Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xếp hàng chờ hạnh phúc

2020-07-07 09:36

Tác giả: Tuyệt Diễm Giọng đọc: Titi

Blogradio.vn - Thanh xuân của đời người được mấy lần đôi mươi. Biết đâu một sáng nào đó khi soi gương, nụ cười đã vụt mất chỉ để lại những vết đồi mồi, khi đó liệu bạn có hối tiếc khi không dám thử sống với đam mê. Sau những tháng ngày tưởng chừng rất chênh vênh, sợ hãi sẽ là những ngày hạnh phúc nắng ngập tràn. Không có cơn mưa nào là mưa mãi, sau cơn mưa trời nhất định sẽ lại sáng thôi.

***

Sau cơn mưa trời sẽ sang thôi (Mưa)

Nếu hồi bé được ai hỏi lớn lên muốn làm gì, tôi sẽ không do dự mà trả lời: “Cháu muốn làm nhà văn”. Nhưng khi lớn lên tôi lại đâm ra băn khoăn với câu hỏi đó. Giấc mơ không thay đổi, thứ duy nhất đổi thay là con người. Tôi dần nhận ra thực tế nghiệt ngã sẽ giết chết những giấc mơ thay vì chọn điều tôi thích, tôi sẽ chọn điều mà theo lời mọi người là tốt nhất.

Thỉnh thoảng, giấc mơ của tôi cũng tranh đấu dữ dội lắm. Bởi nếu giấc mơ chết đi, con người ta sẽ không sống nổi. Nó trở thành cái xác không hồn, héo quắt. Cứ mỗi lần giở những áng văn, tim tôi lại run lên. Có thứ gì đó gào thét trong lồng ngực đòi thoát ra. Sau này tôi mới biết đó là khát vọng mà tôi cứ ngỡ đã bị tôi vùi quên từ ngày tôi cởi bỏ lễ phục tốt nghiệp và khoác vào chiếc áo mang tên cuộc đời.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Trong khi các bạn tôi đã có những hướng đi riêng cho cuộc đời mình. Đứa thì có công việc ổn định ở những công ty lớn. Đứa thì lập gia đình về quê kinh doanh nhỏ. Có đứa đã có con bế, con bồng thì tôi vẫn đang lang thang tìm hướng đi cho bản thân.

Bản thân tôi đã bàng hoàng tự nhủ: “Cuộc đời mình những năm qua đã bị ai đánh cắp để bây giờ chỉ còn lại một màu trắng xóa. Rồi mình sẽ đi đâu, về đâu trong cái tương lai mịt mù này?”

Cuối cùng, tôi quyết định về quê theo lời mẹ. Cô tôi xin cho tôi vào một trường trung học nhỏ ở gần nhà. Tôi sẽ trở thành giáo viên chính thức nếu vượt qua được kì thực tập. Tôi thực sự khá vui vì tìm được công việc theo đúng ngành học. Vả lại, thời buổi này xin được một công việc ổn định không phải là dễ.

Tôi bắt đầu lao vào soạn giáo án, chuẩn bị bài vở lên lớp. Nhưng mọi thứ không đơn giản như tôi nghĩ. Tôi nhận ra tất cả những gì tôi học được khi còn ngồi trên ghế nhà trường chỉ là một mớ lí thuyết mơ hồ, thực tế khắc nghiệt hơn nhiều.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Khó khăn đầu tiên của tôi là quản lí lớp học. Thực sự, tôi không tìm được cách để kiểm soát được lũ học trò nghịch ngợm luôn bày trò. Chúng chẳng tỏ vẻ gì là sợ một giáo viên trẻ trung, non nớt như tôi cả. Tôi phải dành phân nửa thời gian của tiết học chỉ để nhắc nhở chúng im lặng.

Quả thực, tôi rất yêu trẻ con nhưng thật khó để nắm bắt tâm lí của những đứa trẻ mới lớn này. Tôi dành rất nhiều thời gian, tâm huyết cho mỗi lần lên lớp nhưng đổi lại chỉ là cái lắc đầu ngán ngẩm của lũ học trò. Chúng từ chối hợp tác với tôi và cũng lắm lần chúng khiến tôi phải bất lực. Đôi khi những lời nói vô tư của chúng cũng làm tôi suy nghĩ.

Tôi đã phải nghĩ ngợi suốt một đêm khi nghe chúng bảo không hiểu bài. Tôi đã buồn suốt một tuần khi nghe chúng nói thích một cô giáo nào đấy hơn tôi. Có lúc tôi không thể chịu nổi sự bướng bình của chúng và tôi chọn cách mà tôi luôn nghĩ là việc mà một giáo viên không nên làm. Đó là đánh học trò.

Chúng có biết mỗi khi cây thước hạ xuống những ngón tay xinh xắn ấy, trái tim tôi cũng đang đau đớn. Chúng không hiểu, chúng chỉ càng ghét tôi hơn. Và điều gì đến cũng đến. Thầy hiệu trưởng gọi tôi lên phòng và than phiền rằng lớp học không hiệu quả, rằng tôi phải thay đổi nếu muốn làm giáo viên.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Tôi đã rất tự tin vào năng lực của mình nên khi nghe những lời đó tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi đâm ra tự ti về bản thân mình. Những đồng nghiệp thì luôn khiến tôi cảm thấy xa cách và tôi chẳng thể tâm sự cùng ai. Tôi luôn về nhà với sự mệt mỏi, chán nản. Mẹ luôn gặng hỏi về tâm trạng thất thường của tôi nhưng tôi từ chối trả lời. Lần đầu tiên tôi suy nghĩ đến chuyện nghỉ việc.

Kì thi tuyển năm đó, tôi không nộp đơn thi tuyển. Mẹ tôi hỏi lí do, tôi chỉ ngán ngẩm thở dài. Tôi rất sợ bắt gặp ánh mắt lo lắng, băn khoăn của mẹ nên tôi thường xuyên không về nhà. Tâm trạng tôi như quả bom nổ chậm chỉ chờ có người châm ngòi là nổ tung.

Tôi bực bội, cáu gắt với người khác chả có lí do. Tôi không biết phải chăng là tôi đang chán ghét chính bản thân mình. Cả ngày nằm dài không có lấy chút động lực để làm gì cả. Chỉ có thể mượn giấc ngủ để quên đi nỗi muộn phiền này. Nhưng đáng buồn thay nó xuất hiện ngay cả trong giấc mơ.

Tôi của tuổi 23 sao chênh vênh đến thế, không việc làm, không động lực ngay cả mơ ước cũng không, trượt dài trên sự thảm hại. Tôi nghĩ bao giờ những ngày tháng tồi tệ này mới chấm dưt, bao giờ mưa mới ngừng rơi trong lòng tôi đây.

Hôm nay, bắt chuyến xe cuối cùng trong ngày, tôi quyết định đi đến một thành phố mới. Bỏ lại sau lưng nỗ lực của tôi một năm trời, một năm trời không lương. Chẳng sao cả muộn còn hơn là không làm gì.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Chúng ta thường như vậy dù biết có những thứ không phù hợp với mình nhưng vẫn không thể buông xuống. Điều gì ngăn cản chúng ta thay đổi, tôi nghĩ đó chính là thói quen.

Chúng ta như con trâu quen với cái cọc, ngàn đời chẳng dám đi xa tìm cỏ non ở bên kia chân trời. Không phải cái cọc giữ con trâu mà là nỗi lo sợ. Lo sợ không biết cái gì sẽ chờ đợi nó ở bên kia chân trời. Lo sợ chúng ta sẽ vấp ngã. Nhưng chúng ta nào biết vấp ngã dạy chúng ta trưởng thành.

Tôi không muốn giống con trâu kia bằng lòng với cuộc đời tẻ nhạt. Tôi muốn tìm chân trời mới, muốn tìm lại bản thân tôi. Tôi muốn đi một nơi nào đó thật xa, nơi không một ai quen biết. Không còn định kiến hay phán xét. Tôi vẫn cứ là tôi. Cứ đi mãi cho đến khi không còn sức để âu lo, sầu muộn.

Dẫu sao thanh xuân cũng chỉ có một lần thôi mà ngại gì không thử. Đời người được mấy lần đôi mươi chứ. Biết đâu một sáng nào đó khi soi gương, nụ cười đã vụt mất chỉ để lại những vết đồi mồi, khi đó liệu tôi có hối tiếc. Nghĩ đến vậy thôi tôi lại càng có thêm động lực.

Và sau những tháng ngày tưởng chừng rất chênh vênh, sợ hãi cũng đã có vài lần tôi muốn bỏ lại trước quá nhiều mệt mỏi bủa vây. Thì giờ đây, tôi đi tìm tôi để được sống với điều mình thích. Và có cơn mưa nào là mưa mãi, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng thôi.

Và biết đâu đôi khi chúng ta còn được thấy được cầu vồng xuất hiện.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Nếu chẳng may vấp ngã hãy đứng lên và đi tiếp bạn nhé (Tuyệt Diễm)

Tôi từng nghe một câu nói: “Việc khó nhất trên đời này là gì? Đó là làm người lớn”. Lúc nhỏ nghe được thì không hiểu lắm, lớn hơn rồi mới hiểu là vì người lớn có rất nhiều thứ cần gánh vác.

Trưởng thành là một hành trình đầy cô độc chỉ có mình bạn hiểu bạn mệt mỏi và bản thân bạn đang nỗ lực đến nhường nào. Có những lúc cuộc đời đưa cho bạn một vài thử thách, bạn có thể thắng và cũng có thể thua. Nhưng bạn của tôi ơi, nhất định đừng gục ngã vì bạn gục ngã là bạn đã thua cuộc đời.

Năm tôi 5 tuổi, gia đình xảy ra chút biến cố. Chúng tôi từ miền Bắc chuyển vào miền Nam sinh sống. Ai cũng nghĩ rằng còn nhỏ nên dễ làm quen với môi trường hơn nhưng tôi bị bạn bè trêu chọc chỉ vì phát âm của tôi bị ngọng.

Dần dần tôi trở thành một cô bé nhút nhát và sợ giao tiếp, cảm thấy bản thân mình làm gì cũng không được. Nhìn mọi người xung quanh ai cũng tài giỏi rồi nhìn lại mình tôi chỉ thấy mình “Không được tích sự gì”.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Khi nghe những người xung quanh gọi tôi như vậy thì tôi cũng chỉ biết tránh xa họ, cứ gặp họ là tôi kiếm chỗ trốn đi. Dần dần mọi người cũng xa lánh tôi và từ đó trong thế giới của tôi chỉ có những con búp bê làm bạn.

Tôi từng có suy nghĩ tôi học không giỏi là vì tôi không được đi học thêm như các bạn. Tôi từng khóc vì mẹ không mua cho đôi giày mới, khóc vì không được mua xe mới và tôi từng khóc vì nhiều điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi từng tức giận với bố mẹ và bỏ nhà đi nhưng rồi lại quay về vì không biết đi đâu.

Mười tám tuổi tôi mới hiểu rằng bản thân đã đánh mất rất nhiều thứ, có những thứ đã không tìm lại được nữa rồi.

Tôi bắt đầu tham gia các hoạt động của trường, của lớp. Học tập những đoạn video bắt chuyện làm quen với mọi người rồi kết giao bạn bè. Tôi lên thư viện tìm tòi và học hỏi những thông tin có ích cho cuộc sống.

Tôi trau dồi kiến thức và học hỏi những đàn anh chị đi trước. Tôi đọc sách và xem những chương trình về nghị lực sống rồi lấy họ làm tấm gương cho cuộc đời mình. Những người không lành lặn ngoài họ thành công nhờ có một nghị lực sống đầy phi thường, vậy tại sao tôi và bạn không cố gắng, không nỗ lực để sống một cuộc đời có ý nghĩa?

Khi bản thân cố gắng, nỗ lực hơn thì tôi cảm thấy thế giới này thật tươi đẹp. Tôi có đủ sự tự tin để đứng trước đám đông, giọng nói cũng không còn bị ngọng. Tôi có thể nhìn thấu suy nghĩ của mọi người qua ánh mắt họ nhìn tôi. Tôi có khả năng làm nhiều thứ mà trước đây tôi nghĩ rằng mình không làm được.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Thật ra cuộc sống này rất đơn giản, hạnh phúc hay khổ đau là do bạn lựa chọn. Tôi tin rằng chỉ cần bạn nỗ lực thì nhất định sẽ có kết quả tốt. Nếu cảm thấy bạn đã nỗ lực rồi mà mọi việc vẫn không theo ý bạn thì có lẽ bạn đang đi sai đường hoặc cần thêm một chút nhẫn nại từ bạn nữa.

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Giọng đọc: Ti Ti

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm blogradio

Mời xem thêm chương trình:

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top