19-01-2017 01:22:00

Cậu nắm tay nó thật chặt thay một cái chào tạm biệt ra về. Gió mùa táp vào mặt nó, mặc kệ cảm giác rát buốt của những vết nẻ trên gò má, hít một ngụm không khí lạnh đầy lồng ngực nhưng lòng nó vẫn là một mối tơ vò. Giờ nó mới phát hiện ra, nó chẳng hiểu gì về chính mình, thậm chí Bách hiểu con người nó hơn chính nó. Sân thượng chỉ còn mình nó với gió lạnh thoang thoảng mùi thơm của hoa lưu ly vừa nở - loài hoa mang ý nghĩa “forget me not”.

18-01-2017 01:10:00

Ám ảnh nhất đối với Quyên chính là nỗi buồn của mẹ khi xa ba. Không một lần nào đọc thư hay điện thoại mà mẹ không khóc, không đầm đìa nước mắt trên khuôn mặt. Em cũng được nghe ba hỏi thăm tình hình học tập bằng giọng nói trầm đục của người đàn ông đang ưu tư. Vắng ba, giao thừa nào hai mẹ con Quyên cũng ôm nhau khóc. Bởi thế, em sợ sự cách xa giữa hai người yêu nhau.

17-01-2017 01:20:00

Từ xa tôi nhìn thấy chàng trai đó đứng xoay lưng về phía tôi đang nói chuyện với mọi người một cách vui vẻ. Tôi nhìn kĩ thêm một lần nữa, cơn choáng váng ập tới. Tôi đưa tay vịn vào tường để không ngã gục. Dù không trông rõ mặt mũi nhưng tấm lưng êm ái đó, tôi đã từng vùi mặt vào khóc rưng rưng trong lần phỏng vấn đầu tiên không thành. Làm sao tôi có thể quên được.

16-01-2017 01:05:00

Ngày tôi lên xe hoa đi lấy chồng, mặc dù tôi có gửi thiệp mời nhưng Khánh vắng mặt. Tuy nhiên trong số quà mừng có một hộp đựng bên trong một con gấu bông màu hồng rất to, không ghi tên người tặng. Chồng tôi thì cười bảo: “Ai lại đem tặng gấu bông cho đám cưới!” Nhưng chỉ mình tôi biết quà ấy của ai vì chỉ Khánh biết tôi thích các con thú nhồi bông mà thôi.

12-01-2017 01:35:00

“Anh sẽ cưới vợ!”. Cảm giác hụt hẫng bao trùm tâm trí cô ngay khi nghe anh nói. Đúng rồi, ai mà chẳng cần có một mái ấm, cần một bến đỗ bình yên sau những ngày giông gió, đau thương và mỏi mệt.

11-01-2017 01:00:00

Chuyến tàu chuyển bánh, Phan buông đôi nạng dùng cả hai tay ôm chặt lấy tôi. Hai tay tôi cũng ôm chặt lấy người tôi hằng mong đợi. Chúng tôi đều khóc nức nở như trẻ con giữa san ga mưa đang rơi tầm tã. Nước mưa và nước mắt của cuộc gặp lại này cũng nhiều như nhau!

10-01-2017 00:32:00

Chúng ta còn chưa kỉ niệm một năm yêu nhau, chưa một lần đón Giáng sinh, giao thừa hay Valentine bên nhau, còn chưa hoàn thành tương lai “Một nhà”, … bao nhiêu viễn cảnh tươi đẹp chúng ta vẽ ra mỗi ngày để cùng động viên nhau cố gắng thế mà giờ đây anh rời đi, không một lời thông báo, đột ngột, hệt như cách anh xuất hiện.

09-01-2017 01:17:00

Hoa và nhẫn hắn đã chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ có lấy hết can đảm tỏ tình mà thôi. Thế nhưng càng gần đến ngày hẹn, hắn bỗng thấy áp lực kinh khủng! Ban đêm hắn khó ngủ vì nhớ lại những câu người trong công ty nói vu vơ, nửa đùa nửa thật.

08-01-2017 00:15:00

Bảy năm rồi, tôi vẫn lo sợ về người đàn ông bên cạnh mẹ. Ngoài một danh xưng là anh họ của mẹ, tôi chẳng tìm hiểu thêm được gì ngoài việc biết bác Tùng chưa có gia đình. Tôi sợ một ngày bác Tùng sẽ chiếm vị trí của cha tôi trong tim mẹ, chia sẻ tình cảm mẹ dành cho tôi nên tôi chưa thể chấp nhận bác ấy!

06-01-2017 00:20:00

Kí ức như một thước phim quay chậm, thật chậm mỗi lần tôi nghĩ về, rõ ràng và chi tiết đến mức khiến tim tôi đau thắt. Em chạy quanh cánh đồng lau trắng, bứt những bông lau xếp thành một bó thật lớn rồi ôm trên tay tạo thật nhiều dáng cho tôi chụp hình. Em nằm xuống, dang hai tay rộng ra hai bên, nhắm mắt lại và mỉm cười. Tấm ảnh ấy có lẽ là tấm ảnh đẹp nhất đối với tôi, thật bình yên!

05-01-2017 01:05:00

Thư qua lại, lâu dần cũng thưa đi. Tôi thì chạy đua với các kỳ thi, bạn chắc cũng đã quen những người bạn mới. Mỗi đứa đều phải tiếp tục con đường của riêng mình.

back to top