Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người yêu cũ nhắn tin: ‘Em ơi! Anh kết hôn nhé!’ (Message Story 6)

2020-08-21 00:05

Tác giả: Diên Vỹ Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

Người cũ nhắn tin thông báo kết hôn là cảm giác thế nào nhỉ? Một chút đau lòng, một chút hờn ghen, một chút lưu luyến về những kỷ niệm đã từng. Nếu nói mình toàn tâm toàn ý chúc phúc cho họ là nói dối, nhưng dù thế nào mình cũng vẫn mong họ hạnh phúc. Chỉ là trong trong cái hạnh phúc mới ấy không còn chỗ cho mình nữa. Chỉ là khi hạnh phúc thì có nhau còn nỗi đau xin một mình em gánh.

em-oi-anh-ket-hon-nhe-1

“Em ơi! Anh kết hôn nhé!”

Em chẳng nhớ đã bao lâu rồi mình mới lại nhận được tin nhắn từ cái tên quen thuộc ấy, cái tên mà đã vô số lần trong những đêm dài em ao ước mình đủ can đảm để mà xóa đi. Có đến một lúc thật lâu, em cứ nhìn hoài, nhìn mãi vào dòng chữ ấy, như thể muốn thông qua nó mà biết được anh ngay lúc này - một “anh” với những xúc cảm chân thật nhất khi gửi dòng tin ấy, cho em.

Liệu anh có băn khoăn không nhỉ? Có băn khoăn như em lúc này đây, đánh hoài mẻ trứng cho đôi ba chiếc cookie mà chẳng thể hoàn thành.

Liệu anh có chơi vơi không nhỉ? Có chơi vơi như em lúc này đây, đưa tay cắt đi mấy nhành tử đằng héo úa mà lòng nghe xót xa cuộn trào.

em-oi-anh-ket-hon-nhe-2

Thực ra thì, sau tất cả, điều em muốn biết duy nhất, chỉ là… anh có một chút nào luyến tiếc không? Luyến tiếc cô gái đã bước cùng anh cả quãng đường dài như thế. 

“Em mừng cho anh…”

Ngập ngừng một lúc thật lâu, em xóa đi dòng chữ vừa kịp thành hình ấy, lặng lẽ đổi thành…

“Anh có hạnh phúc không?”

Thế nhưng, em cũng chẳng có can đảm để gửi.

Ký hiệu nhấp nháy báo hiệu có người đang soạn tin từ phía anh cứ hiện lên mãi, nhưng đến khi mẻ bánh đầu tiên của em ruộm vàng giòn tan, vẫn chưa có thêm dòng tin thứ 2 nào xuất hiện trên màn hình. 

em-oi-anh-ket-hon-nhe-3

Em đang nướng bánh, như thói quen trước giờ mỗi khi muốn trốn chạy cảm xúc. Anh từng bảo rằng, đừng nên như thế. Nếu lòng chẳng được vui, nếu những ồn ã ngoài kia mệt mỏi quá, em có thể tìm đến anh thay vì bột, đường, hương vị cùng những quy trình vô tri ấy. Có lần, anh làm như vô tình nếm thử chiếc bánh em nướng trong lúc bản thân lạc trong bao rối rắm. Và anh bảo rằng, đắng quá, đắng như những nỗi buồn trong em vậy, thế nên, cứ để anh ăn hết cho, cứ để anh gánh luôn phần buồn bã trong em. Em khi ấy, chẳng hiểu sao một giây trước còn muốn òa khóc nức nở như chú mèo mướp nhỏ ướt mưa, vậy mà nghe xong câu đó, lại cười giòn tan nắc nẻ.

em-oi-anh-ket-hon-nhe-4

“Mây ơi, đừng làm mẻ bánh nào cả! Đừng một mình tất bật ở căn bếp nữa!”

Tiếng tin nhắn vang lên khiến bàn tay đang loay hoay của em giật mình khe khẽ. Em nhìn thoáng qua, rồi lại đều đặn đánh trứng cho mẻ bánh tiếp theo.

“Mây ơi?”

Liên tục mấy tin nhắn như thế, chỉ để gọi tên em, xem ra nỗi băn khoăn trong anh cũng chẳng kém em lúc này là bao.

“Em đây!”

“Đừng một mình nướng bánh nữa!”

“Em quên thói quen ấy rồi.”

“Nhớ đeo găng tay trước khi thử bánh, kẻo lại phỏng.”

“Em không làm bánh nữa.”

“Nếu em cần hộp thủy tinh chứa bánh, anh cất nó…”

“ĐỪNG QUAN TÂM EM NỮA! LÀM ƠN!”

em-oi-anh-ket-hon-nhe-5

Giai đoạn đầu quen nhau, hình thức liên lạc chủ yếu vốn chỉ là những dòng tin nhắn như thế này. Từ thuở Yahoo chat cho đến ngày Facebook trở nên phổ biến như hiện tại, biết đếm sao vừa những tin nhắn đã từng trao. Ngày ấy ngốc nghếch, trước tin Yahoo hoàn toàn xóa sổ, em đã vội lục lại nick cũ năm nào, in toàn bộ những cuộc hội thoại của cả hai, rồi nâng niu cất thật sâu vào chiếc hộp ký ức.

Trong một lần đùa vui, anh bảo rằng, bản thân mình đã đạt tới trình độ cao siêu, đoán được ý tứ chỉ qua từng câu, từng chữ khô khan. Bởi vì anh đã luôn đoán ý em như thế, trong suốt hàng năm dài. Vậy giờ đây, anh có nghe được tiếng em nức nở qua câu viết giản đơn ấy không?

em-oi-anh-ket-hon-nhe-6

Con người ta lạ thật anh nhỉ? Dẫu biết rằng mọi việc đã chẳng còn trong tầm với, dẫu biết rằng người cũng chẳng thể nào ở bên, vậy mà lòng cứ mang theo sự cố chấp đến đau lòng. Em hiểu bản thân mình đã lùi bước thật xa, xa với khoảng cách ban đầu chúng ta từng đứng cạnh, thế nhưng có đôi lúc hốt hoảng, em nhận ra, lòng mình vẫn vô thức đặt tại nơi ấy, cùng “chúng ta” của một ngày đã cũ.

“Anh xin lỗi!”

Nhìn màn hình hiện lên tin nhắn vừa đến từ anh, bỗng nhiên mọi tế bào trong em dường như chẳng muốn hoạt động thêm nữa. Kết cục này, rõ ràng là một kết cục đã được định trước, thế nhưng đến cuối cùng, em vẫn tổn thương và anh lại nhận phần lỗi về mình, trong khi, chẳng một ai trong chúng ta là người đáng trách.

Em trộm nghĩ, phải chăng ngày ấy chúng ta đừng va vào nhau, đừng kẻ bàn trên, người bàn dưới suốt thuở hoa niên thiếu thời, đừng sẻ chia cùng nhau bao điều trên đời thì có phải hôm nay, mỗi người chúng ta sẽ gắn cùng một câu chuyện khác nhau, thi thoảng gật gù nhận ra khi nghe ai đó kể lại, thay vì là chung một câu chuyện với kết cục dở dang thật buồn? 

em-oi-anh-ket-hon-nhe-8

“Anh từng nghĩ sẽ lặng lẽ thôi, sẽ tổ chức một buổi lễ nhỏ, sẽ yên ắng như thế, sẽ chẳng quấy rầy cuộc sống của em thêm nữa. Nhưng đến cuối cùng, anh vẫn muốn cho em biết về từng chặng trên đoạn đường của mình. Cô ấy biết về em, cô ấy chấp nhận cả trái tim mà cả đời này có thể sẽ chẳng bao giờ lành lặn của anh. Anh không tìm được lý do gì để từ chối cô ấy nữa rồi, Mây ạ!”

“Chúng ta đã chia tay, từ rất lâu rồi. Anh cũng nên có hạnh phúc riêng của mình thôi.”

“Nhưng chúng ta chưa bao giờ thật sự dừng lại đoạn tình cảm đó. Đớn hèn như thế, nhưng anh vẫn quan tâm đến em, vẫn không thể nào bỏ ngoài tai những câu chuyện về em. Anh vẫn lo lắng khi em ốm, vẫn nôn nao mỗi bận nghe ai đó bảo rằng em đang khó khăn, vẫn vô thức dạo quanh phố nhỏ dẫn đến nhà em.”

“Em đã mất một khoảng thời gian rất dài để có thể thôi đợi chờ tin nhắn từ anh, em mất một thời gian cũng dài như thế để quay về với cuộc sống thường nhật của mình. Em đã cố gắng để quên đi việc mình từng quen thuộc với một người đến vậy. Em cần thuốc, em cần điều trị tâm lý, em đã từng vật vờ đến như vậy. Thế nên, nếu còn…”

“Anh, anh, anh… chưa từng biết những việc này.”

 

em-oi-anh-ket-hon-nhe-9

 

Anh biết không, em có thể đọc được sự thảng thốt qua từng câu từng chữ nơi anh, như cách anh vẫn luôn hiểu em vậy. Chúng ta đã từng cùng nhau nỗ lực như thế, nỗ lực mặc cho sự phản đối quyết liệt từ phía gia đình. Mà không, có lẽ chỉ từ phía mẹ anh, bởi mẹ em vẫn thương anh như con trai trong nhà, đến nỗi bây giờ, thi thoảng bà vẫn nhắc về anh với đong đầy yêu thương.

Chúng ta đã từng nghĩ đến chuyện bỏ đi nơi khác cùng nhau, cùng gây dựng cuộc sống của riêng mình, bất hiếu với mẹ anh để được vẹn tròn ước nguyện dài lâu. Nhưng rồi, em không thắng được mặc cảm tội lỗi và anh vẫn không đành lòng trước sự yếu đuối của mẹ mình. Em thương anh đến vậy, bởi đơn giản anh hiếu thảo với đấng sinh thành, anh trân trọng giá trị gia đình. Thế nên, em đâu thể nhân danh yêu thương để phá đi tất cả những giá trị trân quý trong anh.

em-oi-anh-ket-hon-nhe-9_(1)

Rồi mai này đây, có thể em sẽ là mẹ, sẽ chẳng thoát nổi mối bận tâm cả đời dành cho con mình. Thế nên, những giọt nước mắt bất lực của mẹ anh hôm ấy, khiến em chẳng còn đủ dũng khí để mà kiêu ngạo với tất thảy, với niềm tin trước giờ chỉ cần tình yêu là đủ.

Lắm lúc em ngẫm cũng lạ, 14 năm bên nhau như thế, chưa từng một lần to tiếng, vậy mà tất cả các thầy giỏi mẹ anh tìm đến đều ra nguyên một kết quả: mệnh khắc mệnh. Ừ thì, mệnh khắc mệnh, để rồi đến kết cục cuối cùng, chúng ta vẫn sống, chỉ là lòng đã chết đi từ khoảnh khắc ấy.

em-oi-anh-ket-hon-nhe-11

Thời gian nối tiếp thời gian, những năm qua chúng ta cứ như thi gan cùng nhau, xem ai là người nhường bước sau cùng. Chúng ta cứ mãi đơn lẻ đi về, mặc bên ngoài bao nhiêu tác động, mặc sự vội vã của những người cạnh bên. Dẫu biết rằng chẳng thể cùng nhau thêm nữa, chúng ta vẫn dùng cách thức cực đoan như thế để bảo vệ lấy những điều mình hằng nâng niu.

Em biết rồi ngày này cũng sẽ đến, ngày anh cúi đầu chịu thua trước sự an bày của con tạo xoay vần. Em cũng biết, mình nên thật lòng chúc phúc cho một người - dẫu rằng không được quyền cận kề sớm tối nữa - nhưng lòng vẫn mặc niệm nhớ thương.

em-oi-anh-ket-hon-nhe-12

Thế nhưng, sự xót xa lúc này trong em, lại chân thật hơn tất thảy những điều hoa mỹ em từng nghĩ ấy.

“Cô gái ấy sẽ hạnh phúc vì có anh, cũng như em đã từng. Khoác lên cho cô ấy chiếc váy cô dâu thanh khiết, em mong anh sẽ trọn tình, vẹn nghĩa. Giữa mọi xô bồ, em thật lòng mong anh bình yên. Cảm ơn anh, vì đã cho em biết, được yêu thương là cảm giác ấm áp an yên đến nhường nào.”

em-oi-anh-ket-hon-nhe-13

Em gửi đi tin nhắn cuối cùng rồi chặn hết tất thảy những phương tiện có thể kết nối giữa hai ta - việc mà ngần ấy năm trôi qua, em chưa từng đủ can đảm để hoàn thành.

Có thể là câu cảm ơn, có thể là câu xin lỗi và cũng có thể là những nuối tiếc chảy tràn. Nhưng, còn gì quan trọng nữa đâu? 

em-oi-anh-ket-hon-nhe-14

em-oi-anh-ket-hon-nhe-15

Bỗng nhiên, em nhận ra rằng, dù bất biến trong tâm tưởng của một người đi chăng nữa, thì cạnh kề bên em vẫn là khoảng không cô quạnh. Dù người bảo rằng cả đời này chỉ dành để nhớ thương em, thì nhớ thương ấy cũng đâu thể sưởi ấm được em trong những ngày bão giông bủa vây. Xót xa đến vậy, đau thương đến vậy.

Cuộc đời này, có những người mà đến cuối cùng, dẫu tất thảy những điều ta nhận được từ họ chỉ là tổn thương thì phút giây tạ từ, vẫn mong được gửi trao lời cảm ơn sau cuối.

Như em và anh lúc này vậy.

Cảm ơn anh...

Tác giả: Diên Vỹ

Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm: Những tin nhắn offline

Diên Vỹ

Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top