Phát thanh xúc cảm của bạn !

Về nhà đi con!

2019-07-28 01:05

Tác giả: Lưu Kiều Diễm Giọng đọc: Radio Online Team

blogradio.vn – Tôi vẫn luôn biết ơn người đàn ông ấy, người chồng, người bố luôn hết mực yêu thương mẹ con tôi vô điều kiện, “bố không phải bố ruột của con, bố cũng không là người hoàn hảo nhưng bố vẫn sẽ yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất!”. Không có những vấp ngã đầu đời, có lẽ tôi chẳng thể biết cách trân trọng tình cảm gia đình và học cách trao yêu thương để nhận lại hạnh phúc.

***

Tôi chỉ biết bố đã bỏ mẹ con tôi đi lúc tôi mới tròn 2 tháng tuổi. Cuộc sống của mẹ con tôi đã phải trải qua những quãng thời gian khó khăn nhất! Mẹ vừa là mẹ, vừa là bố, vừa là bạn và cũng là cô giáo đầu tiên của tôi. Nhà có hai mẹ con, mẹ lại hay bận việc chợ búa nên từ bé tôi đã được học cách sống tự lập. Lớn hơn một chút, tôi biết giúp mẹ việc nhà. Với tôi khi ấy, mẹ là tất cả. Mẹ đã từng ôm tôi vào lòng mà nói rằng cuộc đời mẹ sẽ không dành cho ai khác nữa, chỉ riêng tôi thôi!

Năm lớp 9, vừa đi học về, tôi đã thấy một người đàn ông lạ bước ra từ trong nhà. Linh cảm có điều gì đó không bình thường nên tôi gặng hỏi mẹ. Mẹ chỉ lặng người quay đi rồi rơm rớm nước mắt… Từ trước đến giờ đã có không ít người đến nhà có ý định muốn tiến xa hơn, mẹ đều gạt đi nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ bị thay đổi, thoáng hiện rõ trong từng cử chỉ, ánh mắt.

Người đàn ông ấy bắt đầu đến nhà tôi thăm hỏi nhiều hơn, sáng giúp mẹ chở hàng ra chợ bán, chiều lại cùng dọn hàng về,… Có lần chú cũng lân la hỏi thăm tôi chuyện học hành, nhưng thấy tôi lờ đi, nên cũng không dám hỏi thêm nữa. Trong suy nghĩ của tôi khi đó, thật sự rất khó chấp nhận việc chung sống với “người lạ” không phải ruột thịt, càng khó chấp nhận để mẹ gửi gắm cả cuộc đời và chia sẻ tình yêu thương dành cho tôi với “người lạ” ấy. Sợ tôi lo nghĩ nhiều, ảnh hưởng đến việc học, mẹ vẫn chỉ giữ khoảng cách hạn chế và không bao giờ để tôi thấy những hình ảnh thân thiết giữa hai người.

16 tuổi, tôi đủ lớn để hiểu mẹ đã vất vả nuôi tôi thế nào, mẹ cũng xứng đáng được bù đắp những thiếu thốn tình cảm như bao người phụ nữ khác, và dù mẹ có mạnh mẽ đến đâu cũng cần có một bờ vai để dựa vào… nhưng cái suy nghĩ bồng bột của một đứa mới lớn lại luôn khiến tôi hành động thật ích kỉ. Các cô, bác,… trong nhà cũng đã nhiều lần nói chuyện, tôi lại thấy thương mẹ hơn.

Mấy tháng sau, mẹ quyết định để chú ấy đón hai mẹ con tôi về ở cùng trong căn nhà mới khang trang, sạch sẽ. Trước đấy, tôi được mẹ kể rằng chú ấy là bộ đội về hưu, đã có một đời vợ nhưng người vợ trước không biết trân trọng tình cảm gia đình nên giờ chú ấy muốn dành phần tình cảm ấy bù đắp cho mẹ con tôi. Chung một mái nhà, tôi bắt đầu chấp nhận đối mặt với mọi thứ, cho dù vẫn còn hơi chút gượng gạo…

Chú ấy đối xử với mẹ con tôi rất tốt, thay mẹ chăm sóc tôi, kèm tôi học, thỉnh thoảng lại trầm ngâm, kể cho tôi những câu chuyện của một thời tuổi trẻ, hồi còn trong quân ngũ…

- Chú về ở chung với mẹ con mình rồi. Con muốn gọi “chú” mãi à? Thôi thì, con có thương mẹ thì để chú ấy có cơ hội được làm bố của con nhé!

Nghe mẹ nói, tôi cũng chỉ “dạ vâng” để đấy, chưa kể có những lần nóng nảy mất bình tĩnh còn tỏ thái độ với chú ấy.

Bước chân vào cấp 3, tôi làm quen một đám bạn mới học cùng lớp. Thấy đứa nào cũng vui vẻ, nhiệt tình nên tôi cũng không ngại kết bạn chơi chung. Chính sự tin tưởng dễ dãi ấy đã khiến tôi dễ nghe theo lời rủ rê của tụi nó, cả cái suy nghĩ của tuổi dậy thì rằng lúc nào cũng muốn bản thân được thể hiện chứng tỏ mình là người lớn. Bọn tôi hẹn nhau “đi bụi” và bắt đầu một cuộc sống mới tự do, đỡ phải đau đầu nghe lời càm ràm của bố mẹ. Trước khi đi, tôi để lại một lá thư cho mẹ và đặt chuông báo thức đúng giờ mẹ đi làm về. Dù chỉ vẻn vẹn vài dòng cụt ngủn nhưng khi ấy, tôi lại không đủ tỉnh táo để biết mình đã làm mẹ đã đau lòng đến nhường nào.

Tiền tiết kiệm tôi dành dụm được mang theo cũng chỉ đủ mua bánh mì ăn qua ngày, cái ý nghĩ về “cuộc sống mới” của tôi nhanh chóng bị dập tắt. Vừa lo sợ vừa xấu hổ, tôi trở về nhà trong bộ dạng lôi thôi, nhếch nhác. Tôi đã vô tư bỏ đi mà không biết đêm nào mẹ cũng khóc, đêm nào mẹ cũng mơ gọi tên tôi, còn chú bỏ cả công việc, quên ăn quên ngủ, chạy đôn chạy đáo khắp nơi dò hỏi người quen, không kể ngày đêm, cốt chỉ mong tìm thấy tôi. Nhìn chú mới có mấy ngày mà hốc hác hẳn… ngược lại còn không hề quát mắng, chỉ nhẹ nhàng hỏi han rồi giúp tôi cầu xin nhận được sự tha thứ từ mọi người trong gia đình. Chính tôi cũng không thể ngờ rằng chú ấy đã thay tôi xin lỗi mẹ. “Bố!” - tôi vừa khóc vừa thốt lên rồi ôm chặt người đàn ông ấy, câu nói mười mấy năm trên đời tôi khao khát mà chưa một lần được gọi…

Thấm thoát 9 năm trôi qua, tình cảm bố con dẫu có đôi khi bị rạn nứt nhưng không vì thế mà tôi hết kính trọng, biết ơn người đàn ông ấy, người chồng, người bố luôn hết mực yêu thương mẹ con tôi vô điều kiện, “bố không phải bố ruột của con, bố cũng không là người hoàn hảo nhưng bố vẫn sẽ yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất!”. Không có những vấp ngã đầu đời, có lẽ tôi chẳng thể biết cách trân trọng tình cảm gia đình và học cách trao yêu thương để nhận lại hạnh phúc.

Sống chung một nhà, tôi học được ở bố nhiều điều: học cách sống nề nếp, đúng giờ, học tính chu đáo, quan tâm tới những người xung quanh,… để giờ tôi lại theo bước bố trở thành một quân nhân chuyên nghiệp. Để có được ngày hôm nay, tôi thầm cảm ơn cuộc đời vì đã cho tôi một người mẹ - người phụ nữ tuyệt vời nhất, người bố - người đàn ông bao dung, vĩ đại nhất trên đời, cho tôi một gia đình nhỏ, được xây đắp từ những mảnh ghép yêu thương dù không hoàn hảo như gia đình khác nhưng lại luôn khiến tôi tự hào và muốn trở về sau mỗi lần đi xa.

© Lưu Kiều Diễm – blogradio.vn

Giọng đọc: Hiển Vi

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Giá có thể trốn phố về quê

Lưu Kiều Diễm

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top