Cho con về với tuổi thơ
2015-11-11 01:25:43
Cho con trời đất bao dung Để con về tới tận cùng ước mơ Cho con về với tuổi thơ Để con đi tiếp đoạn đường hôm qua.
Khoảnh cách vô hình
2015-11-10 05:29:33
Khoảng cách vô hình là khoảng cách tận cùng Lúc hai người chẳng còn tìm được chung tiếng nói Lúc gần nhau nhưng lại mong thời gian qua vội Lúc xa nhau lại chẳng còn buồn vì nỗi nhớ thương.
Em giấu riêng mình những nỗi nhớ
2015-11-10 03:58:33
Nhưng tận sâu trong mắt là giọt buồn đang vỡ vụn Giấu nỗi nhớ vào muôn trùng Sao chẳng thể nguôi quên?
Hãy nắm tay ai và đi về phía hạnh phúc
2015-11-10 03:53:11
Đi đi và bước tiếp về phía trước đi em, cùng người nào đó. Đừng lầm lũi một mình bởi vì em mong manh lắm, yếu đuối lắm. Hãy để người kia nắm tay em đi về một ngả rẽ khác mà bên đường không có một kẻ hay đứng khuất sau hàng cây để dõi theo một ai đó như tôi.
Thu sang rồi vội chi màu váy trắng!
2015-11-10 01:55:16
Cuộc sống là thế, mơ mộng để làm cho tâm hồn mình “thư giãn” trước thực tế cay nghiệt, cười vui để xoa dịu nỗi đau thầm kín. Quan trọng là sự cân bằng từ bản thân, dù sao đi chăng nữa mình phải tự yêu bản thân mình thì mới biết yêu cuộc sống.
Anh biết anh yêu em!
2015-11-10 01:54:40
Giấc mơ hạnh phúc ấy có em đến bên anh, nhẹ nhàng ôm anh và nắm đôi bàn tay thật chặt. Chúng ta lại hạnh phúc như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy. Bởi vì anh biết anh yêu em và sẽ chẳng bao giờ thay đổi.
Buông bỏ phiền muộn để đón nhận yêu thương
2015-11-09 09:15:44
Chia tay một người ta từng yêu sẽ đau khổ và buồn bã ư? Vậy thì ta hãy cứ đau khổ và buồn bã. Bởi có như thế ta mới biết thế nào là tình yêu. Bởi có như thế ta mới dễ dàng buông bỏ những ký ức buồn, để khi ngoảnh lại nhìn chỉ còn lại trong ta niềm thương và sự biết ơn về người đó.
Cà phê đắng và em
2015-11-09 05:25:08
Từng giọt cà phê mặn đắng môi mềm Em cố quên sao lại càng thêm nhớ Vị đắng trên môi chảy vào tim vụn vỡ Tim rỉ máu hồng nức nở một niềm đau.
Chút kỷ niệm không tên
2015-11-09 02:06:05
Em chẳng muốn mình đi về phía không anh Gió mãi miết tung mình ngược hướng Chiếc lá níu ngày trở trăn môi cánh phượng Nỗi nhớ nghẹn lòng Nỗi nhớ thẳm vào tim!
Thu đi qua thành Vinh
2015-11-09 01:08:47
Không chỉ ai đó mà tôi cũng đang nhìn mùa thu trôi về phía trước, nếu thời gian có thể ngừng lại thì tôi có thể gửi cho ai đó mùa thu mà họ đang nhớ, đang chờ ngày hôm nay.
Tình em còn mãi
2015-11-09 01:03:12
Chẳng có hối hận mà chỉ có hối tiếc, tiếc khoảng thời gian chưa kịp sống cho nhau. Không ít ỏi cũng không là quá nhiều bởi ở bên nhau khi yêu nhau có bao giờ là đủ và quá đủ.
Bài thơ con viết
2015-11-08 02:16:50
Con bây giờ rất muốn quay lại tìm Tuổi thơ bên ngôi nhà nắng có thể lùa qua kẻ lá Mẹ ngồi trên giường tre, cha đu đưa tiếng võng trưa, tiếng radio phát ra vội vã Rồi buổi cơm trong ngày nghi ngút khói thơm bay.




















