Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh tìm cô ấy, em tìm ai?

2016-03-03 08:09

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - "Anh xin lỗi em, anh đi tìm cô ấy. Bởi anh không muốn làm tổn thương em bởi một tình yêu không trọn vẹn!" -  Anh yêu cô ấy, để rồi dần yêu vị cafe mà cô ấy vẫn thường uống. Còn tôi yêu anh, rồi cũng tập quen với vị cafe này. Anh đi tìm cô ấy! Còn tôi đi tìm ai?

***

Tôi chen mình giữa những chiếc bàn đã chật kín người, lòng thầm than vãn về cái sự đông đúc của quán cafe vốn tĩnh lặng. Vất vả chọn cho mình chiếc bàn trống bé nhỏ bên góc khuất, chắc hẳn vì nó quá khuất lấp nên chẳng ai để ý. Còn tôi vẫn thường thích những chỗ như thế, để có thể quây mình trong chút không gian yên ả hiếm hoi.

Quán cafe này vốn dĩ rất yên tĩnh, nhưng không hiểu vì sao 1 tháng trở lại đây chợt đông đúc lạ thường. Cái sự ồn ào, xô bồ của cuộc sống chen vào tâm hồn của những người kia, khiến họ mang cả những lo toan phiền muộn đến chốn này. Tôi cau mày một chút, nhưng rồi cũng chẳng mảy may suy nghĩ những chuyện xa xôi ấy. Bởi mỗi khi vào đây, tôi lại tự ru mình trong mớ ký ức hỗn độn về những gương mặt, về những câu chyện, những tiếng cười xa xôi.

Tôi nhấm nháp chút đắng của cafe, vội vã đặt xuống bàn. Tôi chẳng bao giờ uống được cafe, nhưng bao giờ vào đây cũng gọi cafe đen không đường. Bởi vì đó là thói quen của anh – người tôi từng yêu sâu đậm.

... Tôi bám tay, mặt giận dỗi gặng hỏi về những mối tình cũ của anh. Tôi thản nhiên tự cho mình quyền được biết mọi thứ về anh, cả quá khứ và cả những mối tình anh giấu lặng. Nhưng mỗi lần như thế anh đều chỉ cười mà chẳng trả lời tôi.

Quá khứ để làm gì chứ? Nó có dùng để đánh giá một con người đâu, có dùng để đo vách ngăn trái tim của họ, có dùng để đoán trước tương lai. Những người con gái đã đi qua đời anh, vốn dĩ họ cũng chỉ là quá khứ. Còn tôi là hiện tại của anh, còn tương lai ai biết được. Tôi vẫn tự tin mình là người lý trí, biết được vị trí của mình trong tim anh. Nhưng chưa bao giờ tôi thôi nghĩ về quá khứ mà anh cố giấu giữ. Anh nói vẫn đã chọn tôi, anh chọn một tình yêu cho hiện tại và sống hết mình cho tình yêu ấy. Và anh sẽ chẳng bao giờ quan tâm quá khứ của em đâu? Rồi anh cúi xuống, nhấm nháp vị cafe đắng nghét mà tôi vẫn thường chau mày nhăn mặt.

 Anh tìm cô ấy, em tìm ai?

Tôi biết anh vẫn có thói quen viết nhật ký, nhưng chẳng bao giờ tôi đòi hỏi mình phải biết những gì trong đó. Bởi vì sẽ chẳng có gì quan trọng hơn tình yêu hiện tại của chúng tôi. Mỗi ngày chỉ cần được thấy anh cười, được anh nắm tay, được ngủ trong vòng ôm ấm áp ấy, với tôi đều là ngày hạnh phúc.

Trong cuốn sổ ghi chép của mình, tôi đã vạch ra một kế hoạch lớn lao cho tương lai. Tôi thích trẻ con và anh cũng thế, vậy nên chắc chắn sau này chúng tôi sẽ sinh rất nhiều con, căn nhà sẽ tràn ngập tiếng cười đùa của lũ trẻ. Tôi thích hoa giấy, nên trước cổng nhà sẽ có một giàn hoa giấy đỏ rực nữa chứ. À, anh thích cafe, trong căn nhà ấy sẽ có một mái hiên rộng nhìn ra khu vườn xinh xinh, nơi đó tôi sẽ cùng anh thưởng thức cafe và ngắm bình minh. Thật là một kế hoạch hoàn hảo, một cuộc sống hạnh phúc. Tôi mỉm cười ngọt ngào, gập cuốn sổ lại và cất vào ngăn tủ.

Tôi ngửi thấy mùi cafe thơm lừng bay khắp nhà, chắc là anh đang uống cafe rồi. Tôi rón rén bước lại phía sau, cố tình tạo cho anh bất ngờ. Nghe tiếng bước chân tôi, anh gấp vội cuốn nhật ký, cố mỉm cười thật tự nhiên. Còn tôi, cảm giác hụt hẫng.

Anh càng ngày càng lạ, dường như là có rất nhiều tâm trạng và bí mật. Sáng dậy, tôi vẫn thường phát hiện vài đầu thuốc lá trong nhà vệ sinh, thứ mà trước đây anh chẳng hề đụng tới. Và anh dường như uống cafe nhiều hơn trước. Tôi giật mình lo lắng, tôi ghét cảm giác này, nhưng càng ngày nó càng khiến tôi bồn chồn hơn. Linh cảm có chuyện gì đó sắp xảy ra, nhưng tôi vẫn cố bình tĩnh cho đó là cảm giác thoáng qua.

Một ngày đầu xuân chiều muộn, tôi đi làm về muộn hơn bình thường. Trước khi về, tôi ghé qua quán cafe quen thuộc, mua cho anh thêm cafe. Tôi khệ nệ ôm bó hoa hồng vừa mua, tay kia là túi cafe anh thích. Căn nhà vắng vẻ, tối om và lạnh hơn một chút. Chắc hẳn anh chưa về, lại có hội họp gì chăng? Sao tôi chẳng nghe anh nói gì chứ.

 Anh tìm cô ấy, em tìm ai?

Tôi mở cửa, bước vào nhà bếp, cảm giác bất an càng khiến tôi sợ hãi. Một phong thư để ngay trên bàn, cạnh với lọ hoa anh mua hôm trước:

“Anh xin lỗi!

Trước đây anh vẫn thường giấu quá khứ của mình, bởi anh chẳng dám thừa nhận rằng mình vẫn còn yêu cô ấy. Bên em, anh đã cố để tim mình quên đi mối tình đầu, nhưng anh chẳng thể nào quên được.

Cuốn nhật ký anh vẫn viết hằng ngày chính là nhật ký đôi năm đó anh và cô ấy trao đổi cho nhau.

Và cả cafe nữa, anh chẳng hề thích cafe, mỗi lần uống nó anh đầu thấy vị đắng ngét. Nhưng cô ấy yêu cafe. Vì cô ấy, anh từ bỏ thói quen của mình để uống thứ đắng nghét đó. Nhưng uống lâu thành nghiện, thành một thói quen khó bỏ. Như tình yêu của anh và cô ấy, lâu rồi thành thói quen, và là một thói quen chẳng thể nào bỏ được.

Anh xin lỗi em, anh đi tìm cô ấy. Bởi anh không muốn làm tổn thương em bởi một tình yêu không trọn vẹn.

Anh chẳng bao giờ quan tâm quá khứ của em, bởi vì anh sợ rằng khi quan tâm quá nhiều về em thì anh càng làm em tổn thương, càng làm em đau hơn.

Anh xin lỗi!”


Tôi ngã quỵ.

...Tay tôi ươn ướt, giật mình cúi xuống, những giọt nước mắt long lanh rơi xuống mặt bàn tự bao giờ.

Anh yêu cô ấy, để rồi dần yêu vị cafe mà cô ấy vẫn thường uống.

Còn tôi yêu anh, rồi cũng tập quen với vị cafe này.

Anh đi tìm cô ấy!

Còn tôi đi tìm ai?

© Hòa Khỉ - blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm:




Blog Radio 410: Có những ngày như thế ta lạc mất nhau

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top