề ưa tôi. Các bác thì cười tôi bằng một nụ cười mỉa mai. Bố tôi không quan tâm lắm. Mẹ tôi thì chỉ quan tâm xem em trai tôi được học sinh giỏi hay không.

Tự dưng tôi thấy mình cô đơn và hụt hẫng. Tự cô lập mình trong bóng tối. Tôi thấy mình trở nên yếu đuối. Tôi đã gục ngã. Sự thất bại thảm hại ở tuổi 15. Tôi thấy mình như muốn nằm xuống và không muốn tiếp tục nữa.

Tôi sợ thất bại , sợ mình phải thấy thất bại. Câu nói đó lại hiện lên trong tâm trí tôi “Đừng sợ thất bại mà hãy sợ mình phải từ bỏ”. Liệu tôi có thể tiếp không?

Tuổi trẻ là không bỏ cuộc

Lúc đó tôi rất mệt không biết mình còn có thể hay không. Tôi nghe 1 bài hát:

“Cùng hướng tới đỉnh cao

Bằng việc tiến lên về phía trước

Và rồi khi ngước mặt lên

Bạn sẽ không còn thấy gì ngoài đỉnh cao.

Chỉ sống thôi cũng đã biết bao thử thách phải vượt qua

Sẽ có đôi lúc bạn phải lựa chọn một trong hai

Nhưng định mệnh đã quyết định cho bạn tựa khi nào.

Giờ sao đây, tiếp tục hay bỏ cuộc ?

Không, tôi vẫn sẽ tiếp tục.

Dừng sợ thất bại mà hãy sợ mình phải từ bỏ”.

Tuổi trẻ là không bỏ cuộc

Sau đó tôi lấy lại tinh thần. Tôi đã tự hứa với bản thân mình rằng phải đứng lên và đừng gục ngã giữa cuộc đời. Cho đến hiện tại kì thi vào 10 cận kề, tôi vẫn quyết tâm tới cùng vì ước mơ mà tôi luôn theo đuổi .

Cuộc sống luôn ngập tràn khó khăn và thử thách. Đôi lúc cuộc đời không giống trong phim nhưng chỉ cần không ngừng cố gắng một thế giới ngoài sức tưởng tượng sẽ hiện ra. Và chỉ cần bạn đừng vấp ngã giữa cuộc đời là được.

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Thanh Lam

Minh họa: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Tuổi 17 em có tất cả nhưng hình như lại chẳng có gì

 

Na Na Lê

' cố lên , chút nữa thôi , không gì là không thể , bước nữa thôi '

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

back to top