Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trả em về những ngày tháng không anh

2016-03-04 16:12

Tác giả: timbuondoncoi Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Bao lần cố quên anh là bấy nhiêu lần em khôn nguôi nỗi nhớ. Em không trách người đến sau cũng không oán hận anh thay lòng đổi dạ bởi em biết tình yêu vốn có lý lẽ riêng của nó và một khi người đã hết yêu thì em cũng chẳng thể cưỡng cầu. Em đã trả anh về nơi chưa bắt đầu và trả em về những tháng ngày không anh.

***

Em lại lang thang trên biển vắng chiều nay để tìm chút dư âm của ngày xưa kỷ niệm. Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này em lại về đây để ôn lại dĩ vãng xưa, cái dĩ vãng mà anh đã vội chối bỏ mà em vẫn hoài giữ mãi cho riêng mình.

Anh có nhớ hôm nay là ngày gì không? Có lẽ anh đã quên từ lâu lắm rồi. Hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của chúng mình. Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã bốn năm em kỷ niệm ngày cưới của hai ta, dù chỉ một mình.

Hoàng hôn đã rơi trên vùng biển vắng
Ánh nắng tím nơi chân trời
Ngoài song sóng xô nhau vào bờ cát
Ngắm những cánh chim lạc bầy chơi vơi
Dẫu dĩ vãng xưa không còn đây
Mà sao em mong tìm chi chốn này?
Đã không còn ai tay nắm tay chiều nay.

Trả em về những ngày tháng không anh

Biển chiều nay đẹp lắm anh ạ nhưng hoàng hôn trên biển lại buồn đến nao lòng. Có lẽ biển muôn đời vẫn vậy, chỉ vì lòng người đã nhuốm muộn phiền và cô đơn nên em thấy biển dường như đang khóc, khóc thương cho bước chân lạc lõng của em nơi chốn này. Phía xa xa, từng cánh chim lạc bầy chơi vơi đang bay về một nơi vô định, cũng giống như em, lẻ loi và cô độc, chẳng tìm được phương hướng cho mình.

Không còn ai nắm tay em đi dọc những bờ cát dài. Không còn ai ngồi cùng em ngắm hoàng hôn và nghe em thì thầm những lời yêu thương. Cũng không còn bờ vai nào để em tựa vào mỗi khi yếu lòng và bật khóc. Tất cả chỉ còn là một hoài niệm xa xôi. Thế mà năm nào cũng vậy, em cứ vô thức về lại chốn này để kiếm tìm chút kỷ niệm xưa, kiếm tìm một bóng dáng thân quen hay để làm gì em cũng không biết nữa…

Ngày xưa chúng ta đã từng hạnh phúc
Suốt những tháng năm êm đềm
Cùng nhau sống trong ngôi nhà nhỏ bé
Dưới góc phố vui, mọi người thân quen

Chúng mình đã từng hạnh phúc bên nhau, từng gọi nhau bằng hai tiếng thiêng liêng “vợ chồng”. Ba năm tuy ngắn ngủi nhưng em cũng đã hưởng trọn vẹn yêu thương và ấm áp trong tổ ấm của chúng mình. Ngôi nhà chúng ta nhỏ bé thôi, nhưng tràn ngập tiếng cười. Là những chiều em tất bật về làm bữa cơm ngon cho chồng sau một ngày làm việc vất vả. Là những tối vợ chồng mình nắm tay đi dạo dọc bờ sông. Là những sáng chủ nhật cả hai cùng mọi người làm vệ sinh cho khu phố. Hạnh phúc giản đơn và bình dị lắm nhưng với em đó chính là những tháng ngày tuyệt đẹp nhất.


Trả em về những ngày tháng không anh

Vậy mà chẳng biết từ khi nào anh dần dần đổi khác. Em bỗng trở thành người thứ ba trong chính tình yêu của mình, trong chính ngôi nhà của mình. Linh cảm của một người phụ nữ mách bảo cho em biết rằng anh đang đổi thay từng ngày nhưng trái tim mù quáng lại bảo em hãy cứ tin anh, tin vào tình yêu lâu bền của hai ta.

Anh trở nên vô tâm và hờ hững. Những quan tâm, lo lắng của ngày xưa bây giờ không còn nữa. Những thói quen cũ cũng không còn. Anh không còn hôn lên trán chúc em ngủ ngon, em không còn được cuộn tròn trong vòng tay anh mà say giấc ngủ. Có những đêm, chúng ta nằm quay lưng lại với nhau. Phía bên kia có thật là anh đã ngủ say hay đang mơ về một hình bóng xa xôi nào khác? Phía bên này em lạnh lẽo và cô đơn lắm, anh có biết không?

Em tự trấn an mình, bởi vì công việc áp lực, bởi vì anh mệt, rồi mọi chuyện sẽ lại như cũ cả thôi. Một đêm em tự lừa dối mình và nhiều đêm em đã tự lừa dối mình như thế. Anh vẫn kề bên mà em tưởng chừng khoảng cách xa xôi vạn dặm khi hai tâm hồn chẳng còn đồng điệu, khi đôi trái tim chẳng còn tìm được chung tiếng nói. Giường vẫn ấm hơi người mà trái tim em ngập tràn băng giá.



Bởi vì yêu nên mới tin và bởi vì tin nên hụt hẫng càng nhiều. Thuyền tình em loay hoay giữa trùng khơi nổi sóng, giông bão dập dồn.

Khi sợi dây tình yêu chỉ một người níu giữ thì sớm muộn gì hạnh phúc cũng tuột tay và chúng ta lìa xa nhau như một điều tất yếu. Em buông tay để anh về bên người ấy. Không dám tự huyễn hoặc mình là kẻ cao thượng để chúc cầu anh hạnh phúc, chỉ là con tim em đã quá đớn đau và linh hồn này đã kiệt sức để níu giữ một tình yêu, một người đã không còn thuộc về mình.

Giờ đây đến nơi xưa thật buồn bã
Có những dấu chân xa lạ
Mùa thu đã thay bao lần màu lá
Quá khứ vẫn chưa một lần phôi pha
Cũng đã cố quên đi từ lâu
Mà sao em không nguôi được đi nỗi sầu?
Trái tim còn nguyên những vết thương thật sâu

Trả em về những ngày tháng không anh

Gió biển thổi mạnh, bờ vai em run lên, bàn tay lạnh lẽo chẳng biết bấu víu vào đâu. Bốn năm đã trôi qua mà sao em vẫn hoài nhớ anh? Mùa thu đã thay bao lần màu lá sao quá khứ vẫn chưa một lần phôi pha? Sao cứ mơ về anh trong mỗi đêm đông lạnh giá? Sao bước chân cứ vô thức quay về những lối cũ ngày xưa? Em còn mong chờ điều gì, kiếm tìm điều gì nữa?

Bao lần cố quên anh là bấy nhiêu lần em khôn nguôi nỗi nhớ. Em không trách người đến sau cũng không oán hận anh thay lòng đổi dạ bởi em biết tình yêu vốn có lý lẽ riêng của nó và một khi người đã hết yêu thì em cũng chẳng thể cưỡng cầu. Chẳng thể bắt anh ở lại bên em chỉ vì bổn phận và nghĩa vụ.

Em đã trả anh về nơi chưa bắt đầu và trả em về những tháng ngày không anh. Sẽ còn đau đớn, sẽ còn nhớ thương da diết, nhưng có lẽ, một ngày nào đó em sẽ bình yên…


© timbuondoncoi – blogradio.vn


Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Có thể bạn quan tâm: Chỉ là vết thương này đủ để đau

timbuondoncoi

Một trái tim đa cảm - Mọi người thường nuôi dưỡng cô đơn để duy trì cảm hứng sáng tác. Riêng đối với mình, cô đơn lại chính là bản năng. Chỉ có thơ mới có thể khiến mình trải lòng tâm sự và cũng chỉ có thơ mới khiến mình cô đơn đến kiệt cùng.Bút danh khác: Thái Hà

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top