Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

2021-02-23 10:08

Tác giả: Giọng đọc:

Blogradio.vn - Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được của (Âm Tửu)

***

Gửi thanh xuân của tôi,

Em là một cô gái đáng yêu, hoạt bát, lạc quan và hơi hậu đậu nhưng hơn hết em rất xinh đẹp. Em biết không, anh vậy mà đã lỡ phải lòng em mất rồi. Từ khi em chuyển vào học, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã say nắng em.

Nhớ lúc đó em rất ít nói và tôi là người đầu tiên ra bắt chuyện với em. Khi ấy vì chưa quen nên em rất dịu dàng, tôi cũng rất thích. Càng quen dần với lớp em càng trở nên mạnh dạn hơn, càng đáng yêu hơn vì điều đó tôi càng thích em hơn. 

Em rất thích vẽ, khi rảnh em luôn xuống ghế đá sân trường ngồi vẽ phong cảnh. Gió lộng lên, đuôi tóc em khẽ bay theo hướng gió cùng lá cây. Mỗi khi những tờ tranh của em bay đi đều là tôi nhặt giúp em, mỗi khi lá khẽ rơi trên mái tóc em cũng đều là tôi lấy xuống. 

Mỗi lần như vậy đều chạm mắt em và tôi cảm nhận được trái tim mình đang đập liên hồi. Nhớ lúc em khóc vì ngã tôi đều lau nước mắt cho em, rất muốn được ôm em lúc ấy nhưng phải kiềm chế lại vì chúng ta chỉ là bạn.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Em có biết, ngày tôi đi ngang qua chỗ em thường hay ngồi vẽ lại không thấy em. Tôi chỉ nghĩ em đã về sớm hơn mọi ngày. Ngày hôm sau, em vẫn đến trường như bình thường, tôi định ra hỏi em nhưng em thật khác. Và tôi cũng im lặng. 

Chiều hôm ấy, tôi đi ngang qua chỗ em ngồi vẽ, gió lại bắt đầu nổi lên nhưng lần này hướng gió khác bình thường. Đó có phải là ông trời đã báo trước điều gì hay không? Từ xa một người con trai đi đến chỗ em, nhặt tờ giấy bị gió làm rơi đưa cho em với ánh mắt lạnh lùng. Tôi chợt nhận ra, đó là cậu ấy.

Khi cậu ấy nhặt tờ giấy ấy lên, mắt em và cậu ấy chạm nhau giống như tôi và em lúc ấy. Trong ánh mắt em, tôi chợt nhận ra một hạnh phúc của em hòa với niềm vui và tại sao lúc ấy em lại đỏ mặt.

Trời lúc ấy cũng không nóng, em cũng không ốm mà là vì cậu ấy đúng không. Ánh mắt cậu ấy lạnh như băng, không cảm xúc vậy mà em lại ngại ngùng đỏ mặt. Không phải, em đã lỡ thích cậu ấy rồi đó chứ?

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Tôi nhớ không nhầm, em và cậu ấy không hề nói một câu nào với nhau ở lớp. Sẽ không phải là vì đôi mắt quyến rũ khuôn mặt điển trai của cậu ấy làm em mê hoặc. Hay là vì hôm ấy?. Hôm mà em không ngồi vẽ ở đây như mọi khi em đã gặp cậu ấy?.

Anh giờ đây không thể chối được nữa, anh đã ghen khi em ở chung với cậu ấy, cùng cậu ấy tiến triển thêm bước nữa. Đã mấy tháng trôi qua, em chưa hỏi thăm tôi câu nào. 

Vậy là, một ngày đẹp trời em và cậu ấy đã công khai mối quan hệ. Tôi đã rất buồn và cố giấu đi những giọt nước mắt ấy. 

Gần ra trường, thời điểm để học sinh tích cực ôn luyện thi lên trường Đại học mà mình hằng mong muốn, tôi đã gạt bỏ cảm xúc của mình sang một bên và tập trung cho việc học. 

Tôi biết em cũng mong chờ vào điểm số của mình và cậu ấy vì hai người muốn sẽ thi vào cùng một trường Đại học để tiếp tục bên nhau. Tôi khi ấy hỏi em có tin vào cậu ấy không? Nếu cậu ấy trượt em có thấy thất vọng không. Và rồi em trả lời “Có, em tin vào cậu ấy. Bởi cậu ấy đã hứa sẽ vì em mà thay đổi. Còn nếu cậu ấy trượt, em chờ cậu ấy”. 

Em biết không. Tôi đã từng giận em, mặc dù chưa từng nói cho em biết tôi thích em. Cũng từng nghĩ em và cậu ấy nhất định không có tương lai, nhưng rốt cuộc tôi chỉ có thể đứng lùi lại để nhìn em và cậu ấy mỗi ngày cố gắng.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Bạn thân mến! Dẫu biết rằng, thời gian tàn nhẫn sẽ khiến hình bóng cậu dần phai nhòa. Dẫu biết rằng, tôi sẽ gặp một người mới để yêu thương. Dẫu tin rằng, chẳng có gì là mãi mãi cả mà sao ở giữa độ tuổi đôi mươi này tôi lại tổn thương sâu sắc vì một người con gái mình đã từng nặng lòng nhưng không được hồi đáp.

Sau đây mời bạn lắng ghe dòng tâm sự: Chẳng thể quên được em, người con gái anh đã từng nặng long của tác giả Lê Huy Thận

Lạ lùng ghê, tôi thích ra ngoài hóng gió vào lúc tiết trời lạnh nhất, rảo bước trên những con phố quen thuộc, cảm nhận vị của gió của mưa của những ngày xuân rực rỡ. Chân bước đi mà lòng nghĩ suy vẩn vơ về điều gì đó vô định, lúc có thể là chuyện quá khứ ùa về, đôi khi là về tương lai cuộc đời sau này sẽ ra sao. 

Mua một lon cà phê vị thật đắng, lên chiếc cầu quen thuộc, chọn một vị trí thật đẹp, nghe một bản nhạc buồn, vừa nhâm nhi vừa tận hưởng cảnh dòng người, xe cộ nhộn nhịp qua lại mà sao thấy mình nhỏ bé và cô đơn quá vậy.

Tôi của một năm về trước, chẳng cô đơn và khác người thế này vì tôi đã có cậu. Hai ta tìm thấy nhau trong khoảng không tĩnh mịch giữa phố thị ồn ào. Chúng ta bắt gặp bản thân mình qua ánh mắt của đối phương. Hai con người, hai số phận, hai cuộc đời mà sao đức tin, mục đích sống, sở trường, sở đoản như hòa làm một.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Tôi thích mỗi khi mưa trắng xóa trời đất, bên khung cửa sổ thả hồn mình vào cơn  mưa, mê mẩn với cảnh sắc được chuyển màu, ngất ngây với vị mưa, cậu cũng thế. Cậu thích mỗi khi màn đêm buông xuống, ngồi một mình trong căn phòng chật hẹp viết nhật ký sau một ngày dài mỏi mệt, tôi cũng thế. 

Hai chúng ta đều thích tìm đến những quán cà phê yên tĩnh, nằm tách biệt khỏi thị thành xô bồ, luôn gọi cho mình một ly đen đá, đọc những cuốn sách xưa cũ đã bạc bìa, nghe những khúc tình ca đi cùng năm tháng.

Mối quan hệ hai ta nhất định là tri kỷ chẳng thể tiến xa hơn nữa nhưng cách cậu luôn tỉ mỉ quan tâm tới cảm xúc của tôi, cách cậu cư xử nhẹ nhàng, chu đáo mỗi khi tôi phiền lòng đã làm trái tim này rung động tự bao giờ. 

Tôi luôn tự dặn lòng mình phải giữ thật kỹ thứ tình cảm sai lầm này vì tôi biết dù có đến được với nhau cũng chẳng đi được đến đâu.

Một năm với cuộc đời phải chăng là quá ngắn ngủi hay sao nhưng với mối quan hệ giữa tôi và cậu là quá đỗi đủ đầy. Tìm được nhau, tìm được tâm hồn của nhau, tìm được góc tối trong lòng của đối phương ta vội vàng bù đắp cho nhau sau những tháng ngày cô đơn, tổn thương. Cùng nhau vi vu khắp mọi cung đường, cùng đam mê, cùng sẻ chia, thấu hiểu, cùng dành trọn thanh xuân dở dang cho đối phương. 

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

“Tôi thích cậu. Tôi muốn quan hệ hai ta đi thêm một bước nữa.” Dòng tin nhắn ấy tôi chẳng phân vân, đắn đo mà đã bấm gửi cậu ngay lập tức. Trong cơn say tôi đã hành động một cách ngu ngốc, tôi đã phản bội lại lòng mình, đã trực tiếp đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ tưởng như đẹp đẽ của hai ta.

“Tôi nghĩ chúng ta tốt nhất nên làm bạn. Xin lỗi cậu”. Cậu thẳng thừng từ chối, đó là tin tốt hay tin xấu tôi cũng chẳng rõ nữa. Chỉ biết rằng, sau ngày hôm ấy tôi và cậu không còn như lúc đầu, hai ba dòng tin nhắn mỗi ngày, không còn gặp nhau nhiều nữa, mỗi lần nhìn đối phương ánh mắt cũng đã khác đi nhiều. Mối quan hệ này đã phai nhạt, mờ nhòa đi rất nhiều.

Nhưng  điều buồn nhất chẳng phải cậu chối từ tình cảm này mà là cậu đã yêu một người mới chẳng phải tôi. Sau một thời gian hai ta xa cách, một người mới đã bước vào cuộc sống của cậu, trở thành một nửa của cậu. Anh ta có yêu, có thương, có cưng chiều, chăm lo cho cậu? Có giống như quan hệ hai ta ngày trước?

Là do tôi quá ích kỷ hay yếu đuối không dám tin đó là sự thật khi người cạnh bên cậu chẳng thể là tôi nữa mà là một người đàn ông lạ lẫm. Đau đớn chứ, buồn lòng chứ, tức giận chứ nhưng tôi nào có thể làm được điều gì. 

Tôi tiếp tục làm một điều ngốc nghếch nữa, tôi chặn facebook cậu, chặn số điện thoại, không còn gặp nhau nữa. Tôi cứ tưởng rằng làm như thế tôi sẽ thôi muộn phiền nhưng điều đó càng làm tôi thêm tò mò về cuộc sống của cậu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Khoảng thời gian sau đó đến nay, tôi gặm nhấm kí ức đến vỡ vụn, lang thang tới những quán quen, địa điểm tôi và cậu đã từng, đi tìm những điều diệu kỳ trong thành phố mong mỏi tìm cho mình một niềm vui nho nhỏ.

Nhiều lúc muốn yêu một ai đó khác, muốn cùng người ta đắm say trong tình yêu đôi lứa để nguôi ngoai phần nào nỗi nhớ nhung về cậu nhưng hiện thực tàn khốc khiến tôi chẳng thể tìm được người phù hợp với bản thân. 

Phải chăng trái tim này chỉ dành cho cậu, tấm lòng này luôn hướng về cậu nên dù có đi đâu tôi cũng mặc niệm người con gái trước mặt phải là cậu, chí ít phải có điểm nào giống cậu.

Ta gặp nhau, bên nhau khi còn non dại, lúc mới bỡ ngỡ bước chân lên thị thành phồn hoa để rồi khi ta dần trưởng thành, dần quen với nhịp sống nơi đây thì con đường ta đi sẽ chia đôi ngả. 

Cuộc đời sau này, dẫu có bao gian khó, gập ghềnh, dẫu cậu có buồn tủi, tổn thương, dẫu tôi có thất bại, vấp ngã thì cũng chỉ trơ trọi mình ta chẳng ai thấu, chẳng ai hay, chẳng ai sẻ chia.

Tình yêu, sau chia ly người ta có thể oán hận, trách cứ nhau với tình cảm đã cố vun ven, dựng xây như thế. Họ rồi cũng sẽ đi tìm một cuộc đời mới, một cuộc tình mới hạnh phúc hơn, yên vui hơn. Còn tôi, sau chia ly tôi lấy tư cách gì đây để giận hờn hay cầu chúc cho cậu cơ chứ.

Dẫu biết rằng, thời gian tàn nhẫn sẽ khiến hình bóng cậu dần phai nhòa. Dẫu biết rằng, tôi sẽ gặp một người mới để yêu thương. Dẫu tin rằng, chẳng có gì là mãi mãi cả mà sao ở giữa độ tuổi đôi mươi này tôi lại tổn thương sâu sắc vì một người con gái mình đã từng nặng lòng nhưng không được hồi đáp.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Giọng đọc: Duy Thắng

Thực hiện: Thanh Lam

Minh họa: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Yêu nhưng không dám nói lời yêu

 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top