Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã đến lúc thôi chờ đợi rồi phải không em?

2019-07-24 05:10

Tác giả: Lê Yến Ly Giọng đọc: Hà Diễm

Nhiều người vẫn nói rằng trong tình yêu, “chờ đợi không đáng sợ, điều đáng sợ là không biết chờ đến bao giờ”. Bởi vì ai cũng có một giới hạn riêng của bản thân, khi đi qua giới hạn thì mọi hồi đáp đều trở nên vô nghĩa.

Có lẽ sẽ có người ngạc nhiên rằng chẳng lẽ tình cảm lại có thể dễ dàng thay đổi đến thế ư? Tình cảm không dễ dàng thay đổi, chỉ là đã đi đến tận cùng của thất vọng, chẳng ai còn có đủ can đảm để nắm lấy mà thôi…

 ***

Đi qua những chờ đợi, mọi hồi đáp đều trở nên vô nghĩa

Dự tính, mong chờ, hi vọng,... Có lẽ là những điều tất yếu của mỗi người đối với những ước mơ, hoài bão về một câu chuyện, một hành động hay một con người mà bản thân rất quan tâm, và được đặt ở một vị trí nào đó rất quan trọng trong trái tim mình.

Và đồng thời, khi có hi vọng, có ước mơ thì không ai là không muốn biến nó thành hiện thực cả. Nhưng bạn hãy nhớ rằng, có nhiều thứ nó vốn dĩ đã định sẵn như vậy thì không thể thay đổi, dù bạn có cố gắng đến đâu, có bất chấp như thế nào thì đã như vậy là như vậy rồi. Giữa thực tế và hiện thực thì chúng  thực chất cách nhau rất xa, rất mơ hồ và cũng rất mỏng manh.

Khi đạt tới giới hạn của bản thân, đi qua những chờ đợi ngày nào, thì mọi hồi đáp đều trở nên vô nghĩa. Không phải là chúng ta không cần nữa, không phải chỉ là ham thích nhất thời nên chán rồi thôi, mà đó là biểu hiện của sự thất vọng đạt đến tột cùng, là cảm giác buông bỏ thứ từng được xem là quan trọng của bản thân.

Tôi từng nghe rất nhiều người nói rằng: "Ông trời rất công bằng, mọi thứ đều có cái giá của nó cả, những thứ bạn từng mất đi rồi một ngày sẽ được đền đáp bằng một thứ xứng đáng hơn rất nhiều". Đúng vậy, có rất nhiều thực tế đã chứng minh điều đó, nhưng bạn có biết rằng đồng thời cũng có những thứ là duy nhất, là đặc biệt nên đến khi đã mất đi rồi thì mọi hồi đáp đều trở nên vô nghĩa, đã không còn quan trọng nữa vì dù có gì bù đắp cũng không thể thay thế được rồi.

Nhưng dù sao, có thể những sự mất đi đó cũng là những bài học mà ông trời rèn luyện, là số phận định sẵn mà bạn nhất định phải chấp nhận. Chúng giúp bạn mạnh mẽ, giúp bạn biết trân trọng hiện tại đang có, giúp bạn nhìn nhận cuộc sống thêm màu sắc cũng như nhiều khía cạnh khác nhau, giúp bạn học cách từ bỏ và nhìn về phía trước.

Vì những thứ đã là vô nghĩa, thì cũng đã không còn quan trọng nữa. Hãy tự đặt mọi hi vọng, chờ đợi lên chính bản thân bạn, sẽ khiến mình bớt tổn thương hơn là đặt vào bất kì điều gì khác, rồi những điều vốn dĩ của bạn thì ông trời đã có sắp đặt sẵn hết rồi. Đừng chờ đợi điều vô nghĩa nữa...

© Tuệ Lâm - blogradio.vn

Nếu như với bạn tác giả Tuệ Lâm, khi đi qua giới hạn của đợi chờ, mọi hồi đáp đều vô nghĩa thì bạn tác giả Lê Yến Vy lại nhắn nhủ đến những cô gái rằng đừng mãi chờ đợi một tình yêu không phải của mình, đã đến lúc cần vứt bỏ cô đơn, mỏi mệt để nắm lấy hạnh phúc mới rồi.

Điều quan trọng chính là chúng ta có đủ can đảm để hồi đáp lại những lần gõ cửa hay không? Khi một cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra, đã đến lúc sẵn sàng và cho bản thân mình một cơ hội rồi cô gái ạ.

 

Thay đổi đi em còn chờ đợi ai

 

Quanh đi quanh lại, chỉ thấy cô đơn

Vai phản diện, phải diễn đến bao giờ?

Em là cô gái cô đơn đến mỏi mệt.

Em tình nguyện vứt bỏ mọi thứ làm tổn thương đến mình.

Em chỉ muốn giữ lại lớp vỏ bọc kiên cường, nhưng thật ra đó chỉ là chút ngoan cố còn sót lại.

Em biết không, thật ra cái em cần vứt bỏ, chính là lớp vỏ bọc mà em cứ kiên cường giữ lấy đó. Nó biến em trở thành vai phản diện. Em tin vào lời nói dối của chính mình để không nghĩ rằng bản thân vô trách nhiệm. Em không chấp nhận lời chỉ trích của người khác và co vào vỏ ốc của riêng mình.

Em lại còn hay chỉ trích người khác.

Cô gái à, em có thừa nhận không?

Em chính là người cần chỉ trích nhất hơn bất kì ai.

Thay đổi đi em, đừng nói suông nữa. Em định như thế đến bao giờ?

Thời gian không chờ đợi ai, em đã chạm ngưỡng 20 rồi, một phần ba cuộc đời, chưa đủ để em thức tỉnh hay sao? Nhìn vào gương kìa, em gái. Em tự dối lòng, hay biện hộ, hay thay đổi, ba phải, mông lung, luôn mơ cao nhưng không chịu cố gắng, hay đổ thừa cho mọi thứ xung quanh, dù thật ra em hiểu rõ lỗi của mình hơn hết thảy, chỉ là em sẽ không chịu đựng nổi nếu ôm hết tất cả vào bản thân mình.

Em tự ti, hay ghen tị, em không xác định rõ đâu là đâu, đâu quan trọng và đâu mới có thể lười, vì thế em đánh mất rất nhiều cơ hội rồi, em có biết không?

Em từ bỏ rất nhiều mối quan hệ, em cho đó là mạnh mẽ. Nhưng em ơi, có những điều xảy ra là do lỗi của em. Em không thể sửa được những lỗi đó và em chọn cách vứt bỏ nó.

Như thế là hèn nhát, em biết chưa?

Em lại còn vô cùng yếu đuối. Tự lúc nào em không còn có thể khóc. Em nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, tìm đến những cuộc vui khác để quên đi và vùi dập những giọt nước mắt đó. Em cho đó là một cách mạnh mẽ ư?

Không em ơi, mạnh mẽ là khi người ta bật khóc khi đau và gượng dậy đứng lên khi cần. Không phải là sợ hãi đối mặt đến mức không thể nào rơi nước mắt. Em cho rằng khóc là nhận thua, em sợ rằng khóc rồi sẽ không thể đứng lên được nữa, em sợ hãi chính những giọt nước mắt của bản thân mình.

Có đôi khi, người con gái dám khóc mới chính là người con gái mạnh mẽ.

Em như thế, chỉ là trốn chạy mà thôi.

Đó là lý do em cảm thấy cô đơn, em biết chưa.

Bởi vì em bướng bỉnh, không thể từ bỏ những điều đã bao lâu nắm giữ.

Và bởi vì em quá khờ khạo, nỡ buông đi những gì yêu thương em nhất.

Những gì em nghĩ về bản thân mình, rằng em mạnh mẽ khi dám từ bỏ, dám thương dám hận, rằng em nói dối nhưng em không vô trách nhiệm, rằng em rồi sẽ vươn lên với cách sống của riêng mình.

Đó không phải là em đâu, cô gái.

Đừng như vậy nữa, em mãi sẽ tự tổn thương bản thân mình thôi.

Em định diễn vai phản diện đến bao giờ?

Và em định sẽ chênh vênh đến bao giờ?

Sống thật lòng đi em! Bỏ đi những toan tính em đã học được, trở về với em chất phác của ngày xưa, em sẽ được nhiều hơn mất.

Lặng im đi em! Em nói đã đủ rồi, ai hiểu sẽ hiểu, ai cần em sẽ cần.

Đừng đổ lỗi cho nghịch cảnh, bởi chọn lựa là ở em cơ mà.

Trở thành người vươn lên, hay là kẻ cam chịu? Chỉ có em là người lựa chọn.

Đừng thả trôi, xuôi dòng hay ngược dòng, hãy suy nghĩ kĩ. Tuổi 20 có thể chênh vênh, nhưng không thể thả trôi, vì em sẽ hối hận.

Thay đổi đi em, vai phản diện, có diễn tiếp hay không, cho em lựa chọn!

© Lê Yến Ly – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Nhân khi chưa có người yêu, hãy cứ tận hưởng cuộc sống đi

Lê Yến Ly

Hãy nghĩ khác những gì người khác nghĩ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

back to top