Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tách cà phê cuối cùng

2025-08-02 17:20

Tác giả: Ngô Hữu Khoa


blogradio.vn - Trong giấc ngủ chập chờn, cô mơ thấy mẹ về, vẫn nụ cười ấy, bàn tay ấy - dịu dàng chạm vào tóc cô như muốn bảo với cô: "Hãy vững vàng và yên vui với sự lựa chọn của con." Lời nhắc làm cô chợt nhớ, đã bao lâu rồi cô không thật sự sống nhẹ tênh?

***

Chiều rơi nhẹ như làn khói mỏng. Ánh sáng cuối cùng len lỏi qua tán lá bằng lăng hoa màu tím, rắc lên mái tóc Linh một màu nhớ nhung lặng lẽ. Cô ngồi trên băng ghế gỗ trong sân tòa án, lòng trống hoác như căn phòng không người ở. Cách mấy bước chân, Phong đứng lặng yên như một bức tượng, mắt nhìn đăm đăm vào vệt nắng đang trượt dần trên mặt sân gạch.

Tờ giấy ly hôn còn vương mực dấu tòa án chưa khô trên tay mỗi người đánh dấu đoạn tình năm năm, với khởi đầu bằng ánh nhìn rồi kết thúc trong một cái gật đầu nhẹ tênh. Không có nước mắt, không có giận dữ, chỉ có sự im lặng kéo dài bằng cả một cuộc đời không còn giao nhau.

"Đi uống cà phê không?" - Phong hỏi, giọng nhẹ như gió sớm.

Linh khẽ gật đầu khi bất giác nhìn thấy trong tri giác bầy chim bồ câu - "Biểu tượng của hòa bình" - đang tản khắp mặt sân nhặt những hạt cỏ mọc lên qua kẽ gạch.

Quán góc phố vẫn thế, bàn gỗ sờn màu sơn, ly đen đá đắng ngắt, và khúc nhạc Pháp cũ kỹ như chính mối tình họ từng có. Họ ngồi đối diện nhau. Tờ giấy ly hôn cuộn tròn được cột lại bằng vòng thun buộc tóc nằm bên lọ hoa trang trí bàn cà phê như một khoảng trống không thể lấp đầy. Linh đưa mắt nhìn nó thật lâu, cảm giác như đang nhìn lại chính mình trong một chiếc gương nứt – méo mó, không còn nguyên vẹn. Tòa án đã ra phán quyết, luật pháp đã ghi tên họ vào hai lối rẽ. Nhưng có một thứ mà không tòa án nào định đoạt được, đấy là: nỗi đau. Nó nằm trong tim, lặng lẽ, âm ỉ như ngọn lửa âm dưới đống tro tưởng đã nguội.

Phong ngồi đó, vẫn dáng người quen thuộc, nhưng ánh mắt đã khác. Không còn lấp lánh những điều chưa giãi bày, mà chỉ còn sự yên lặng mỏi mệt. Anh nói vài câu, giọng nhẹ, cố giữ vẻ bình thản – và cô cũng vậy. Cả hai như hai diễn viên đang hoàn thành cảnh cuối của một vở kịch buồn mà chẳng ai muốn diễn nữa.

Cà phê nguội dần, để lại một dư vị đắng nơi đầu lưỡi. Cô nhấp một ngụm nhỏ, lặng lẽ nghĩ rằng có lẽ tình yêu cũng như vậy – khi còn nóng thì nồng nàn, khi nguội rồi thì chẳng thể hâm lại bằng lời xin lỗi hay kỷ niệm. Một nỗi buồn âm thầm, mềm như sương, phủ kín lòng họ.

"Em thấy sao?" - Phong hỏi.

"Nhẹ!" - Linh đáp, giọng cô rơi vào ly cà phê, chìm ngỉm - "Như trút bỏ một chiếc áo chật. Nhưng cũng lạnh."

Phong không nói gì. Một cơn gió lùa vào mang theo mùi hoa sữa se lòng. Linh bỗng nghĩ: "Có thể tình yêu chưa đủ.” Có thể... họ chưa từng thật sự học cách "mến" nhau.

Khi đứng dậy, cô nhìn anh lần cuối – không phải để níu kéo, mà để chào tạm biệt một người từng rất quan trọng. Chuyện cũ, cô cất lại trong tim như một bản nhạc cũ. Người cũ, cô để lại nơi quán quen. Bước ra ngoài, trời se lạnh, gió nhẹ thổi qua vai áo mỏng. Nhưng cô biết, có những mùa đông không vì thế mà kéo dài mãi.

***

Căn hộ tầng bảy của Linh luôn đón bình minh mỗi sáng. Những tia nắng sớm vàng au, tươi mới ùa qua khung cửa sổ kính, tràn vào căn phòng, phơi khô những khoảng lặng luẩn quất đọng cả ở trong góc chết của căn hộ. Cô sống cùng Su - con trai bảy tuổi của hai người. Su có đôi mắt đen tròn và giọng nói ríu rít như chim non, luôn khuấy động bầu không khí trầm lắng do người mẹ vô thức tạo thành.

Ngày trôi qua như dòng sông không gợn sóng. Sớm đưa con đi học, đến nơi làm việc, chiều tan làm, đớn con và ghé qua chợ, rồi nấu ăn, dọn dẹp... Guồng quay này nhìn bề ngoài tưởng an toàn nhưng lại rỗng không. Thi thoảng cô hẹn hò. Những cuộc gặp gọn gàng, lịch thiệp, không sai sót, cũng chẳng xúc động.

Có người đàn ông từng nắm tay cô giữa một quán ăn đông đúc, nói: "Anh nghĩ, mình hợp nhau!" Cô chỉ cười vì thấy trong mắt mình không có bóng người đàn ông. Cảm xúc từng là lửa, giờ là tro nguội.

Linh nhắn tin cho Mai, người bạn thân nhất của cô:

"Có lẽ tao bị chai lỳ cảm xúc rồi. Không rung động trước bất kỳ người đàn ông nào."

Mai gọi điện thoại lại:

"Mày đâu có chai lỳ. Mày chỉ đang tìm lại Phong trong những người không phải là Phong, rồi thất vọng vì họ không đủ giống."

Linh bật cười. Màu ký ức tràn về. Ngày chung sống đời sống vợ chồng, cô từng giận Phong vì cái tất vứt lung tung, đôi giày thả bừa bãi..., vì quên ngày kỷ niệm. Nhưng cô cũng đã từng cười khi anh giả giọng hoạt hình kể chuyện cho con trai nghe, hay im lặng khi thấy anh đợi mình trước ngõ mỗi buổi làm tăng ca.

Cô đã từng viết những lá thư cho Phong, nhưng chưa bao giờ gửi. Lá thư cuối cùng chỉ có một dòng: "Mình từng thương nhau, nhưng chưa đủ. Mình cũng từng mến nhau, nhưng chỉ đủ để nhớ mãi." Rồi gim lại trong hộp thư nháp.

Cái tôi, một khi phình to, tình yêu cũng hóa bé nhỏ. Và cả cô và Phong đã để nó nuốt mất những điều giản dị nhất.

***

Buổi họp phụ huynh đầu năm lớp hai của Su, Linh đến sớm, ngồi hàng đầu. Phong thái chậm rãi, khoan thai như quý bà của cô khi ngồi bỗng bị sững lại khi thấy Phong cũng có mặt. Anh ngồi cạnh cô giáo chủ nhiệm, một người phụ nữ đẹp, dịu dàng, ánh mắt trầm, điềm tĩnh.

Sau buổi họp, Phong bước đến bên cô. Vẫn ánh nhìn cũ, nhưng có phần lắng lại:

"Su vẫn thích vẽ chứ?"

"Ừ! Vẫn đòi mẹ mua màu nước đắt tiền."

Phong cười, nụ cười hơi chùng xuống, như mùa thu trôi chậm qua một mái hiên xưa.

"Nếu ngày ấy mình không cố hơn thua... em có nghĩ khác không?"

Linh không trả lời. Trong lòng cô một điều gì đó mơ hồ trỗi dậy. Không hẳn là tiếc, không hẳn là nhớ, chỉ là một khoảng trống chưa kịp đặt tên. Có lẽ, hiểu nhau mới là điều nên học hơn là giành lấy phần đúng.

Họ đi bộ bên nhau một đoạn. Trên vỉa hè lát đá, Phong cúi người nhặt chiếc mũ rơi giúp một bé gái. Anh cười và nói vài câu với bé rồi đứng dậy nhìn Linh:

"Anh đã học được cách lắng nghe nhiều hơn."

Linh nhìn anh, bất chợt thấy lòng mình dịu lại. Con người, nếu thực sự thay đổi vì một lần đổ vỡ, thì sự đổ vỡ ấy không vô nghĩa.

***

Cuối tuần Linh đưa con trai về quê. Ngôi nhà cấp bốn theo kiến trúc truyền thống, mái ngói cũ kỹ của cô Sáu vẫn bình yên như thuở nào. Khói bếp luẩn quẩn trong không trung, mùi vỏ bưởi khô treo dưới mái hiên thoang thoảng theo làn gió nhẹ. Cô Sáu vừa rót trà, vừa hỏi Linh, giọng nhỏ nhẹ, ân cần:

"Con sống sao rồi?"

"Con ly dị rồi." - Linh buột miệng trả lời như thể nói về người khác.

Cô Sáu không tỏ vẻ ngạc nhiên. Bà lặng lẽ đến chiếc tủ hai buồng sơn màu cánh dán, mở cửa tủ lấy ra tấm ảnh cưới cũ mang đưa Linh xem, miệng nở nụ cười mỉm:

"Hồi đó, chú mày nóng như lửa. Có lần cô lỡ bỏ nhiều muối vào món ăn chú thích, ông bỏ đi ba ngày. Ngày thứ tư về, mua bó rau muống đặt lên bàn bếp. Không nói gì."

"Rồi làm hòa." - Linh cười, phụ họa.

"Ừ, vì còn mến. Không cần xin lỗi. Mến thì về."

Linh lặng người. Chữ "Mến" bất giác rơi vào lòng cô như hạt mưa đầu mùa - rất nhỏ. Nó không rực rỡ như yêu, không mãnh liệt như đam mê, nhưng là thứ để người ta chọn chữ "Nhịn", chọn chữ "Chờ", chọn cùng nhau bước tiếp.

Buổi tối, Su ngủ say. Linh trằn trọc trong căn nhà cũ, nơi từng in dấu bao kỷ niệm. Trần nhà thấp, tường vách gỗ thở ra mùi ẩm mốc lẫn mùi tro củi cô khơi lên ở bữa cơm chiều, khiến cô như được trở về những ngày thơ bé. Mẹ cô ngồi bên bếp lửa, tay thoăn thoắt đảo những ngọn rau bí xanh ngắt trên chảo, miệng khẽ hát một khúc dân ca. Tiếng hát của mẹ cô tan trong tiếng côn trùng râm ran ngoài vườn, tiếng lá khô xào xạc trong đêm, và cả tiếng trái tim cô đang đập khe khẽ, buốt giá. Cô thấy mình bé nhỏ, trơ trọi như một đứa trẻ lạc mẹ, dù đã đi qua bao năm tháng. Sự đơn độc không chỉ là trạng thái của hiện tại, mà còn là dư vang của những mất mát không bao giờ được gọi tên. Cô đã sống mạnh mẽ giữa phố thị, đã học cách kiên cường với đời, nhưng chỉ một đêm trở về mái nhà xưa, mọi lớp vỏ bọc đều rơi rụng. Nỗi nhớ mẹ không còn là một cảm xúc, mà như một phần da thịt âm thầm rớm máu. Cô ước gì có thể quay lại một lần, vùi vào lòng mẹ để được khóc tức tưởi vì mắc lỗi đánh rơi điều mong mỏi nhất của mẹ cô trước lúc đi xa là mẹ ở trên trời cao nhìn thấy cô hạnh phúc.

Giờ đây cô nằm đó, mắt mở trừng, lòng chật cứng nỗi nhớ mẹ và nuối tiếc. Trong giấc ngủ chập chờn, cô mơ thấy mẹ về, vẫn nụ cười ấy, bàn tay ấy - dịu dàng chạm vào tóc cô như muốn bảo với cô: "Hãy vững vàng và yên vui với sự lựa chọn của con." Lời nhắc làm cô chợt nhớ, đã bao lâu rồi cô không thật sự sống nhẹ tênh?

***

Chủ nhật, Su được bố đến đón đi chơi. Hiểu tình cảm bố con, Linh không điện thoại hỏi, không sốt ruột. Đêm muộn, Linh đang xắp sách vở vào ba lô cho Su đến lớp sáng hôm sau, thì Phong gọi điện đến:

"Su hơi bị sốt. Anh đang đưa con về với em."

Cô bật dậy, chỉ mười phút sau, Phong đứng ở cửa, mặt lo âu, tay bế Su đang nóng hầm hập và luôn miệng giải thích:

"Được ngày chơi với bố, hai bố con mải chơi ở công viên nên con ngấm lạnh..."

"Không sao! Có em đây rồi. Con sẽ ổn ngay thôi." - Cô nói, ôm cu Su vào lòng, nhẹ áp gò má vào trán con thay chiếc cặp nhiệt độ và thì thầm những lời chỉ có tình mẫu tử mới hiểu.

Nhìn con trai trong lòng mẹ, Phong thấy lòng mình nhói đau, một cơn đau âm thầm, sắc lẹm. Thằng bé từng rúc vào lòng anh, từng có thói quen mút ngón tay mỗi khi ngủ trên tay vai anh, từng gọi anh là "người hùng" cùng với ánh mắt ngưỡng mộ. Giờ đây nó vẫn là con trai anh, nhưng lại xa vời như một giấc mơ đã khép lại. Gió cuộn hành lang chung cư làm anh rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì nỗi cô đơn lan khắp tế bào da thịt. Anh nhận ra có những mất mát không ồn ào, không giành giật, chỉ lặng lẽ rút khỏi đời mình, như ánh nắng chiều vừa khuất sau rặng lá, mang theo cả hơi ấm và ánh sáng.

Phong thểu não rời đi sau khi Linh xác nhận: "Con không sao đâu anh!"  

Cả đêm cô thức trắng. Lau trán, nghiền thuốc cho con uống, ru con ngủ. Mỗi lần Su rên nhẹ, tim cô lại nhói. Trong khoảng lặng ấy, cô nghĩ về Phong. Không còn giận dữ, cũng chẳng còn oán trách, chỉ là một nỗi lặng lẽ chạm vào tim khi nhớ. Cô nhớ những ngày tháng mỏi mệt với những bất đồng không tên, những khoảng cách không thể lấp đầy, sự lặng im kéo dài triền miên giữa hai người. Cô nhớ những điều anh đã từng làm cho gia đình – những buổi anh về muộn vì công việc, những lần anh chơi đùa cùng con, hay cả cái cách anh âm thầm sửa cái vòi nước rò rỉ mà không một lời than phiền... Tất cả giờ chỉ còn là những mảnh ghép cũ, không hoàn hảo, nhưng chân thật. Cô chưa từng mong quay lại, cũng không tiếc nuối, chỉ là một thoáng nghĩ về một người đã từng cùng mình đi qua một đoạn đường đời. Bất giác cô khẽ siết tay con như một lời cảm ơn với tất cả những gì đã qua.

Sáng hôm sau, Phong quay lại sớm. Nhìn thấy Su ngủ ngoan trong vòng tay Linh, anh đứng rất lâu.

"Em là người mẹ duy nhất mà con cần."

Linh không trả lời, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên trán con. Cái tôi, nếu biết lùi một bước, có khi lại nhìn thấy người khác rõ hơn.

***

Một chiều chớm thu, trời se lạnh, nắng nghiêng vàng trên phố, Linh ghé quán cà phê cũ. Vẫn tiếng nhạc xưa, vẫn những chiếc bàn gỗ quen.

Cô không ngạc nhiên khi thấy Phong. Như thể định mệnh đặt sẵn người này trong đời người kia. Không cần lý do.

"Em vẫn thích đen nóng không đường?" - Anh hỏi.

"Ừ, vẫn vậy."

Họ lại ngồi đối diện nhau, kể cho nhau nghe về những điều nhỏ nhặt. Su học bơi, học vẽ, công việc của cô ở cơ quan... và cả những lần trễ tàu khi đi công tác. Không ai nhắc chuyện cũ. Vì quá khứ, nếu không đau, thì cũng đã thành bụi.

"Anh nghĩ... người ta không cần yêu dữ dội, chỉ cần mến đủ lâu." - Phong nói, mắt như dõi theo cánh chim lạc trong trí tưởng tượng.

Linh gật đầu. Cô hiểu. Mến, không bắt đầu bằng trái tim rực cháy, nhưng có thể giữ nhau qua mùa gió lớn. Không ràng buộc, nhưng không buông.

Khi đứng dậy chào nhau ra về, Phong chậm rãi:

"Nếu bây giờ không cần ai đúng, ai sai nữa... có thể làm bạn không?"

Linh nhìn anh, mắt thoáng buồn.

Ngoài trời, gió xào xạc. Một chiếc lá bay đến, đậu xuống bàn, nằm yên như một dấu nặng.

© Ngô Hữu Khoa - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúc Bạn Có Cuộc Đời Như Bạn Mong Muốn | Radio Tâm Sự

Ngô Hữu Khoa

Thích viết

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

back to top