Ánh trăng khuyết chạm nhẹ vào mùa thu (Phần 1)
2025-07-29 14:10:00
Mà mình thì biết gì về tình cảm đâu? Chưa từng thích ai, chưa từng yêu ai. Chẳng lẽ một ánh mắt, một lần chạm tay, hay vài lời trêu ghẹo... là thích sao? An vẫn chưa hiểu được những thứ đang nhen nhóm trong ánh mắt Linh, và cũng chưa hiểu được cả chính trái tim mình.
Có duyên ắt gặp lại
2025-07-25 17:45:00
Không cần nói nhiều, không cần ở bên nhau quá nhiều nhưng chỉ một ánh mắt, một nụ cười là có thể nhận ra tình yêu ngập tràn trong không khí.
Ai cho phép anh yêu em như vậy? (Phần 4)
2025-07-24 15:20:00
Nếu như không có những biến cố đó, có lẽ cô và chồng đã có một gia đình hạnh phúc. Nhưng cuộc đời không bao giờ làm lại được hai từ “Nếu như”. Có lẽ số phận đã sắp đặt như vậy. Và việc cô lấy chồng và trải qua những chuyện đó chẳng qua chỉ là một “kiếp nạn”, một thử thách mà ông trời đã tạo ra để thử thách tình cảm của cô và anh.
Ai cho phép anh yêu em như vậy? (Phần 3)
2025-07-23 15:10:00
Mỗi ngày qua đi cô đều phải sống song song hai cuộc sống, hai vai trò: Một là cô ngoài đời thật với công việc, tình yêu và các mối quan hệ của cô. Hai là cô trong mơ với những công việc ấy, các mối quan hệ ấy nhưng là với anh, xung quanh anh.
Những giấc mơ dài (Ngoại truyện)
2025-07-22 15:10:00
Nó không còn tràn đầy yêu thương như ngày xưa, cũng không phải sự trách móc hay hận thù. Mà là một nỗi buồn sâu thẳm – như thể dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn có một phần trong anh chưa thể buông bỏ được quá khứ.
Ai cho phép anh yêu em như vậy? (Phần 2)
2025-07-21 11:15:00
Cô cảm nhận rõ cái nắm tay ấm áp và chứa chan tình cảm khiến cô không cưỡng lại được mà cứ để nguyên tay mình trong tay anh như vậy, mặc dù lý trí bảo cô phải rút tay, rút tay ra đi, nhưng cô vẫn giữ nguyên như vậy.
Ai cho phép anh yêu em như vậy? (Phần 1)
2025-07-18 16:45:00
Cô tưởng tưởng ra mình sẽ đem tất cả những kiến thức, đam mê và tuổi trẻ của cô để cống hiến và giúp cho một vùng đất nghèo xa xôi nào đó được thay đổi, được tốt đẹp hơn. Như một luồng gió mới vô cùng tươi mát và trong trẻo, giúp cho một vùng quê nào đó vì thế mà mát mẻ, xanh tươi hơn. Cô thấy vui và cảm nhận rõ rệt một khí thế và khát khao của tuổi trẻ đang hừng hực cháy trong người cô.
Ngày anh đưa ô, em đưa trái tim mình
2025-07-17 21:10:00
Có những đêm, Mộng Nhi ngồi thẫn thờ bên khung cửa sổ, laptop mở trang trống. Cô viết… rồi xóa. Không vì hết chữ, mà vì trái tim không còn đủ bình yên. Cô từng viết tốt nhất khi có Thiên Duy bên cạnh – không cần nói nhiều, chỉ cần biết rằng, sau một ngày mệt mỏi, vẫn có người giữ chiếc dù cho cô đứng dưới cơn mưa mỏng.
Đêm lặng của những linh hồn thức
2025-07-09 19:55:00
Không phải là một lời hứa hẹn lãng mạn kiểu phim ảnh, mà là sự chấp nhận trọn vẹn con người thật của nhau, cả những góc tối, những mệt mỏi, những vết sẹo tâm hồn. Đêm đó, không có phép màu nào xảy ra, nhưng có một sợi dây đồng cảm vô hình đã được thắt chặt, bền bỉ và sâu sắc.
Một ngày mùa hạ, phượng vỹ nở hoa
2025-07-08 20:55:00
Mùa hạ của nhiều năm sau, phượng vẫn nở hoa, ve sầu cũng đến. Nhưng dưới bóng cây năm đó chẳng còn bóng dáng của hai cô, cậu học trò và những rung động thanh thuần của tuổi mới lớn, chưa kịp nở hoa đã vội chia xa.
Mèo và Cáo
2025-07-07 13:30:00
Mèo bây giờ đã hiểu được phần nào cái ánh mắt của cáo. Nàng biết gã trước mắt nàng, dù có sữa ấm, dù có lò sưởi, dù có vuốt ve, dù có yêu... thì sâu bên trong vẫn là một tiếng gọi từ rừng sâu, từ những chuyến đi.
Nắng nở hoa
2025-07-04 18:25:00
Cô ngẩng đầu nhìn anh ngượng ngùng, má ửng đỏ, còn anh thì nhìn cô như thể cả thế giới đang yên lặng để lắng nghe nhịp đập tim mình. Anh vẫn giữ cô trong vòng tay, trái tim đập nhanh không chỉ vì hoảng hốt mà còn bởi khoảng cách giờ đây gần đến nỗi có thể nghe được hơi thở của nhau, vô cùng xao xuyến.




















