Em à, yêu nhiều như vậy có đáng không?
2017-06-02 01:30:00
Có người hỏi “Đã bao giờ nghĩ đến việc buông tay?” Cũng có, khi mà những lúc mệt nhoài tưởng chừng như chẳng thể tiếp tục. Khi mà đôi giày đã quá cũ mà đoạn đường kia còn dài và khó khăn. Khi mà đôi chân mềm nhũn mải miết chạy theo người, mà người chẳng hề đoái hoài.
Có một thứ tình yêu gọi là buông tay
2017-06-02 01:26:00
Có khi người ta vẫn còn yêu nhau, tình yêu vẫn ở đó, mà cũng đành xa nhau. Nghe có vẻ thật mâu thuẫn. Vì sao vẫn còn yêu nhau lại không thể ở bên nhau? Đáng buồn thay, trong cuộc sống rộng dài và dông gió này, nghịch lí ấy lại có thật. Người ta còn yêu nhau, ấy vậy mà vẫn phải xa nhau.
Hãy cứ đi để thấy con đường còn dài cuộc đời còn rộng
2017-06-02 01:25:00
Ước mơ của tôi là được đi – những chuyến đi không êm ả, không dễ dàng mà đầy rẫy khó khăn, thử thách, chông gai, để tôi biết được rằng cuộc đời không phải như câu chuyện cổ tích, và mỗi người phải học cách tự đứng lên trên đôi chân của chính mình.
Chàng trai tuổi 17 năm ấy
2017-06-02 01:16:00
Tớ nhớ mãi ngày đó cậu biết không? Tan học, mưa vẫn cứ rả rích không nguôi, chiếc cub cũ kĩ dở chứng không chịu nổ máy. Bất lực, tớ gồng mình dắt chiếc xe nặng trịch, đội cả cơn mưa ra về. Vẫn là người con trai ấy, âm thầm, lặng lẽ phía sau dõi theo tớ, ngốc nghếch, điên rồ cùng tớ, bất chấp cơn mưa chầm chậm kề cạnh tớ đến chỗ sửa xe. Chiều hôm ấy, có một kẻ ngốc nghếch đã đưa một kẻ cố chấp về nhà. Hai kẻ tưởng chừng cách biệt ở hai thế giới khác nhau.
Con thèm về nhà, thèm làm đứa trẻ của hôm qua
2017-06-02 01:15:00
Có những điều đơn giản thế thôi Ba Nhưng con tìm hoài nơi phố phường mà chẳng thấy Xa nhà lâu ngày con mới biết mình nhớ nhung đến vậy Ba à! Con thèm về nhà, thèm làm đứa trẻ của hôm qua.
Anh về thăm quê mẹ cùng em
2017-06-02 01:14:00
Có khi nào một chút thôi anh nhớ tới quê hương Nhớ những mùi hương bữa cơm chiều mẹ nấu Nhớ lại cái thời ngày xưa còn thơ ấu Mẹ bế, mẹ bồng, mẹ ôm ấp hát ru.
Tháng sáu bây giờ là nỗi nhớ không tên
2017-06-01 01:31:00
Tháng sáu bây giờ là nỗi nhớ không tên Chợt đến rồi chợt đi như mưa rào mùa hạ Trang vở ướt nhòe một thời xa xa quá Đọng hạt mưa nào trên mỗi bước em qua!
Những ngày thơ ấu
2017-06-01 01:30:00
Ước gì đừng phải lớn, nhọc nhằn chuyện áo cơm.” Mỗi khi gặp vất vả khó khăn hay chuyện buồn bực trong cuộc sống, chúng ta đều đã có lúc ước gì mình đừng phải lớn, giá mà cứ là trẻ con mãi có phải thích không? Vô ưu vô lo, đôi lúc nhớ lại những hồi ức đẹp thời thơ trẻ mà bất giác mỉm cười.
Sao mình không đợi nhau thêm chút nữa
2017-06-01 01:25:00
Anh à, con đường ngày xưa vẫn trong veo gió lộng Những đóa hoa vẫn nở đón bình minh Bầu trời vẫn xanh như màu áo anh mặc Chỉ là không còn anh đợi em ở đó...
Này em bình an cho tôi được mỉm cười
2017-06-01 01:22:00
Nào em ơi, cầm lấy đôi tay này Và sẽ đưa em đến tận cùng trời Tựa vào vai đi em Rũ bỏ cho đi hết bao mỏi mệt Ngủ đi em, rồi quên hết muộn phiền Này em bình an cho tôi được mỉm cười
Đừng để khi đánh mất mới hối tiếc
2017-06-01 01:21:00
Có lẽ, là khi tôi nhận ra xung quanh tôi chẳng còn ai cả, bạn bè không, người yêu, người thân cũng không. Nỗi cô đơn, thật đáng sợ! Bức ảnh của chúng tôi vỡ tan tành vì những bước đi loạng choạng của tôi, những vết thủy tinh cứa làm tôi tỉnh rượu. Cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực của tôi, trực giác của tôi, lần này, rất chính xác.
Bạn có nhận ra rằng tuổi thơ chính là nơi êm đềm nhất của cuộc đời
2017-06-01 01:20:00
Nhớ hồi bé ai cũng mong mình lớn thật nhanh để trốn những giấc ngủ trưa, để được làm những điều mình thích, để tự độc lập với cuộc sống của chính mình. Vậy mà khi lớn lên rồi, mỗi giấc ngủ trưa lúc vào cũng vội vội vàng vàng, những điều mình muốn đã làm rồi vẫn thấy thiếu, tự lo cho cuộc sống của mình mãi mà vẫn không ổn. Là bởi vì tuổi thơ chính là nơi êm đềm nhất của cuộc đời mà phải đến khi trưởng thành bạn mới nhận ra.




















