Thời gian cũng không thể làm lành những vết thương
2017-04-05 01:30:00
Anh chưa bao giờ nói yêu em, cũng chưa bao giờ cầm tay em dù chỉ một lần, thế mà nỡ để lại cho tuổi thanh xuân của em một vết thương. Và cũng trong bấy nhiêu năm đó, em nhận ra thời gian không phải là liều thuốc làm lành vết thương như người ta hay nói, mà từng giây, từng phút nó trôi đi sẽ hóa thành cát bụi che lấp, phủ lên nỗi đau.
Ngày hai ta cùng rơi nước mắt
2017-04-05 01:25:00
Đôi khi chúng ta biết mình yêu một người quá mù quáng, có rất nhiều lý do để chúng ta rời khỏi người đó nhưng chẳng thể nào dừng lại… Bạn đã từng trải qua điều đó chưa?
Tháng Tư ơi! Ta mênh mang đến lạ
2017-04-05 01:15:00
Hạ đang đến oi nồng mùi nắng mới. Chút xuân thì trong lòng phơi phới. Như đang yêu, đang thổn thức vì yêu. Phút phiêu diêu thả chậm hồn chiều. Bước lãng tử cô đơn trên từng góc phố.
Anh tìm em
2017-04-05 01:10:00
Anh tìm em năm tháng tạ từ góc nắng bên hiên trở mùa hạnh phúc Có ai bảo rằng tình yêu kia không là điều chân thực chỉ trái tim ta mới hiểu đúng về mình
Tháng tư quá mong manh để ra những điều chân thật
2017-04-04 01:35:00
Tháng tư quá mong manh để con người nói ra những điều chân thật. Con người không đủ mạnh mẽ để nói hết tất cả mà phải chờ đợi đến cái mờ ảo của tháng tư để bày tỏ. Người ta vin vào những cái cớ, để rồi khuất lấp đi sự yếu đuối, để rồi tự làm cho mình đau.
Vì gặp anh mà cuộc đời em thay đổi
2017-04-04 01:30:00
Ngày trước em cô đơn, ngạo mạn lắm. Em sẽ điều khiển tình cảm theo lý trí. Vậy mà… đời không như mơ. Vậy mà vì gặp anh mọi thứ thay đổi.
Gửi tôi của những năm tháng ba mươi
2017-04-04 01:22:00
Tôi của những năm tháng ba mươi, khi ấy chắc cậu đã tìm được một nửa cho riêng mình, hoặc là vẫn chưa, hoặc là không bao giờ. Vì tôi biết cậu ở quá khứ đã tổn thương cỡ nào vì cái thứ được gọi là tình yêu đó. Cậu khi ấy không muốn thương ai, cũng chẳng muốn ai thương mình, chỉ mong rằng bản thân có đủ mạnh mẽ để tự thương lấy mình là đã đủ lắm rồi.
Quá khứ đó chẳng còn thuộc về chúng ta
2017-04-04 01:20:00
Hiện tại em chẳng đủ can đảm để chấp nhận chuyện này, để có thể nói chuyện ôn hòa với anh. Em cũng là con gái thôi, em không phải là sắt đá bỏ qua mọi thứ để nhìn anh sánh bước cùng cô ấy.
Nơi chúng mình lớn lên
2017-04-04 01:15:00
Chúng mình lớn từ nơi ấy đồng quê Tóc em thơm mùi hương cau, hương lúa Ngày trở lại thấy mình như mắc nợ Vầng trăng non mỏng tựa cánh diều xa ...
Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em ở lại đây?
2017-04-03 01:35:00
Em đã từng kể với tôi rằng em đến với Séc, đến với thành phố Prague này, thậm chí cả gặp tôi cũng là..ừm.. "duyên phận”. Vậy em có thể cho tôi biết cần bao nhiêu “duyên phận” để giữ em lại ở thành phố này với tôi không?
Cố nhớ để rồi quên
2017-04-03 01:30:00
Dặn với lòng là hãy quên anh đi. Đôi lúc, em tưởng chừng như đã quên anh, thế nhưng sau bao nhiêu thời gian nỗi nhớ anh vẫn cứ quay quắt vì hình bóng anh đã in đậm trong trái tim em. Em vùi đầu vào công việc với một nỗi niềm duy nhất là để quên nhưng sự thật thì càng cố quên thì càng nhớ.
Chờ ngày duyên phận đưa anh đến bên em
2017-04-03 01:28:00
Em đã đi một vòng để tìm cho mình một nửa đích thực. Nhưng những đàn ông đến bên em là một nửa của ai đó, chứ không phải của em. Một sự tình cờ, ngẫu nhiên nào đó, em và họ gặp nhau, vấn vương lưu luyến nhẹ qua, nắm vội tay nhau qua những góc đường chật hẹp, chen chúc những đôi lứa yêu nhau. Em và họ đã yêu, nhưng là một tình yêu ngộ nhận giữa năm tháng mưa phảng phất cô đơn.




















