Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cái giá của tự do là cô-đơn!

2016-02-24 08:03

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

 

blogradio.vn - Người ta vẫn bảo cái giá của sự tự do chính là cô đơn nhưng sao tôi vẫn chọn nó? Tôi tuy cô đơn nhưng không phải cô độc và tôi tin vào một chữ gọi là Duyên, tôi tin là rồi một ngày tôi sẽ tìm được mảnh ghép còn thiếu của cuộc đời mình. Tôi đâu sợ cô đơn nhưng sao cuộc đời cứ sợ thay tôi, cứ phải giục giã tôi.

***

Ngoài trời mưa và lạnh, tôi trốn trên một căn gác cũ kỹ trong một con ngõ nhỏ của thành phố nơi tôi đang sống. Ngồi bên cửa sổ nghe những bản ballad nhẹ nhàng ru hồn bên tách cà phê đen tự chế và thưởng thức mùi Lavender tôi vừa lôi ra từ đáy chiếc dương mà tôi đã cất chúng đi từ rất lâu. Lâu rồi tôi mới lại có cảm giác thư thái nhẹ nhàng thế này sau những chuyến đi và sau cả những ngày vùi mình trong công việc. Thẫn thờ theo điệu nhạc tôi tự hỏi: “Có phải cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc? Còn cái giá của sự tự do là cô đơn không?”

Tôi – cô gái phượt

Tôi chuẩn bị bước sang tuổi 27, một cái tuổi không còn trẻ để bay nhảy cũng không phải quá già để công thành danh toại. Ở tuổi tôi, các bạn bè cùng trang lứa hầu như đã yên bề gia thất hoặc nếu không cũng có một công việc ổn định ở một cơ quan hay công ty nào đó.

Còn tôi? Tôi thích đi, thích tìm tòi và khám phá cuộc sống nhiều hơn, tôi thả mình trên những cung đường đất nước và tôi – một cô gái phượt thứ thiệt. Từ Lũng Cú Hà Giang đến đất Mũi Cà Mau, từ miền xuôi đến miền ngược, từ vùng biển đến vùng núi, từ chốn đô thành sẩm uất đến miền sơn cước heo hút và nghèo khổ tôi đều đã từng đặt chân qua. Tôi cố gắng dành dụm tích cóp sắm cho bản thân một chiếc máy ảnh cũ để ghi lại những khoảnh khắc mà tôi cho là đáng quý giữa đời thường.

Cái giá của tự do là cô-đơn!

Thường thì tôi tham gia một nhóm hội nào đó có kế hoạch và lịch trình cụ thể cũng có khi rảnh rang, tôi một mình lên xe khoác lên người chiếc áo cờ đỏ sao vàng và vắt ngang cổ chiếc khăn rằn cũ kỹ truyền thống của dân phượt. Đồ nghề của tôi đơn giản lắm, không son phấn, kem đủ các loại như các cô gái khác, trong ba lô vỏn vẹn chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc máy lửa sinh tồn, đèn pin, một cuốn sổ nhỏ để ghi chép cùng chiếc máy ảnh yêu thích và vài ba thứ nhì nhằng khác… thế là tôi lên đường. Mỗi chuyến đi cho tôi nhiều điều bổ ích, quan trọng hơn là như Rober Louis Stevenson từng nói: Tôi đi không phải để đến một nơi nào cụ thể, mà chỉ để đi thôi. Điều tuyệt vời chính là sự dịch chuyển. Tôi giống như một cơn gió vậy, nay đây mai đó mà các chàng trai thì thường họ không thích gió.

Tôi – nơi đáy sâu tâm hồn

Nhưng cho dù có thế nào thì tôi vẫn không thoát khỏi thân phận của một nhi nữ thường tình. Tôi tốt nghiệp thạc sĩ và trở thành một luật sư, bạn bè nhiều người cho thế là ổn chỉ cần một tấm chồng nữa thôi. Tôi vỗ ngực đáp lại và tự hỏi: “Sao cứ phải ném cuộc đời mình vào tay một người đàn ông? Người đó tốt có thể bạn hạnh phúc, người đó tệ bạc thì khác nào chôn vùi tuổi thanh xuân của mình”. Mọi người lại bảo: Đi nhiều thế không thấy nguy hiểm à? Tôi lại cười. Tôi – đai đỏ cổ truyền Nam Hồng Sơn kia mà…

Nói vậy thôi, chứ sâu trong tâm hồn tôi đôi khi cũng mềm yếu lắm chứ? Những dịp giáng sinh hay Valentine nhìn các đôi tình nhân tay trong tay ấm áp còn tôi thu mình trong một quán coffee nhạc Trịnh nào đó, đôi khi lại thấy chạnh lòng ghê gớm mỗi khi đi xem phim tay ba với bạn thân và người yêu của bạn, có khi là đến gia đình một cô bạn hay cậu bạn nào đó ăn cơm cùng họ. Tôi cũng biết mọi người làm vậy là để tôi vui chứ không hề có ác ý, họ cho tôi cảm giác thèm khát một gia đình nhỏ như vậy, được quây quần bên mâm cơm ấm cúng ngày Tết, được nghe tiếng trẻ bi bô đòi mẹ cha. Riêng tôi vẫn lặng lẽ đi về sớm khuya.


Cùng trải nghiệm dịch vụ nghe Blog Radio mọi lúc, mọi nơi với kho truyện tình yêu, Radio tâm hồn, "Tám" chuyện showbiz, bộ truyện ma có thật...
dành riêng cho Thuê bao Vinaphone, miễn cước 3G! 
Tôi – và cái gọi là Tự do.

Mẹ - người mẹ nào cũng thương con, cũng muốn con cái sớm có tổ ấm nhỏ của mình. Mẹ càng lo khi đến tuổi này mà chưa một lần tôi đưa bạn trai về giới thiệu gia đình. Tôi nghe mẹ ca như đã thành một bài hát quen thuộc, nào là bé Thảo đứa em con dì Nguyên có con đi học mẫu giáo rồi, nào là bé Mai lấy chồng tháng trước đã có bầu… rồi mẹ tôi thực sự sốt khi cậu bạn thanh mai trúc mã bằng tuổi gần nhà cưới vợ. Thế là mẹ lo chạy chữa khám xét sợ tôi có vấn đề gì đó về giới tính, tôi an ủi mẹ con ổn mà chỉ là con chưa muốn thôi.

Thực ra tôi cũng đã từng trải qua một vài cuộc tình đến và đi rất chóng vánh, họ không ở lại bên cạnh tôi được lâu có lẽ vì họ không thích gió, họ ích kỷ thích sở hữu nhiều hơn còn tôi, tôi lại ghét sự ràng buộc ấy, tôi thích được là chính mình, được tự do làm công việc mà tôi thích, đến những nơi mà tôi muốn đến và ăn những món tôi yêu nhưng dường như họ ngán ngẩm một cô gái dân phượt như tôi, họ cần một cô bạn gái nhu mì ngoan ngoãn, một người vợ truyền thống sẵn sàng phục tùng chồng con còn tôi thì dường như không thích hợp với điều đó/

Tôi - và thực tại

Hàng xóm bắt đầu dị nghị sau lưng bố mẹ tôi, nào là học cao mà ế chồng, nào là có vấn đề, nào là kén quá rồi chết già….đủ các lời lẽ khác nhau mà cái nào nghe cũng có lý mới chết. Mẹ tôi bắt đầu đi tìm thầy khấn vái tứ phương, rồi như để chiều lòng, một ngày tôi thông báo sẽ đưa bạn trai về nhà. Hôm ấy bố mẹ tôi vui lắm, anh ấy lại là người biết ăn nói, có công việc ổn định nên bố mẹ tôi càng ưng nhưng rồi cũng chẳng được bao lâu khi anh ấy ít về đưa đón tôi hơn, mẹ gặng hỏi tôi đành ngậm ngùi nói anh ấy sắp kết hôn với một cô gái khác nhưng tiếc là không phải con, đó là cô con gái trong một gia đình khá giả và quyền thế, đó là nhà lầu, xe hơi, tiền tỉ trong ngân hàng. Anh ta tham sang phụ khó con không trách nhưng chỉ hận là cái cách mà anh ta từ bỏ con cùng những lời lẽ mà cay nghiệt mà mẹ cô gái kia dành cho con thì thật là tàn nhẫn.

Cái giá của tự do là cô-đơn!

Tôi – và cô đơn

Ai cũng sợ làm bạn với cô đơn nhưng tôi thì lại chọn trở về làm bạn với cô đơn. Ở tuổi này không phải muốn là gọi ngay được vài đứa bạn đi uống trà hay xem phim, đứa thì bận yêu đương, đứa thì lo về nấu cơm cho chồng con, đứa thì kêu mẹ chồng tao khó tính lắm. Còn tụi bạn trai thì hầu như chúng nó giờ chỉ thích mấy em cụng xì tin, xì khói.

Và tôi cô gái 27 tuổi lặng lẽ trên gác hai của một ngõ nhỏ phố Ngô Gia Tự với những bài ballad nhẹ nhàng. Người ta vẫn bảo cái giá của sự tự do chính là cô đơn nhưng sao tôi vẫn chọn nó? Cô đơn như trở thành người bạn thân thiết của tôi, tôi bắt đầu không thấy sợ nó hơn, tôi lặng lẽ một mình băng qua những đồi đèo, những bản làng xa tít tắp; tôi một mình đến quán và gọi cho mình một ly café đen, ai bảo café đen là đắng đâu; tôi một mình đến rạp chiếu phim xem một vài bộ phim bom tấn; tôi một mình dạo phố chọn cho mình một vài đóa hướng dương đẹp nhất…

Tôi tuy cô đơn nhưng không phải cô độc và tôi tin vào một chữ gọi là Duyên, tôi tin là rồi một ngày tôi sẽ tìm được mảnh ghép còn thiếu của cuộc đời mình, sẽ có một người cùng nắm tay tôi đi trên mọi nẻo của đường đời và rồi tôi cũng sẽ làm vợ, làm mẹ. Tôi đâu sợ cô đơn nhưng sao cuộc đời cứ sợ thay tôi, cứ phải giục giã tôi. Thế nên xin cuộc đời đừng hối thúc tôi nhé, tôi mới chỉ là cô gái 27 thôi mà!

© Hue Vuong – Giọng đọc Chit Xinh - Phát triển bởi blogradio.vn - VNNLPUS

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top