Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

2021-02-18 09:46

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé!

***

Bên ngoài vẫn đang mưa gió, Minh đặt cuốn sách xuống, hai tay xoa vào nhau cho đỡ lạnh. Dưới chiếc bàn nhỏ còn có một cốc trà hoa cúc đã nguội. Minh không còn nhớ mình ngồi đây từ lúc nào.

Hôm nay là ngày chủ nhật cuối cùng của năm, cậu đã tự cho phép bản thân ngủ nướng đến mười giờ sáng. Trong tiết trời mùa đông lạnh giá, hơi ấm trong chăn làm cho con người cảm giác ấm áp hơn. Nhiều người chỉ muốn cả ngày trùm kín chăn từ đầu đến chân, hơi ấm lúc đó làm cho con người thấy cả cảm giác an toàn. Hôm nay không có tiếng chuông báo thức, âm thanh luôn thôi thúc Minh thoát ra khỏi cái kén của mình. Cậu tỉnh dậy cảm thấy một ngày cuối tuần thật dễ chịu. Cậu có thể tự tay làm những món ăn mình yêu thích, vừa dọn dẹp nhà cửa vừa nghe những bản nhạc acoustic sâu lắng.

Xong đâu đấy đã là một giờ chiều, Minh bỏ đôi găng tay ra, thở phào nhẹ nhõm, nhìn thành quả mình làm sau mấy tiếng vất vả. Khóe môi mỉm cười, đây là thời gian duy nhất trong tuần cậu dành cho căn phòng trọ chỉ vỏn vẹn mười lăm mét vuông. Diện tích tuy hạn chế nhưng đồ đạc bên trong đều tiện nghi và ngăn nắp. Mọi thứ được cậu bài trí một cách tỉ mỉ. Cạnh đầu giường là một giá sách nhỏ, đây là nơi được cậu chăm chút và yêu thích nhất. Hai ngăn dưới để nhiều loại sách, trong đó có phân nửa là tiểu thuyết của Dostoevsky. Hai ngăn trên để đồ đạc cá nhân và một chậu cây nhỏ, mọi ngóc ngách đã được lau dọn kĩ lưỡng để tránh cho bụi bám vào.

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Minh ngả lưng lên chiếc giường êm ái, nhắm mắt tận hưởng cảm giác thư thái. Những ngày cuối năm, ai cũng tất bật mua sắm đồ đạc mang về quê. Dãy phòng trọ ngày thường cũng nhộn nhịp tiếng sinh viên nói cười nhưng bây giờ mọi người hầu như đã về quê hết. Minh còn ở lại đây vì công ty cậu thiếu người trực. Cả năm có một lần Tết, ai cũng mong muốn về quê sớm bên gia đình. Minh cũng thế nhưng cậu vẫn còn độc thân, lại là con trai nên ai nấy đều nhờ cậu thay họ. Minh đã suy nghĩ nhiều và quyết định ở lại.

Một lúc sau, cậu với lấy chiếc điện thoại, đôi tay nhanh thoăn thoắt lướt bảng tin facebook. Như thói quen cũ, cậu tìm kiếm những quán cà phê đẹp nhất để chuẩn bị tận hưởng hết buổi chiều cuối tuần. Sau một hồi lâu cân nhắc, cậu đã lựa chọn được một quán có cách bài trí rất hiện đại, đồ uống được mọi người đánh giá cao. Minh không đắn đo gì nữa, cậu quyết định trở dậy, bắt đầu sửa soạn quần áo. Trong thời tiết lạnh giá, một chiếc áo khoác len, quần âu, đôi tất dài chân là lựa chọn phù hợp.

Cửa sổ mở ra, Minh nhìn ngó phố phường xung quanh. Cậu thấy bầu trời rất âm u, bầu không khí được bao bọc bởi một làn khói mỏng. Minh không biết đó là sương hay bụi mịn. Không khí Hà Nội mấy ngày gần đây làm cho mọi người có cảm giác khó chịu, nhất là những người làm văn phòng. Từ sáng đến chiều muộn, họ luôn bó hẹp mình trong phòng làm việc nhỏ, cặm cụi trước bàn máy tính, đầu óc căng thẳng, hai vai mỏi nhừ. Mỗi ngày của họ đều trải qua như vậy, đến hôm sau lại lặp lại, không có gì thay đổi nhiều.

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Sau khi đã khóa phòng kĩ càng, Minh đi ra chờ thang máy. Cậu bất giác ngoái nhìn lại nơi cuối dãy hành lang. Ở đó còn hai căn phòng trọ, xung quanh không có một ngóc ngách nào ánh sáng có thể lọt đến. Cửa thang máy mở ra, Minh đi vội vào trong mà không để ý đến người đang đi ra.

“Ui da!”

Hai người giật mình nhìn nhau, trước mặt Minh là một cô gái nhỏ nhắn. Cô bé bối rối, hai tay đan vào nhau nói:

“Em xin lỗi!”

“Anh không sao!”

“Lần sau em sẽ chú ý ạ!”

Minh nhìn thấy mặt cô bé đỏ ửng thì khẽ mỉm cười:

“Không sao đâu! Em ra đi, thang máy đang kêu kìa!”

Cô bé lúc này mới để ý đến tiếng kêu hối thúc bên cạnh lại càng bối rối bước vội ra ngoài. Minh cũng theo đó vào trong, thang máy từ từ đóng lại, bên ngoài là dáng lưng nhỏ bé cùng mái tóc dài ngang lưng khuất dần sau dãy hành lang tối.

Quán cà phê Minh chọn cách nhà khoảng sáu cây số. Khoảng cách đó là quá xa để uống một cốc nước nhưng đối với một số người chỉ cần tìm được đúng quán thì khoảng cách xa hay gần không còn quan trọng. Chiếc xe máy từ từ lăn bánh trên những tuyến phố tấp nập người. Minh ngắm nhìn hai bên, vẫn chỉ là những khung cảnh đó, nhà cửa san sát nhau, người qua, kẻ lại. Một không gian chật chội và tù túng, Tết đến ở nơi thành thị như càng làm cho con người vội vã hơn. Chỉ khi đi sâu vào nội thành mới xuất hiện một vài tuyến phố có cây cối. Lúc đó, Minh còn cảm nhận thấy đâu đó trong khoảng không có hương thơm nhè nhẹ của mùi hoa sữa còn vương. Hai bên ven đường xuất hiện những hàng bán rong, đôi quang gánh cong hai bên vậy mà dáng đi của các bà, các chị vẫn nhanh nhẹn và thoải mái.

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Mải ngắm nhìn, Minh đã không để ý đến sự thay đổi đột ngột của thời tiết. Cơn mưa bất chợt đến khiến cậu phải tấp vội vào một quán ven đường. Chỗ cậu đứng là mái hiên của một quán cà phê kiểu cổ điển, không gian nhìn từ ngoài vào không thấy có gì đặc biệt. Minh dự định mặc áo mưa rồi đi tiếp nhưng cậu đã nhìn thấy một hình dáng quen thuộc qua ô cửa kính nhỏ. Đó chính là cô bé lúc nãy cậu gặp ở thang máy. Vẫn là dáng người nhỏ bé đó nhưng mái tóc đã được búi cao, đằng trước còn có một chiếc tạp dề nhỏ. Cảm giác kì lạ trong người đã hối thúc cậu đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào trong.

Thấy có khách, cô bé cúi người, giọng nói nhẹ nhàng:

“Kính chào quý khách!”

Minh nở một nụ cười đáp lại. Khi đã nhận ra người trước mặt, cô bé có chút gì đó bối rối nhưng ngay lập tức lấy lại được bình tĩnh. Cậu cũng nhanh chóng chọn cho mình một chỗ ngồi cạnh cửa kính. Từ đây có thể nhìn rõ được cơn mưa phía bên ngoài. Minh nhớ ra dự báo thời tiết có nói hôm nay gió mùa Đông Bắc tràn về. Những hạt mưa mang theo cảm giác lạnh lẽo làm cho tâm hồn những kẻ cô đơn không khỏi trùng xuống.

“Anh muốn gọi đồ uống gì?”

“Cho anh một ly trà hoa cúc nóng nhé!”

Cô bé nói Minh chờ một lúc rồi đi nhanh ra quầy pha chế. Trên mặt bàn có đặt cuốn “Đêm trắng”, cậu lật giở từng trang rồi bị cuốn vào đó lúc nào không hay.

“Anh cũng thích Dostoevsky à?”

Minh giật mình nhìn lên, cô bé ngồi trước mặt cậu từ lúc nào không biết. Ngoài trời cơn mưa vẫn chưa ngớt, không khí như càng thêm lạnh. Xung quanh quán không có thêm vị khách nào, phía xa chỉ có tiếng lau dọn của một cậu nhân viên pha chế. Minh đặt cuốn sách ngay ngắn xuống bàn, nhẹ nhàng hỏi:

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

“Cuốn sách này là của em sao?”

Cô bé trước mặt lặng lẽ gật đầu.

“Hình như em mới chuyển đến khu trọ?”

“Em đến đầu tuần trước. Chắc anh đi làm suốt nên không biết!”

“Ừ! Em chưa về quê sao?”

“Em ở lại làm thêm, mấy hôm nữa mới về!”

Minh đã từng nghĩ mọi người đã về quê hết, cả tầng chỉ còn mỗi mình không ngờ vẫn có một cô bé ở lại. Cậu nhớ đến mấy năm trước khi mình còn là sinh viên cũng từng lăn lộn, làm thêm kiếm tiền như thế. Người ta nói Hà Nội là thành phố đáng sống nhưng có người lại nói muốn sống được ở đây trước tiên phải có tiền, còn muốn sống tốt thì cần phải thật nhiều tiền. Với những người ở tỉnh lẻ lên học hành, kiếm công ăn việc làm như Minh thì lại càng vất vả hơn. Mỗi ngày chỉ có thể tự mình làm mọi thứ, có những lúc mệt mỏi, chỉ có thể nhốt mình trong căn buồng kín, ngủ một giấc cho quên hết.

Nói chuyện được mười phút thì có khách vào, cô bé đứng lên chào Minh rồi bước đi. Chỉ còn lại một mình Minh ngồi đó, cậu dõi mắt theo từng cử chỉ của cô. Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ. Minh nhìn ra bên ngoài, cơn mưa vẫn chưa ngớt, phía đối diện có một mái hiên, có vài người đang đứng. Trên khuôn mặt họ thoáng vẻ lo lắng, ủ rũ, hai tay không ngừng xoa vào nhau tìm hơi ấm.

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

“Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc nước nóng này!”

Minh giật mình ngoái đầu nhìn lại, cô bé đã đứng ở đó từ khi nào không biết. Cậu nhìn xuống thì ly trà của mình đã nguội lạnh, bên cạnh đặt một cốc nước bốc hơi nghi ngút.

Minh mỉm cười nói: “Cảm ơn em!”

Cô bé cười rồi quay trở về làm việc. Minh nhìn cốc nước trước mặt một lúc rồi dùng cả hai tay nâng lên. Đôi bàn tay cậu bao bọc, cảm nhận trọn vẹn hơi ấm xung quanh.

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Thanh Lam

Minh họa: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Hãy mang thanh xuân theo cùng những nụ cười

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Yêu không dám nói lời yêu

Yêu không dám nói lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

back to top