Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20

2021-01-06 10:06

Tác giả: Nguyễn Thi Duyên, Tuyệt Diễm Giọng đọc:

blogradio.vn - Có những ngày mà chỉ thở thôi cũng làm ta mệt mỏi. Mọi thứ trở nên vô nghĩa, cuộc sống phía trước bỗng trở nên tối tăm, bạn chẳng biết mình cần gì và muốn gì nữa! Tuổi thanh xuân, có lẽ cũng là độ tuổi chênh vênh, vô định như những áng mây trời chẳng biết lạc về đâu.

Gửi tôi những tháng ngày chênh vênh tuổi hai mươi (Tuyệt Diễm)

***

Gửi tôi tuổi hai mươi,

Chỉ còn 10 ngày nữa là tôi sẽ bước sang tuổi hai mươi. Tuổi hai mươi với những dấu yêu dại khờ, những nhiệt huyết dâng trào.

Thuở ấy, khi bố mẹ bằng tuổi tôi đã có đứa con đầu lòng, còn tôi vẫn đang loay hoay lựa chọn cho mình một hướng đi đúng đắn.  

Tôi từng bị khủng hoảng từ những ngày đầu lên Đại học. Tôi không thể ăn những món ăn với mùi vị khác lạ, nơi thành phố này. Mẹ tôi thương con gái,  cứ một tuần sẽ gửi đồ ăn lên cho tôi một lần. 

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20

Những ngày ngồi trên giảng đường, nhìn bao con người đi qua đi lại, khiến tôi cảm thấy nỗi cô đơn của mình càng trầm trọng. Tôi chán ngán bạn cùng phòng, vì thói quen sinh hoạt không giống nhau, tiếng chuông báo thức liên tục khiến tôi trở nên cáu gắt. Lúc đó, tôi nhớ nhà da diết.

Tôi bắt đầu tìm cảm hứng trong bốn bức tường, một chiếc laptop, một ly nước và không gian im ắng. Và tôi bắt đầu viết. Tôi viết về cuộc sống, viết về cây, về lá, về gió, và cả về bản thân mình. Nỗi cô đơn của tôi, được truyền vào từng câu chữ, rồi nỗi buồn ấy hóa nhẹ tựa mây.

Tuổi hai mươi, tôi đã yêu và đã thất tình, đã đặt chân đến đỉnh núi và hét như chỉ một mình tôi ở đó, đã từng một bắp, một nước, một vé xem phim đi vào rạp, đã từng vào nhà sách và ngồi từ sáng đến tận khi nhà sách đóng cửa.

Tuổi hai mươi, tôi đã từng chạy vòng quanh khắp con phố chỉ để ngắm nhìn con người nơi tôi đang sống. Và tưởi hai mươi, tôi đã vấp ngã, cũng đã biết tự đứng lên.  

Ai cũng nói rằng tuổi hai mươi là mốc thời gian chơi vơi nhất. Sau này mới hiểu, tuổi hai mươi không phải người lớn và cũng không còn là đứa trẻ có thể rúc trong trong vòng tay của mẹ nữa rồi.

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20

Tự hỏi rằng tuổi hai mươi tôi có gì? Hình như tôi chẳng có gì ngoài nhiệt huyết và tham vọng đang rạo rực trong trái tim. Một tinh thần sống và làm việc hết mình. Một trái tim dám yêu, dám giận. Một đôi chân có thể đi bất cứ nơi nào tôi muốn và một nơi có thể trở về gọi là nhà.

Mẹ tôi từng nói “Nếu muốn hãy can đảm thử đi con. Đừng sợ thất bại”.

Hy vọng tuổi hai mươi sẽ là khởi đầu mới. Tuổi hai mươi tự hứa sẽ nỗ lực hơn, sẽ thành công hơn. Và hy vọng có người cùng tôi đi qua những tháng ngày chênh vênh của tuổi hai mươi, sẽ có những tháng năm đáng nhớ và đẹp nhất.

 Lưng chừng tuổi 20 và nỗi đau của sự trưởng thành (Nguyễn Thị Duyên)

Mọi người đều nói rằng tuổi trẻ là khoảng thời gian vàng son nhất của đời người. Cái tuổi mà ai cũng tràn trề nhiệt huyết lẫn sức khỏe, cái tuổi dám đương đầu với mọi khó khăn và hơn hết là cái tuổi của những phép thử và được phép sai. Nhưng có ai biết rằng, khi đã bước vào khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp này mới thấu ra, tuổi trẻ đẹp nhất đời người bởi vì chúng ta phải nếm trải nỗi đau của sự trưởng thành.

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20


Người trẻ, họ như những con chim vừa rời tổ, chấp chới đập cánh nhưng không biết đích đến là đâu. Dễ nhận thấy nhất đó là tôi của những ngày ngáp ngắn dài trên giảng đường mà không biết mình đến đó với mục đích gì. Là những đêm dài, vùi đầu xem hết phim này đến chương trình nọ, rồi mất nguyên ngày hôm sau để ngủ bù. Có nhiều người trẻ như tôi đã lãng phí thời gian, sức khỏe của mình như thế đó.

Chúng ta không nhận thức được những gì mình đang làm là không đúng. Chúng ta dằn vặt bản thân, tự trách mình, nhưng sau những lần vỗ về hối hận đó thì y như rằng mọi chuyện đâu lại vào đó. Tôi cứ trượt dài trong sự nuông chiều bản thân và sự hối hận vì sợ cảm giác mất mát của sự trưởng thành, suy nghĩ thì muốn lao người ra ngoài kia đương đầu nhưng hành động thì lại yêu thích sự an toàn và hưởng thụ.

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20


Tuổi trẻ là một cái biểu đồ đầy những nghịch lý giữa mong muốn và hành động. Ai cũng muốn được khẳng định bản thân mình nhưng lại sợ vấp ngã, sợ bị vạch trần những thiếu sót của bản thân trước mọi người. Họ muốn bạn bè, người thân, xã hội công nhận nhưng lại sợ cảm giác thất bại, xấu hổ và bị phán xét. Những nỗi lo sợ vô hình đó khiến họ do dự không dám hành động. Vì thế mà họ tự ti chui vào vỏ ốc an toàn của bản thân.

Tuổi trẻ mà, dù có cố tình tạo cho mình một vỏ bọc an toàn thì lòng khao khát học hỏi, khao khát thành công không thể nào có thể che đậy được dưới lớp vỏ thỏa hiệp đó. Dù có an toàn hưởng thụ thì cảm giác không hài lòng về bản thân vẫn không ngừng thúc giục người trẻ tiến lên.

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20


Tôi cũng đã trải qua những ngày hành hạ mình như thế, cho đến khi tôi bắt đầu dành thời gian tìm hiểu con người mình. Tôi quay về xem lại những kế hoạch đã từng vạch ra, tôi chăm đọc sách và quan tâm đến chính bản thân mình nhiều hơn. Tôi dần tìm thấy động lực trong mình và không để cho mình có thời gian chần chừ lâu. Và tôi nhận ra rằng có nhiều người trẻ như bản thân mình cũng đang mắc hội chứng “khủng hoảng tuổi 20”.

Người trẻ đôi khi chỉ cần hành động là đủ, đừng quá quan trọng kết quả mình sẽ đạt được gì, vì nó sẽ làm bạn chùn bước chân và không dám thực hiện. Chỉ cần làm những gì mình thích hoặc có linh cảm mình muốn làm là hành động ngay đừng do dự. Hãy làm một cách toàn tâm, toàn ý chắc chắn kết quả sẽ đến với mình.

Nói thì dễ nhưng ở cái tuổi chông chênh này, sẽ có những lúc bạn cảm thấy thất vọng về chính mình khi bạn mắc lỗi. Sẽ có lúc bạn cảm thấy thua kém so với nhiều người. Sẽ có lúc bạn ôm suy nghĩ: “Thôi bỏ đi, sao phải cố gắng để rồi không đạt được kết quả gì”. Những lúc như vậy xin bạn đừng vội chui lại vào vỏ ốc mà mình đã cố gắng thoát ra. Hãy nhìn lại lí do ban đầu đã khiến bạn hành động.

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20


"Cuộc sống không phải là cuộc chiến cạnh tranh với những người khác, Mà là cuộc chạy đua trường kỳ với chính bản thân mình" (thiền sư Hae Min). Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất mà ta có thể làm. “Nếu bạn bắt đầu từng chút một từ những việc bạn có thể làm thế giới sẽ dần thay đổi” Vậy thì người trẻ chúng ta hãy cứ thế làm thôi, nếu mỏi thì dừng lại nghỉ, nếu mắc lỗi thì coi như mình đang góp nhặt kinh nghiệm. Chính những điều đó sẽ làm chúng ta mạnh mẽ hơn về sau.

Tuổi trẻ được ví như tấm bản lề của đời người vì thế mà ai trong độ tuổi này cũng mong muốn có công danh sớm. Có khi họ quá mải mê tranh đấu để đạt những thứ bên ngoài mà quên đi việc chăm sóc tâm hồn bên trong mình.

Nhưng mỗi người trẻ chúng ta cũng giống như những loài hoa, đều mong muốn nở rộ, bung sắc đẹp trước bao người. Mỗi loài hoa sẽ có mùa nở rộ khác nhau nên bạn đừng quá quan tâm, lo lắng đòi hỏi mình phải đơm hoa, kết trái sớm hơn những người khác. Mỗi người đều có những con đường và lựa chọn riêng, ai rồi cũng sẽ có thời kì nở rộ của mình. Vậy nên bạn chỉ cần vun đắp hành động tích cực, năng lượng tích cực cho chính mình rồi ngày bạn bừng nở sẽ đến thôi, đừng mãi so sánh mình với bất kì ai vì không có loài hoa nào đẹp hơn hoa nào, bạn cũng vậy, mỗi chúng ta mang trên mình hương sắc riêng.

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20


Tôi - người viết những dòng này đã từng có khoảng thời gian bị stress vì gánh nặng thành công, vì nỗi lo công việc cho tương lai. Tôi biết có nhiều bạn cũng giống tôi. Chúng ta đều đang trong giai đoạn lưng chừng của sự trưởng thành. Hơn điều gì hết chúng ta chỉ có thể chấp nhận nỗi đau của sự trưởng thành, không sợ hãi hay tự ti, chúng ta chỉ có thể đón nhận nó một cách đơn thuần nhất.

Có đi qua những chông chênh của tuổi trẻ ta mới hiểu chính mình hơn. Tuổi trẻ là sự đan xen giữa dư vị ngọt ngào và thách thức. Dù sao chúng ta cũng chỉ có một tuổi trẻ chẳng thắm lại lần 2, vậy còn điều gì do dự mà không lao vào nó, cho nó nâng niu hay vùi mình trong sức trẻ.

Quỹ thời gian của chúng ta đang vơi dần đi, thời gian sẽ chẳng đợi để chúng ta do dự hay chán nản. Ngay bây giờ chúng ta hãy bắt đầu làm những điều mình có thể, góp nhặt từng thành công nhỏ sẽ đưa ta đến với thành công lớn. Ai trong đời mà không nếm nỗi đau trưởng thành.

Gửi những tháng ngày chênh vênh tuổi 20

Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio

Thực hiện: Thanh Lam

Thiết kế: Hương Giang

Giọng đọc: Lam Lam

Mời xem thêm chương trình

Mối tình năm 17 tuổi là mối tình của thanh xuân

 

Nguyễn Thi Duyên

Sức mạnh và ánh sáng nằm trong bạn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Mong rằng anh - người nàng từng yêu - sẽ luôn được hạnh phúc bên cô gái ấy. Còn nàng, đành đi tìm sự bình yên khác vậy!

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Điều đáng sợ nhất ở cuộc đời này là trong khoảnh khắc nào đó, bất chợt trong đời con người ta phải đối diện với sự cô đơn trống vắng. Cô đơn không phải là không có ai để yêu, không phải không có ai yêu, mà cô đơn vì cảm thấy lạc lõng giữa những tình yêu chật chội.

Cậu, tớ và lời hứa

Cậu, tớ và lời hứa

Hòa nhìn ra bầu trời xanh thẳm sau cơn mưa bên ngoài ô cửa, lòng hắn như có chút hy vọng, cả chút nhớ mong. Thật muốn được cùng người ấy thưởng thức chiếc bánh ngon lành này.

back to top