Mùa cao su thay lá
2025-03-19 16:45
Tác giả:
blogradio.vn - Khung cảnh vừa nên thơ lại vừa huyền bí. Dễ nhận ra, đây mới là hương sắc của Tây Nguyên vậy.
***
Những ngày cuối đông - đầu xuân, lòng nhủ lòng về với Tây Nguyên, ngắm sắc lá xanh ngả sang vàng ươm rồi chuyển màu đỏ rực của những cánh rừng cao su đang mùa thay lá, thả hồn mình lặng ngắm những con đường trải đầy thảm lá cao su, ngỡ như mình đang phiêu du giữa chốn thiên đường.
Giữa không gian mênh mông của đại ngàn là những hàng cao su thẳng tắp, khẳng khiu đang buông bỏ tấm áo đỏ rực để chuẩn bị cho một mùa lộc biếc. Ai đó ví von rất chí lí rằng: mùa đông ở Tây Nguyên, những hàng cao su trông giống như những hàng bạch dương tuyệt đẹp khiến bất kì ai cũng ngẩn ngơ, xao xuyến khi được tận mắt ngắm nhìn.
Thời gian cao su thay lá từ khoảng tháng 12 đến tháng 3 năm sau. Đó là mùa đẹp nhất trong những mùa mà tôi từng biết. Có lúc, tôi tự hỏi lòng mình: sao cứ phải tìm kiếm đâu xa xôi về một địa điểm du lịch lý tưởng. Chỉ cần đến với Tây Nguyên, đủ để cho ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ, hoang sơ mà trữ tình, thơ mộng ít nơi nào có được. Và tôi tin bạn sẽ thật sự ngạc nhiên, thích thú ngay từ bước chân đầu tiên bắt đầu chạm ngõ tới vùng đất đỏ này.
Bước thật khẽ trên những thảm lá cao su khô, ta được dịp thả hồn mình dõi theo từng ngọn gió bay qua tiễn chân những chiếc lá trở về với cội trong những cái xoay vòng, xoay vòng thật khẽ. Chiếc lá từ từ đáp xuống “sân ga” bình an, lặng lẽ. Chiếc lá đã sống, đã cống hiến hết đời mình cho cây để rồi chẳng chút gì phải nuối tiếc. Chúng ra đi thật nhẹ nhàng, như đã hiểu được quy luật của tự nhiên mà bất kì vạn vật nào cũng phải trải qua.

Người ta tò mò, mùa xuân vốn dĩ là mùa vạn vật sinh sôi, nảy nở, đơm hoa kết trái, ấy vậy mà giữa màu xanh bạt ngàn của mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió ấy lại vẫn còn mùa lá rụng. Sao cao su không trút bỏ tấm áo cũ vào thời khắc thu – đông như bao loài cây khác? Nhưng rồi khi đã rõ ngọn ngành, người ta chợt vỡ lẽ ra rằng: sau hơn 9 tháng ròng hiến những dòng nhựa trắng cho đời thì mùa cây thay lá cũng là mùa cây được nghỉ ngơi, mùa của những thảm lá vàng rụng xuống cho kịp mùa mưa về để làm giàu thêm sự màu mỡ, tơi xốp cho từng lớp đất đỏ bazan, để tiếp sức cho một mùa sau càng thêm tươi tốt.
Mùa cao su thay lá, những người công nhân nông trường cũng được dịp nghỉ ngơi. Cả cánh rừng tít tắp im ắng lạ thường. Chỉ trừ tiếng gió thổi. Thi thoảng, người ta mới thấy bóng dáng của người bảo vệ rừng bước chân qua lại, tiếng cười nói ríu ran của bầy trẻ con nhặt củi, chơi đùa vọng lại theo gió. Rồi thì những đôi mắt ngạc nhiên, thơ ngộ của lũ trẻ khi xúm xít, tò mò xem cô dâu chú rể nào đang chụp ảnh cưới giữa cái nắng vàng dịu ngọt dưới hàng cao su khi xuân về. Khung cảnh vừa nên thơ lại vừa huyền bí. Dễ nhận ra, đây mới là hương sắc của Tây Nguyên vậy.
May mắn được đến Tây Nguyên nhiều lần, tôi đã từng đắm say với hương cà phê Cao Nguyên, hương rượu cần thơm thoảng, màu hoa cà phê trắng tinh, dịu dàng. Từng chẳng muốn rời xa nơi đây dù mới đặt chân đến đây lần đầu bởi cái nghĩa cái tình của người dân mảnh đất đại ngàn phóng khoáng, hiền hòa. Từng mơ màng trước vẻ đẹp của những địa điểm du lịch chẳng khác nào lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh, từng nắm tay người ấy vi vu khắp các triền đồi ngập sắc dã quỳ hay ngắm nhìn những con thác hùng vĩ,… Thế mà giờ đứng giữa không gian bảng lảng của cánh rừng cao su chuyển mình, chuyển màu, tôi chẳng biết nói sao cho hết những xúc cảm đặc biệt của lòng mình. Hình như ngôn ngữ lúc này cũng bất lực. Chỉ biết vẻ đẹp thiên nhiên ấy tự nó khiến tôi cảm thấy lòng xuyến xang, rung động quá đỗi.
Mùa cao su thay lá. Đây cũng là mùa vệ sinh và dưỡng cây để chuẩn bị cho mùa thu nhựa năm sau. Cũng là mùa cây trút bỏ những mệt mỏi, muộn phiền. Những thân cây chằng chịt những dòng mủ đã khô két lại, kiêu hãnh tận hưởng tiếng gió xào xạc và ánh nắng đung đưa của một mùa mới sắp sửa. Giữa màu nâu của thân cây; màu vàng, đỏ của lá, của đất; màu xanh của khoảng trời trên cao hòa cùng màu nắng, ai nấy càng thêm rộn ràng, hân hoan.
Từng đắm say trước rất nhiều vẻ đẹp của cao nguyên nhưng hiếm khi tôi đứng thật lâu dưới cánh rừng cao su vào mùa thay lá như lúc này.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mong Bạn Sẽ Là Xương Rồng Mạnh Mẽ Trước Bão Giông | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






