Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Người từng nhắn tin với bạn mỗi tối, bây giờ ra sao?

2018-07-06 10:23

Tác giả: Mike Huynh Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Người từng nhắn tin với bạn mỗi tối, bây giờ ra sao? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn cùng Thơ Radio. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng lắng nghe những vần thơ, những tâm sự, những câu chuyện mà có thể ai cũng đã từng trải qua. Mở đầu là một “tin nhắn không hồi đáp” của tác giả Vô Hối.
 
 
Tin nhắn không hồi đáp (Vô Hối)
 
Tôi gửi một tin nhắn...
Vào một đêm thật buồn
Đến số máy người lạ
Mà tôi đã từng thương

"Em bây giờ có ổn?"
Có sống tốt không em ? "
Tôi ngồi chờ người đáp
Mà xót xa theo kèm

Chắc người đã không đọc
Và cũng chẳng bận tâm
Nên cả đêm hôm ấy
Tôi chờ mong âm thầm

Điện thoại nằm im ắng
Không chuông báo, chuông reo
Tôi gượng cười cay đắng
Nước mắt cũng rơi theo

Thả mình vào đêm trắng
Nước mắt đọng trên mi
Tôi chìm vào giấc ngủ
Mà vẫn mong chờ gì?

Sáng giật mình thức giấc
Điện thoại còn trên tay
Nhưng tin nhắn đâu có
Vì em đã đổi thay

Là tôi đa sầu quá!
Vẫn nặng lòng nên đau
Dù em giờ đã khác
Tình vẫn không phai màu.
 
Gửi đến số người đã từng thương, nhưng lại gọi bằng cái tên người lạ. Ta biết người vẫn ở đó, vẫn đọc dòng tin ta gửi. Nhưng không có một tiếng vọng nào, không một lời hồi đáp nào. Tác giả Nguyễn Thị Phương Thúy cũng đã soạn những dòng tin, nhưng lại chẳng thể gửi đi, bởi cả hai đã chia tay, còn lí do gì để quan tâm đến cuộc sống của nhau nữa?
 
 
Chúng mình đã chia tay (Nguyễn Thị Phương Thúy)
 
Hôm nay em vui lắm anh à
Muốn gọi điện cho anh nhưng không thể
Điện thoại cầm lên rồi đặt xuống trong lặng lẽ
Ừ, phải rồi, chúng mình đã chia tay...

Hôm nay em buồn, rồi em lại uống say
Muốn nhắn tin cho anh rồi kể lể
Tin nhắn soạn xong rồi, sao thấy mình ngốc thế?
Ừ, phải rồi, chúng mình đã chia tay...

Hôm nay em đọc được một bài viết rất hay
Muốn gửi link qua cho anh cùng đọc
Đôi tay em dừng lại trong khó nhọc
Ừ, phải rồi, chúng mình đã chia tay...

Hôm nay em thấy sao cuộc đời chỉ toàn những đắng cay
Chẳng ngọt ngào như những ngày có anh kề cạnh
Hôm nay sao em thấy mình là người bất hạnh
Có lẽ nào, vì mình đã chia tay?
 
 
Gửi đi một tin nhắn, ta luôn chờ một hồi âm. Gửi đi yêu thương, ta mong nhận về sự thấu hiểu. Tác giả Mai Hà Uyên đã gửi một tin nhắn đến người cũ và nhận được hồi đáp. Đáng tiếc, đó không phải là lời đáp mà chúng ta luôn mong đợi!

Tin nhắn cho người yêu cũ (Mai Hà Uyên)
 
Sáng nay dậy thấy lòng vắng quá chừng
Radio báo trời lạnh hơn hôm trước
Xòe bàn tay ra
Những ngón tay gầy gò như những nhánh cây cớm nắng
Thầm ước ao
Có ai nắm tay mình.

Ngày mình yêu nhau
Em có thói quen nhận sms mỗi bình minh
Những icon nhỏ, xinh nhìn rất tếu:
“ Đêm qua em ngủ có ngon
Có mơ về anh nhiều không đấy?
Còn anh thì
Mơ toàn thấy
Ừ,
Em”.

Những ngón tay em lại lúi húi trả lời anh
Miệng cười khẽ, mắt nheo nheo
Ngố lắm
Anh của em ơi
Con chim lúc nào cũng mong rời tổ ấm
Bay thật xa
Em không giữ nổi nữa rồi.

Số cũ của anh
Em vẫn lưu nhưng tên thì đã khác
Chỉ là một cái tên như bao người trong danh bạ
Xa lạ quá
Chính em nhiều khi còn nhầm nữa

Sáng này lại lạnh rồi anh ạ
Anh có biết mặc ấm không?
Hay như xưa vẫn phong phanh áo mỏng
Còn em lại thắt trong lòng

Gửi về anh tin nhắn
Em tự nhủ sẽ là tin cuối cùng:
“ Trời trở lạnh, nhớ mặc ấm vào anh nhé!”
Di động rung lên
Khe khẽ
Tin nhắn mới, sao mà anh reply nhanh thế.
Một câu hỏi ngắn thôi:
“ Ai đấy”
Không có cả dấu chấm hỏi cuối dòng.
 
 
Đôi khi, có thể câu trả lời phũ phàng nọ lại là chủ ý của người gửi. Để em thôi những nhớ mong, để mỗi người chúng ta có thể quên đi chuyện cũ và bắt đầu lại. Mike Huynh đã tâm sự những điều ấy trong bài thơ “Anh và em có duyên mà không nợ”
 
 
Anh và em có duyên mà không nợ (Mike Huynh)
 
Xin lỗi em, đừng nhắn tin anh nữa
Chẳng thể nào anh trả lời đâu,
Anh biết rằng em sẽ rất đau
Nhưng thà thế về sau không đau nữa

Chiều về muộn, không anh chờ ngoài cửa
Chạy trên đường phải thật chậm nhe em
Đi giữa trưa, trời nóng phải xoa kem
Kẻo ánh nắng làm đen da em đó!

Nhớ về nhau là thói quen khó bỏ
Em quên dần để mau có người thương
Chuyện tụi mình như tiểu thuyết nhiều chương
Anh vụng dại đánh mất ngay chương cuối

Giữa thinh lặng, anh thì thầm tiếc nuối
Những ân tình ngày ấy chính anh nghe
Em chân thành như bãi cỏ, bờ tre
Chiều rớt vội, nắng vàng hanh nỗi nhớ

Anh và em, có duyên mà không nợ
Thương mấy rồi cũng người lạ, người dưng
Anh biết em đang nước mắt rưng rưng
Tìm khăn sạch cố mà lau, cưng nhé!
 
 
Anh sẽ trách, cố nhiên, nhưng rất nhẹ*
Tại sao mình không đến được với nhau
Anh sẽ trách, vô vàn những vì sao
Ở cao tít xa tầm tay anh với…

Anh sẽ đợi, cố nhiên, anh sẽ đợi
Một nụ cười khi em nhớ về anh
Anh sẽ đợi muôn ngàn chiếc lá xanh
Đông mau qua, đón chào xuân, em nhé!

Chú thích:
*: Mượn một ý của nhà thơ Hồ DZếnh trong bài Ngập ngừng
 
 
Chúng ta phải dừng lại việc này thôi. Cả anh và em. Dừng việc đọc lại những tin nhắn cũ, xem lại những tấm ảnh cũ. Dừng việc quan tâm đến những điều đã qua, để có thể bước tiếp. Đây có lẽ sẽ là tin nhắn cuối cùng của anh và em. Rồi ta sẽ có những dòng tin mới, những yêu thương mới, phải không em?

Giọng đọc: Tuấn Anh & Hằng Nga
Thiết kế & sản xuất: Tuấn Anh
Bài hát phát tặng: Rồi người thương cũng hóa người dưng – Hiền Hồ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 600: Em yêu chị, được không? (Phần 1)

Blog Radio 600: Em yêu chị, được không? (Phần 1)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Duyên phận sẽ cho ta gặp đúng người vào đúng thời điểm

Replay Blog Radio: Duyên phận sẽ cho ta gặp đúng người vào đúng thời điểm

Chắc chắn bạn sẽ tìm thấy tình yêu của đời mìnhở một nơi nào đó, vì mỗi người đều mang trên mình một duyên phận, chắc chắn là thế.

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người

Tuổi 25, đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

Người mình yêu chưa chắc đã yêu mình

Người mình yêu chưa chắc đã yêu mình

Người ta nói đối với lá việc của lá là phải xanh, còn đối với em, em phải cố gắng sống cho thật đẹp. Hãy xem những khổ hạnh như áng mây trôi nhanh. Rồi em sẽ thấy khổ hạnh nào rồi cũng nhẹ nhàng trôi qua.

Tâm thế nào tướng thế ấy…

Tâm thế nào tướng thế ấy…

Người đẹp không phải chỉ nói đến là vẻ đẹp bề ngoài mà quan trọng hơn là vẻ đẹp của tâm linh. Người có tâm linh đẹp thì dung mạo cũng sẽ đẹp.

Nhật ký hành trình làm mẹ

Nhật ký hành trình làm mẹ

Cứ vậy các cuộc nói chuyện của ba mẹ và bà nội chỉ xoay quanh duy nhất mình con. Con đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bố mẹ con ạ.

Blog Radio 599: Chúng ta chẳng thể đợi sao băng

Blog Radio 599: Chúng ta chẳng thể đợi sao băng

Tôi lặng lẽ yêu anh bằng tình yêu đầu dại khờ, non nớt. Anh cũng chẳng nói lời nào mà yêu tôi bằng tất cả thấu hiểu và chở che.

Replay Blog Radio: Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Replay Blog Radio: Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Tình yêu là khi ta có đủ duyên và nợ. Tôi với em chỉ có duyên, không nợ nhau.

Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài): Đọc truyện và Phân tích

Vợ chồng A Phủ (Tô Hoài): Đọc truyện và Phân tích

Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa.

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

22 tuổi, cô đơn đến không ngờ cô gái nhỉ?

Hôm nay tâm trạng không được tốt như mọi khi, hình như cái thời tiết thất thường của thành phố này lại khiến cho con người ta thay đổi đến lạ kì.

back to top