Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã từng gọi nhau bằng hai tiếng người thương

2019-07-29 01:10

Tác giả: Mỹ Nhiên, Tâm Di, Vũ Phương Duyên Giọng đọc: Hà Diễm

Đâu đó trong cuộc đời này, chuyện gặp gỡ và chia xa dường như đã chẳng còn xa lạ. Cứ nghĩ rằng mình có duyên nhưng không có nợ, hết duyên rồi mình chẳng còn là của nhau, nên những ngày về sau, mình rẽ về hai ngả, kẻ ngoảnh mặt còn người thì quay lưng, rồi bước đi xa mãi.

Thế nhưng í tai biết rằng bỏ lỡ nhau một khoảnh khắc nhưng lại nuối tiếc cả một đời…

Có lẽ là mình đã bỏ lỡ nhau

Có lẽ là mình đã bỏ lỡ nhau

Ai ngờ đâu ngày sau là tiếc nuối

Vì cứ nghĩ rằng cái gì đến vội

Cũng nhanh đi rồi... bỡ ngỡ một đời.

 

Cứ ngỡ mình chỉ bỏ lỡ một người

Ai ngờ đâu cả một đời lỡ dở

Cứ tưởng rằng nói ra là lầm lỡ

Nhưng ngờ đâu im lặng cũng dại khờ.

 

Cứ ngỡ rằng bao tháng đợi năm chờ 

Sẽ gặp được người thương mình một chút

Nhưng ngờ đâu chỉ lùi về một bước

Khoảng cách với người cũng hóa mênh mông.

 

Có lẽ yêu chỉ là thứ viển vông

Khi khiến ta cứ sống trong mộng tưởng

Có lúc ngỡ rằng mình đang có được

Nhưng cuối cùng chỉ nắm được hư vô.

 

Ngỡ chuyện mình đẹp như một bài thơ

Nhưng đoạn kết ngờ đâu còn dang dở

Viết chưa xong đành... một đời bỏ lỡ

Bỏ lỡ duyên mình, bỏ lỡ cả vần thơ.

 

Có lẽ chỉ là chút tiếc nuối ngẩn ngơ.

 

© Vũ Phương Duyên - blogradio.vn

 

Người cũ từng thương là cả một bầu trời trong tim mình. Người cũ từng thương là cả một câu chuyện, ta từng nói cho nhau nghe, kể cho nhau bao nhiêu chuyện, hẹn thề bao nhiêu lần với biết bao câu chuyện, thoáng chốc trở thành một cái tên “người cũ”.

Cứ ngỡ rằng bản thân có thể bình thản khi nghe đến “người cũ”, thế nhưng không ít người vẫn còn vấn vương để lòng dậy sóng bởi những kỷ niệm đã từng.

 

Đã từng gọi nhau hai tiếng người thương

Đã từng gọi nhau hai tiếng người thương

Rồi một sớm mai anh và em trở về thành xa lạ

Câu tạ từ chưa thốt ra mà lòng nghe đau quá

Biết ngày xa nhau nắng có trong hay mưa phủ mái đầu?

 

Đã từng thức cùng nhau suốt những đêm thâu

Cùng kể nhau nghe những chuyện buồn vui, về nỗi niềm, trăn trở

Rồi những ngày mưa đường về xa xôi, chẳng đi cùng nhưng không quên lời nhắc nhở

"Em về nhà đi kẻo ướt mưa chiều..."

 

Đã từng yêu nhau, rong ruổi những buổi chiều

Hai đứa cùng yêu những ngày bình yên biển dạt dào thương nhớ

Vùng biển xưa từng đi qua, sau này anh có về xin hãy nhớ...

Em đã từng đánh rơi giọt lệ buồn trong một ngày cứ ngỡ sẽ bình yên.

 

Đã từng chờ nhau trong những đêm dài triền miên

Rồi cơn mưa giữa đêm đã từng nghĩ về nhau mà nhớ

Anh biết không em vốn yêu mưa, nhưng rồi em lại sợ

Sợ cơn mưa chiều ngăn con đường anh về ở nơi nào đó xa xôi.

 

Đã từng cùng nhau nghĩ đến những mong ước nhỏ nhoi

Rồi dang dở khi cả hai chưa ai vì ai mà bước về phía trước

Con đường anh đi, con đường em về vốn từ đầu đã ngược

Dù em có chờ anh chưa bao giờ một lần ngoảnh lại phía em.

 

Rồi một ngày thời gian sẽ làm mọi thứ trở nên cũ mèm

Nhưng kí ức về anh em sẽ không bao giờ quên được

Về ngày đầu gặp nhau, về những gì đã qua, về những ngày chung bước

Em sẽ mang theo đến tận cuối cuộc đời!

 

© Mỹ Nhiên - blogrdio.vn 

Từ người lạ thành người thương rồi lại thành người lạ. Vòng xoay đó khiến người ta thấy bản thân mình trưởng thành hơn hay sẽ mơ hồ hơn trong tình yêu. Sẽ chẳng ai trả lời được câu hỏi ấy. Bởi vốn dĩ với người từng thương, đâu phải nói quên là sẽ quên ngay được.

Có những lần đi trên phố, bắt gặp một bóng hình quen mà cứ ngỡ là người. Thế nhưng rồi đến khi thật sự gặp lại, có ai đủ can đảm để chào nhau một tiếng ‘người cũ từng thương”

 

Ngày gặp lại nhau sao chẳng nói lời chào?

 

Ngày gặp lại

sao chẳng nói lời chào?

 

Mình đã chọn cho mình một lối đi thật riêng

Bỏ những chân tình ngày hôm qua ở lại

Bỏ tất thảy những điều từng ngỡ là mãi mãi

Bỏ lại ánh mắt ngỡ ngàng chỉ sau một đêm say.

 

Mình như một kẻ hèn chẳng nói cho người hay

Lí do mình rời đi, lời tạ từ cho cuộc tình chóng vánh

Người ngỡ mình chân thành cho đến khi chỉ thấy những cô quạnh

Mình ngỡ chẳng lạc đường cho đến lúc mình chợt ngộ ra...

 

Mình mặc kệ người ở lại cùng với những xót xa

Mình mặc kệ nỗi đau người nhận về sau những nhiệt thành người trao đi nhầm chỗ

Mình mặc kệ mình khóc thầm vì một tâm hồn loang lổ

Giữa dối trá và thật lòng, mình nửa vời,.. người đau.

 

Mình vẫn chẳng an lòng sau ngần ấy tháng năm

Khi chạm ánh mắt quen từng thân thương biết mấy

Mình né tránh người đi để không ai nhìn thấy

Một vùng trời bình yên trong kí ức xa rồi.

 

Tình cờ gặp lại nhau

mình né tránh câu chào...

 

© Tâm Di - blogradio.vn

Chúng ta vẫn thường có thừa kiêu hãnh nhưng lại thiếu can đảm. Thế nên khi gặp lại người cũ, mấy ai đủ tự tin để chào nhau một đôi tiếng hay mỉm cười như những người từng quen.

Người ta thường chọn cách lướt qua nhau như những người không quen biết để rồi người cũ cứ mãi là người cũ…

 

Cứ gọi nhau bằng 'người cũ'

 

Cứ gọi nhau bằng "người cũ" rồi thôi

Quá khứ kia nên đem cất đi rồi.

Đâu phải ai đã từng đi chung lối

Đều sẽ cạnh bên mà hạnh phúc trọn đời.

 

Cứ ngỡ gặp đây là cả cuộc đời,

Nhưng ngờ đâu gặp nhau rồi bỏ lỡ.

Đâu ai bắt đầu mà mong cầu dang dở

Vậy rồi cũng đành chọn rẽ lối chia hai.

 

Vốn chẳng ai biết trước được ngày mai

Người quay mặt, ta bỗng thành kẻ lạ.

Thế giới ngoài kia trăm nghìn hối hả

Không ai bận lòng dừng lại thấy em đau

 

Từng hẹn thề trọn kiếp ở bên nhau

Nhưng trọn kiếp là bao lâu người nhỉ?

Chợt nhận ra em vẫn luôn ích kỉ

Dành giữ riêng mình một kí ức trong tim.

 

Từng nắm tay nhau mải miết đi tìm

Tìm hạnh phúc, tìm bình yên riêng trọn,

Đến hôm nay chỉ mình em lựa chọn

Đoạn đường dài, mình em bước, nghen anh!

 

Em gọi chuyện mình bằng "chuyện cũ" nghen anh!

 

© Vũ Phương Duyên - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Duyên phận nào cho ta được bên nhau?

Mỹ Nhiên

Tôi thích viết, viết về những nỗi buồn, những câu chuyện tình yêu không màu mè nhưng nhiều cảm xúc...!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 777: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác

Blog Radio 777: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác

Thật lạ, đôi khi người ta cố gắng thay đổi vì người mình thương, nhưng khi bản thân đã trở nên tốt hơn thì lại thấy người kia không còn hợp với mình nữa. Bản thân bây giờ chỉ có mình mới yêu được, không còn cảm giác với bất kỳ ai, tựa như tôi yêu chính bản thân mình vậy.

Tình đẹp đến mấy cũng sẽ tàn phai

Tình đẹp đến mấy cũng sẽ tàn phai

Những ngày mưa luôn khơi gợi trong lòng ta nhiều cảm xúc, nhớ nhung vì những gì đã qua. Đã từng có người che chung dưới một chiếc ô, người cầm tay ta trong những ngày mưa lạnh. Và rồi “ngọt ngào đến mấy cũng tan thành mây”, tình đẹp đến đâu cũng rồi đến lúc phai nhạt

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

back to top