Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

2020-07-16 09:16

Tác giả: Tuyệt Diễm Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Chắc hẳn trong số chúng ta chẳng ai muốn khoác lên mình lớp áo mang tên người thứ ba. Nhưng đôi khi trong cuộc chiến với trái tim lý trí lại chẳng thể dành phần hơn. Yêu đấy, hi vọng đấy rồi lại đau đấy, thất vọng và hận đấy.

***

Là một người thứ ba, tôi nên trách anh hay trách bản thân mình? (Tuyệt Diễm)

Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, ngày mới lại bắt đầu. Nhấc tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, thay quần áo rồi đeo vội chiếc túi xách đi ra khỏi cửa. Tôi nhận được thông báo là ngày hôm nay có điều người trên tổng bộ xuống kiểm tra vận hành của công ty.

Đến công ty, những đồng nhiệp nữ đang bàn tán về anh chàng giám đốc đó. Họ thì thầm nhau: Anh ta là con trai của chủ tịch tập đoàn A – công ty mẹ của công ty chúng ta, nghe nói gần ba mươi rồi mà anh chưa có gia đình, du học trở về hai năm đã vượt mặt anh cả để ngồi lên chiếc ghế giám đốc, là một người tài hoa và cũng đào hoa không kém, không nên đến gần anh ta. Vô số lời bàn tán về anh, nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả và tập trung hoàn thành xong việc.

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

Đến giờ nghỉ trưa, tôi và cô đồng nghiệp xuống quán cà phê bên dưới công ty. Cô ấy đập vai tôi: “Chị ơi, giám đốc Tiêu đến kìa, anh ấy thật nam tính”. Anh bước vào, ánh nắng chiếu lên mái tóc nâu của anh, anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh lục, tất cả như bức tranh về chàng hoàng tử mà tôi thường gặp trong giấc mơ. Tôi thừa nhận, tôi đã phải lòng anh từ cái nhìn đầu tiên. Người ta thường nói đàn ông ba mươi là miếng mồi ngon mà tất cả phụ nữ đều muốn giành lấy.

Tình cảm của tôi cứ lớn dần lúc nào không hay, có lẽ anh cũng cảm nhận được qua ánh mắt khi tôi nhìn anh. Một ngày kia tôi nhận được một đóa hoa hồng, bên trong có tấm thiệp: “Tan ca anh đợi em ở bãi đỗ xe”. Tích tắc, tích tắc, đến giờ tan làm, tôi chạy vội đến hầm gửi xe, thấy bóng dáng anh ở đó. Anh bảo: “Nếu thích anh thì lên xe anh đưa em đi ăn”. Vậy là tôi với anh bên nhau. Cũng như bao cặp đôi khác, chúng tôi thường hẹn hò vào ngày cuối tuần, hoặc cùng nắm tay đi dạo khi cánh hoa anh đào rơi, anh thủ thỉ vào tai tôi những lời ngọt ngào, giọng anh trầm ấm, cứ thế đi vào trái tim tôi.

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

Một ngày kia, anh nói anh phải đi công tác một tuần, dặn tôi ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ, lúc anh không ở đây phải chăm sóc bản thân mình thật tốt. Hằng ngày tôi vẫn đi làm, vẫn tụ tập bạn bè, cuối ngày luôn gửi cho anh tin nhắn nhưng không nhận được lời hồi đáp. Ngày thứ năm xa anh, tôi gọi điện thoại cho anh nhưng có một đứa trẻ bắt máy, đứa bé bảo bố cháu đang nấu ăn cùng mẹ. Tôi giật mình cúp điện thoại, chắc là ai đó cầm điện thoại của anh rồi. Nỗi lo lắng bất an trong tôi đang lớn dần.

Sáng hôm sau tôi hẹn bạn cùng đi dạo phố, tôi chợt nhìn thấy bóng lưng quen thuộc. Anh và một người phụ nữ lạ mặt ở trong cửa hàng giày dép. Anh mỉm cười quỳ xuống đeo giày cho cô ấy, bên cạnh họ là một đứa trẻ năm tuổi. Tôi nghe thấy âm thanh vỡ vụn trong lòng mình. Thứ tình cảm tôi cố vun vén bao lâu nay lại là tình cảm vay mượn của người khác.

Trở về nhà, tôi đóng sầm chiếc cửa lại, gục mặt khóc. Tuổi thơ của tôi không mấy vui vẻ, trong tâm trí tôi chỉ lưu lại hình ảnh duy nhất về người cha. Ngày ấy, cha xách vali, mẹ cố níu giữ cha lại nhưng ông hất tay bà ra và nói: “Tôi không thể chịu được cuộc sống như thế này”. Rồi ông bước lên xe của một người phụ nữ khác. Mẹ ôm chặt tôi vào lòng mặc nước mắt tuôn rơi.

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

Tôi ngây thơ hỏi mẹ là có phải cha đi làm xa không. Mẹ nghẹn ngào gật đầu. Từ đó, bên cạnh tôi không còn hình ảnh của cha nữa, chỉ còn người mẹ tần tảo với bóng lưng gầy gò. Lớn hơn một chút tôi mới hiểu, cha bỏ rơi hai mẹ con tôi để theo đuổi cuộc sống giàu sang hơn. Bây giờ đây bên cạnh cha đã có gia đình mới, còn mẹ chỉ có mình tôi. Cái từ “người thứ ba” tôi thề cả đời này cả đời này tôi cũng không muốn nhận.

Gọi điện thoại cho anh, sau ba hồi chuông anh nhấc máy. Không đợi anh nói tôi đã vội nói trước: “Em biết anh không đi công tác, qua gặp em đi”.

Một tiếng sau bên ngoài có tiếng mở cửa. Anh thay giày bước vào nhà, giơ tay bật đèn. Ánh mắt anh thảng thốt dừng trên người tôi, anh im lặng. Tôi mở lời trước: “Em biết hết tất cả rồi, nếu không nhìn thấy thì anh định giấu em đến bao giờ, cả đời sao?”. Anh khóc, anh nói anh xin lỗi. Vợ và con trai anh sống bên nước ngoài nên mọi người đều không biết.

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

Chưa bao giờ tôi cảm thấy khó khăn như bây giờ: “Anh trở về đi, đàn bà có thể tha thứ lần đầu nhưng ai dám đảm bảo họ sẽ cam chịu lần thứ hai. Nhân lúc vợ anh còn yêu, còn thương thì đừng phạm sai lầm nữa. Em còn cả quãng đường dài cần đi, không muốn vì anh mà dang dở. Họ cần anh hơn em”.

Tôi nên trách anh hay trách bản thân mình. Trách anh tàn nhẫn, gieo rắc niềm tin và hy vọng cho tôi, rồi quay lưng như không có gì. Hay trách tôi yêu lầm, trao tình yêu không đúng chỗ. Không. Ai đúng ai sai có lẽ không còn quan trọng nữa. Anh trở lại làm người chồng, người cha tốt. Tôi trở lại với cuồng quay công việc. Tất cả trở về quỹ đạo vốn có của nó.

Gặp lại anh vào một chiều đông, tuyết rơi phủ trắng bầu trời. Ngồi trong quán cà phê mà thuở đầu mới yêu tôi và anh hay đến. Sau một hồi trầm lặng anh hỏi tôi sống có ổn không? Tôi mỉm cười trả lời rằng vẩn ổn. Lắng nghe tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại, mắt chợt nhòe đi. Tôi từng tưởng tượng ra cảnh cùng anh tiến vào lễ đường, sinh con, cùng anh tay đan tay dạo phố, hoặc ngồi cùng nhau bên ly cà phê nóng, thưởng thức bộ phim kinh dị mới ra rạp.

Hóa ra người thứ ba yêu đến mấy cũng là người đến sau

Thời gian thật tàn nhẫn, nó khiến tôi quên đi nhiều chuyện trong quá khứ, từng chuyện từng chuyện nối tiếp nhau khiến bản thân trưởng thành từ lúc nào không hay. Anh đứng dậy chào tạm biệt tôi, trao cho anh cái ôm cuối cùng, cũng là giải thoát cho chính bản thân mình. Anh quay lưng, có một giọt nước nóng hổi rơi trên má, ly cà phê đã nguội. Tình yêu của tôi, bắt đầu thì đẹp mà kết thúc thì đau. Anh rất đẹp, và cũng rất đau.

Đời người, nếu nếm đủ đắng, cay, ngọt, bùi rồi tự khắc sẽ trưởng thành. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ tìm được người thích hợp với mình. Liệu tôi có thể buông bỏ hết những chuyện ở quá khứ để bên cạnh người ấy. Chân thành bên nhau cho hết kiếp người.

Thiết kế: Hương Giang

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất : Nhóm sản xuất Radio

Mời xem thêm chương trình:

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

 

 

Tuyệt Diễm

Mỗi người chúng ta đều có người mà mình yêu thương nhất, hãy dành thời gian bên cạnh họ thật nhiều, đừng để mỗi phút giây trôi qua đều vô ích. Cha mẹ bạn già rồi, nếu có thể thì đừng để họ buồn, mỗi lần buồn là mỗi lần tóc bạc thêm một sợi. Mong các bạn yêu thương ai đó đủ nhiều.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Tôi cười chúc mừng cho người tôi yêu đã tìm được một nửa đích thực của mình. Tôi cũng giống như nàng tiên cá. Vì người mình yêu, chấp nhận hoá hư không.

Có chắc cứ yêu là sẽ có nhau

Có chắc cứ yêu là sẽ có nhau

Nếu thanh xuân là quyển sách không hồi kết, vậy hãy cứ an yên để nó dẫn lối. Thế nào là đúng, thế nào là sai? Thật sự không thể nào lí giải được. Chỉ nhủ chúng ta sau này: “Đừng liều lĩnh đánh đổi thứ mình muốn có bằng niềm vui đang có, kể cả đó là tình cảm”.

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Thời gian đi rất vội, thanh xuân con gái cũng giống như một chiếc lá, không có một chiếc lá nào dành hết sắc xanh để chờ mùa thu cũ trở lại, nó sẽ rụng bất cứ lúc nào, vì đời lúc nào cũng có bão giông. Yêu là phải nói, không có ai dành hết cả tuổi xuân để chờ câu nói ấy, họ có thể mỏi mệt vì chờ quá lâu. Chính vì thế hãy chủ động trước khi chưa gọi là quá muộn màng.

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

back to top