Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

2020-08-13 09:48

Tác giả: Quỳnh Anh Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Lần đầu tiên, tôi không hề khóc. Tôi chỉ mỉm cười, tuy rằng nụ cười có đôi chút đắng ngắt. Tôi cười chúc mừng cho người tôi yêu đã tìm được một nửa đích thực của mình. Tôi cũng giống như nàng tiên cá. Vì người mình yêu, chấp nhận hoá hư không.

***

Truyện ngắn: Hóa hư không (Quỳnh Anh)

Tại Washington, có một quán cà phê sách nằm khiêm tốn trên con đường đông đúc. Tường sơn màu nâu nhạt, lát sàn gỗ. Ngoài chiếc kệ chuyên bày đổ cổ quý giá, trong quán còn đặt hai giá sách cao sát mép tường. Hầu hết đều là sách văn học và truyện thiếu nhi. Cách bày trí quán cổ điển, hàng hoa tím men theo hàng gạch hay những bài nhạc không lời phát ra từ chiếc máy nghe nhạc loa kèn theo phong cách thập niên 30 của ông chủ,… tất cả đã thu hút biết bao du khách ưa yên tĩnh.

Từ tháng hai năm nay, quán có một vị khách kì lạ luôn đến vào sáng chủ nhật. Đó là một cô gái châu Á với mái tóc đen xoã ngang vai. Cô luôn chọn vị trí trong góc, vừa uống cà phê đen vừa đọc cuốn truyện cổ tích “Nàng tiên cá”. Mỗi lần đọc xong, cô đều lặng lẽ khóc. Khóc xong, lại lặng lẽ rời đi. Đã có rất nhiều người từng hỏi cô gái ấy vì sao lại khóc, nhưng cô không bao giờ trả lời. Giống như nàng tiên cá, có những chuyện, chẳng thể nào nói ra…

blogradio_denguoiminhyeuhanhphuc

***

Đúng như lời dự báo thời tiết, sáng hôm nay, Washington có tuyết. Mưa tuyết trắng xoá giăng kín đường phố. Tôi sụp mũ len xuống thật sâu, chùm qua đôi tai đỏ ửng vì lạnh. Con người sinh ra và lớn lên ở vùng nhiệt đới đúng là không thể chịu đựng được khí hậu lạnh giá cỡ này.

Vốn dĩ đang trong kì nghỉ đông, không phải đi học, tôi có thể nằm ườn trong ổ chăn ấm áp cả ngày. Nhưng hôm nay lại là chủ nhật, tôi có hẹn với quán cà phê quen thuộc, có hẹn với tách cà phê, có hẹn với nàng tiên cá và nước mắt.

Mùa đông năm ngoái, trong đợt tuyết đầu tiên tại Washington, tôi có gọi điện trò chuyện với đứa bạn thân đang sống ở Việt Nam. Nó cứ la hét ầm ĩ bên tai tôi rằng muốn sang nước ngoài ngắm tuyết, sau đó đứng giữa trời giơ tay hứng tuyết giống trong phim, thế mới lãng mạn. Tôi chỉ cười bảo nó, nếu không muốn bị cảm suốt mấy tháng trời, tốt nhất nên đóng cửa ở trong nhà thôi.

Nó ngơ ngẩn hỏi: “Thế mày không có quần áo ấm à?”

Lúc ấy, tình cờ có một cặp tình nhân đang ôm nhau đối diện toà nhà kí túc tôi ở. Tôi chăm chú nhìn họ qua ô cửa kính dính tuyết, thở dài: “Quần áo dù dày đến mấy cũng không đủ. Thứ tao cần là một vòng tay ấm áp.”

Nó cười phá lên: “Được thôi.” Sau đó nó liền đặt hàng cho tôi mấy cái vòng tay hình cung hoàng đạo. Tôi chọn ra chiếc vòng hình kim ngưu và song ngư để đeo. Nhiều lúc sợ bị rơi mất một chiếc, tôi còn thắt nút hai chiếc với nhau rồi luồn vào cổ tay. Cho đến tận mùa đông năm nay, tôi vẫn còn đeo. Chúng luôn yên vị trên cổ tay, nhưng trên thực tế,

Tình yêu đã tuột khỏi tay tôi từ khi nào.Chàng trai Song Ngư với nụ cười dễ mến, giờ chỉ còn là quá khứ. Dẫu cho ai mặc sức mong chờ, nhung nhớ, cũng không bao giờ quay trở lại.

mua-dong

Giữa màn tuyết trắng xoá, quán cà phê “Classic” với tông màu nâu như xua tan đi cái rét cắt da cắt thịt. Lúc này, tôi chỉ muốn nhâm nhi tách cà phê đen nóng, tự mình sưởi ấm lòng mình.

Chào hỏi ông chủ quán, tôi rời bước đến góc phòng. Trên bàn có đặt sẵn cuốn truyện “Nàng tiên cá”. Điều này đã xuất hiện từ mấy tháng gần đây. Có vẻ như ông chủ biết rằng tôi luôn đến đây vào sáng chủ nhật nên đã chuẩn bị từ trước.

Tách cà phê được đặt lên bàn, hơi nóng vấn vít quanh các đầu ngón tay. Chiếc máy loa kèn đang phát một bản nhạc buồn đến nao lòng. Bàn tay tôi chậm rãi lật từng trang sách, đọc từng dòng chữ đã thuộc lòng từ lâu. Mỗi tuần, tôi đều trích ra một ít thời gian để làm cái việc nhạt nhẽo này. Bởi lẽ, tôi muốn vừa đọc vừa nghĩ tới những ngày tháng hạnh phúc giữa anh và tôi. Đến lúc nào không thể khóc nổi nữa, tức là tôi đã quên anh, tôi đã đủ can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới.

Có điều, không biết ngày ấy bao giờ mới đến.

“Reng…reng…reng.”

Tôi mỉm cười nhìn màn hình di động. Lâu lắm mới thấy con bạn thân này gọi điện tới, không ngờ nó vẫn còn nhớ đến tôi cơ đấy!

Thu đấy à? Hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng tây, cái đứa bận rộn như mày mà vẫn nhớ gọi điện cho tao sao? – Tôi hớn hở.

Tao đây. – Giọng Thu đều đều. – Tao gọi điện là có việc muốn báo cho mày.

Tôi cười:

Việc gì? Lại nhờ tao chụp ảnh tuyết gửi cho mày xem sao?

Không phải. – Nó bỗng dưng thở dài.

Thái độ bất thường của Thu khiến tôi có chút hoài nghi. Nó không phải là đứa thích tỏ vẻ “ông cụ non” như thế. Tôi bèn cẩn thận hỏi lại:

Có chuyện gì quan trọng lắm sao?

Hai tuần sau…sẽ diễn ra đám cưới của anh Đức. Anh ấy có gửi thiệp mời cho tao, và… cả mày nữa.

Đám cưới của anh Đức?

Trong lòng tôi cực kì hỗn loạn, đầu ong ong như bị búa nện vào. Không dám nghe những lời tiếp theo của Thu, tôi nhanh chóng cúp máy. Ngồi yên một lúc lâu, tôi vẫn không thể ổn định tinh thần.

Tách cà phê bị gạt qua một bên, dần dần nguội lạnh. Chẳng cần phải uống cà phê đen, tôi cũng thấy trong lòng đắng ngắt.

mua-dong-2

Bức tranh trước mặt là hình ảnh nàng tiên cá ngồi bên mạn thuyền, nhúng đôi chân rớm máu xuống mặt biển cho bớt đau. Nhìn thấy bức hình này, tôi lại nhớ đến một bài hát từng nghe có tựa đề là “Không cần phải nói”. Nội dung là trong tình yêu, có nhiều chuyện không nhất thiết phải nói ra, nhưng mà đối phương vẫn hiểu được. Nàng tiên cá không thể nói, vậy nên hoàng tử không bao giờ biết người cứu chàng ngày ấy là ai. Vậy nên, chỉ cần hoàng tử sống hạnh phúc, nàng tiên cá chấp nhận tan thành bọt biển, hoá hư không.

Một cái kết buồn kết thúc cuốn sách. Một dấu chấm buồn kết thúc cuộc tình không trọn vẹn.

Tôi gục đầu xuống bàn, nước mắt đua nhau chảy xuống.

Ngoài kia, tuyết vẫn rơi. Hàng cây trụi lá tiêu điều, xơ xác.

***

Sân bay Nội Bài.

Tiếng loa thông báo chuyến bay đã bị át đi bởi tiếng nói huyên náo. Người khóc, người cười. Người đoàn tụ, người chia xa. Tôi kéo va li, đứng lặng nhìn dòng người vút qua mắt một cách nhanh chóng. Trở về Việt Nam sau ba năm, mặc dù xung quanh toàn những con người da vàng tóc đen quen thuộc, vậy mà tôi vẫn cảm thấy lạc lõng đến lạ. Bởi vì tôi về trước hẹn một tuần nên không có ai ra đón tôi. Giữa nơi đông đúc thế này, tôi chẳng quen một ai.

Thấy tôi đi một mình, một bác tài taxi ra đỡ lấy va li của tôi, bảo tôi lên xe. Tôi đứng bên cửa xe, tần ngần đưa mắt nhìn sân bay Nội Bài. Nơi này ba năm trước, anh đã nói “Anh không đợi được”, chính thức kết thúc mối tình giữa chúng tôi. Hốc mắt tôi nóng ướt, lập tức chui vào xe taxi.

Thà rằng làm hai đường thẳng song song, còn tốt hơn hai đường thẳng giao nhau tại một điểm, rồi phải rời xa nhau mãi mãi.

“Anh không đợi được.”

Anh mím chặt môi, vẻ kiên quyết hiện lên rõ ràng trong ánh mắt. Tôi ngơ ngẩn nhìn người trước mắt, dường như đó chẳng phải là người đã từng yêu tôi say đắm nữa. Năm năm du học, anh không đợi được sao? Quả nhiên, thời gian là lưỡi dao sắc nhọn để cắt đứt một cuộc tình.

Có người từng nói: đừng bao giờ lấy thời gian ra để thử thách một cuộc tình, bạn sẽ phải hối hận.

Anh mỉm cười – nụ cười xa lạ như người dưng:

“Sang bên đó nhớ chăm chỉ học hành. Khí hậu rất lạnh, chú ý đến sức khỏe.”

“Cảm ơn anh.” Tôi nở nụ cười méo xệch.

Loa phát thanh thông báo về chuyến bay của tôi: Washington, Mỹ, chuyển máy bay tại Hàn Quốc. Chúng tôi cùng lúc giơ tay chào tạm biệt đối phương. Anh quay đầu đi ra cửa, tôi xoay người bước vào trong.

Khoảnh khắc ấy xảy ra chẳng thể trách lỗi ai được. Số phận đã định sẵn, chúng tôi chỉ là những kẻ lướt ngang qua cuộc đời nhau, chẳng để lại chút dấu ấn gì.

Anh sẽ tiếp tục công việc kĩ sư mà anh ưa thích tại Hà Nội. Tôi sẽ đến Washington và học ngôi trường mà bản thân ao ước hồi còn bé.

Tôi đã đến Washington như thế đấy. Bỏ tuổi thanh xuân, bỏ cả người yêu để đến nơi đất khách xa lạ.

doi_khi_8

***

Mùa đông tại Hà Nội không quá lạnh như ở Mỹ, nhưng nếu đứng dưới đường hơn nửa tiếng đồng hồ thì cơ thể cũng cứng đờ được rồi. Khu nhà tôi ở toàn những căn nhà một, hai tầng xập xệ, không có nhiều toà cao ốc để chắn nên gió cứ ùa ùa thổi tới. Tôi vừa chà xát hai lòng bàn tay vừa lầm bầm than thở. Rõ ràng Thu đã hẹn lúc chín giờ sẽ phóng xe qua nhà chở tôi đi mua quần áo. Lúc này đã muộn lắm rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng nó đâu. Di động lại tắt máy, muốn liên lạc cũng không thể.

Tôi quyết định về nhà ngồi đợi cho ấm, tội gì mà phải ra đây hứng gió cơ chứ!

Đang chậm rãi bước về nhà, một chiếc ô tô màu đen phanh lại ngay bên mép đường chỗ tôi đứng. Cửa kính xe hạ xuống. Tôi sửng sốt khi nhìn thấy khuôn mặt cực kì quen thuộc kia.

Chào em. Lâu rồi không gặp. – Anh nở nụ cười nhã nhặn.

Chào anh, Đức!

Có thể lên xe nói chuyện một chút không? Dù sao chúng ta cũng là bạn bè mà.

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu. Lần này về nước, tôi không bao giờ nghĩ đến việc sẽ gặp lại anh, càng không nghĩ rằng sẽ ngồi nói chuyện với anh như-là-một-người-bạn. Tôi luôn tâm niệm rằng không nên dây dưa gì với đàn ông sắp cưới vợ. Nhưng khi nhìn thấy anh, bỗng cảm thấy đầy luyến tiếc.

Trong xe có điều hoà ấm dễ chịu, nhưng bầu không khí lại gượng gạo bất thường. Hỏi thăm sức khoẻ vài ba câu xã giao, rồi lại chìm vào yên lặng. Nói chuyện gì bây giờ? Ôn lại tình sử ngọt ngào đắng cay?

Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man thì trên đùi đã xuất hiện thêm một vật. Đó là chiếc thiếp cưới màu kem, trang trí đơn giản mà vẫn sang trọng. Lễ cưới sẽ diễn ra vào một tháng sau. Minh Đức đúng là một người đàn ông tài giỏi, có thể đưa thiếp mời cho người yêu cũ mà vẻ mặt không hề thay đổi. Đổi lại là tôi, sợ rằng cho thêm mười lá gan nữa cũng chẳng dám đưa thiếp cho anh.

Bỗng chốc, lòng tôi lạnh đi phân nửa.

yeu_5

Anh yêu cô ấy lắm sao? – Tôi buột miệng hỏi

Anh mất tự nhiên quay đầu đi, lặng lẽ đáp:

Cô ấy rất tốt.

Anh yên tâm, em sẽ đến dự hôn lễ của hai người.

Tôi bỏ lại một câu rồi bước ra ngoài, hoàn toàn không để ý câu trả lời của anh chẳng hề trùng khớp với câu hỏi của mình. Gió lạnh ùa tới, thổi khô những giọt nước mắt còn chưa kịp rơi xuống. Chiếc ô tô màu đen phóng đi mất, trả lại sự yên tĩnh cho con phố nhỏ. Di động trong túi áo rung lên, tôi uể oải bắt máy.

Nhi ơi, tao xin lỗi. Tao phải đi đến trường nộp bài tập cho kịp hạn nên quên mất mày luôn. Hôm nay bận quá nên chúng ta hẹn hôm khác nh…

Tôi tắt máy, cắt ngang lời nói liến thoắng của Thu. Tôi liên tục chỉ trích con bạn trong lòng. Nếu nó thông báo sớm hơn, tôi sẽ không phải gặp Minh Đức một cách “tình cờ” đến vậy. Không gặp thì không sao. Gặp rồi lại dao động, tim lại nhói đau.

***

Một tháng! Tròn một tháng tôi sống ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn. Trong đầu toàn là những suy nghĩ lung tung rối vào nhau thành một mớ bòng bong. Lí trí không thể chống lại được tình cảm. Dù tôi có cố gắng làm vẻ bình thản trước việc anh sắp làm đám cưới, nhưng trong lồng ngực lại nhộn nhạo không yên.

Đám cưới diễn ra vào một ngày giữa đông lạnh giá – cái mùa mà chẳng ai làm đám cưới bao giờ cả. Thu bảo, vợ sắp cưới của anh là một người lãng mạn, nên muốn tổ chức trong khung cảnh mùa đông. Tôi chỉ cười nhạt không đáp lại.

Tôi cùng Thu ngồi ở một chiếc bàn xa sân khấu nhất có thể. Phòng có bật điều hoà nên không quá lạnh. Khách đến dự khá đông, ngồi chật kín các dãy bàn.

MC nói một tràng dài mở đầu, sau đó mời cô dâu chú rể bước lên sân khấu. Thu nói rất đúng, hôn lễ được trang trí theo cảnh mùa đông. Vì ngồi xa, nên tôi không thấy rõ thứ tuyết giả đang rơi xuống kia được làm từ chất liệu gì mà giống thật đến vậy.

yeu_2

Cô dâu chú rể bước đi trong tiếng nhạc du dương, tiếng vỗ tay chúc mừng của tất cả mọi người. Cô dâu mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, nở nụ cười hạnh phúc làm sáng bừng cả khuôn mặt xinh đẹp. Chú rể âu yếm khoác tay cô dâu, ánh mắt vui mừng. Cổ họng tôi nghẹn đắng. Tôi cũng muốn mặc chiếc váy cưới diễm lệ, nắm tay anh đi đến hết cuộc đời này. Khó có thể tiếp tục nhìn người mình yêu vui vẻ bên người con gái khác, tôi cúi gằm mặt, giấu nhẹm đi nỗi ghen tị cùng xót xa.

Thứ tuyết giả kia, bỗng dưng cảm thấy rất giống tuyết ở Washington. Tôi cảm tưởng mình đang cô độc bước đi giữa đường phố ngập tuyết, đến gặp nàng tiên cá và nước mắt.

Lặng lẽ bước ra khỏi phòng, tôi ôm mặt dựa vào tường. Thu thở dài, vỗ vai tôi:

Đừng buồn nữa. Mày yêu anh ta, thấy anh ta vui mày cũng nên vui theo chứ.

Làm sao mà vui được chứ?

Thu nghiêng đầu, ánh mắt trôi đi xa xăm, nhẹ nhàng đáp:

Rồi sẽ có ngày mày thấy được rằng, để người mình yêu hạnh phúc, mình có thể biến mất khỏi cuộc đời người ấy mà không hề oán thán.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nó, tôi nhớ ra rằng Thu cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như tôi hôm nay. Nó hiểu, và cảm nhận được nỗi đau của tôi. Nó ném cho tôi một chiếc phao, để tôi bơi vào bờ khi bản thân đang dần chìm nghỉm.

Tôi ôm lấy nó, oà khóc nức nở. Khóc cho bao đau đớn, đắng cay trôi đi theo dòng nước mắt.

Để khi đôi mắt cạn khô, tôi có thể bình thản buông tay, chúc người một đời hạnh phúc.

do_kji_2

***

Washington bắt đầu ấm dần. Tuyết chỉ còn nhiều đụn nhỏ lác đác trên đường, mái nhà, cành cây. Trẻ con có thể thoải mái nghịch tuyết mà không sợ lạnh cóng tay chân nữa. Đường phố sáng sủa, người đi lại cũng đông đúc hơn.

Ông chủ quán dùng khăn khô lau đi mảng tường nâu ướt tuyết. Những chậu hoa tím đặc trưng của quán lại được treo trên hàng gạch. Ông ta nhìn lướt qua mặt tiền của quán một

lần, rồi thoả mãn gật đầu. Nhìn ông cầm xô tuyết bước vào quán, tôi cũng theo sát phía sau.

Sau khi đổ tuyết, ông chủ quay lại, thấy tôi đứng ở đó thi vô cùng ngạc nhiên. Tôi vuốt mái tóc xoã ngang vai của mình, mỉm cười thân thiện:

Chào ông. Cho cháu một tách cà phê đen ạ.

Ông tần ngần nhìn tôi một lát rồi hỏi lại:

Cháu chính là cô gái hay đọc truyện “Nàng tiên cá” phải không?

Vâng. – Tôi trả lời.

Mấy tháng ngắn ngủi không đủ để thay đổi quán cà phê “Classic” này. Trong những tháng ngày quay cuồng tại Hà Nội, bỗng dưng tôi cảm thấy ngồi một góc trong quán, thưởng thức tách cà phê đen đắng, nghe nhạc cổ điển cũng là một loại hưởng thụ.

Một lát sau, cà phê được bưng ra, ông chủ còn mang thêm cuốn truyện “Nàng tiên cá”. Trên mặt sách còn vương chút bụi mờ. Chắc hẳn trong những ngày tôi không ở đây, không có ai từng đụng vào cuốn này cả. Cũng đúng thôi! Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng từng nghe kể về nội dung cuốn truyện này rồi, làm gì có ai đọc đi đọc lại nó như tôi chứ!

hoa-hu-khong

Từng trang nối tiếp từng trang.

Hôm nay ông chủ có đổi phong cách nhạc mới. Không phải là nhạc không lời nữa, mà là bài hát “Safe and Sound”

“Just close your eyes. The sun is going down.

You’ll be alright. No one can hurt you now

Come morning light. You and I’ll be safe and sound…”

Bàn tay tôi đã lật đến trang cuối. Nàng tiên cá vứt con dao găm đi, rồi nhảy xuống nước, tan thành bọt biển.

Lần đầu tiên, tôi không hề khóc. Tôi chỉ mỉm cười, tuy rằng nụ cười có đôi chút đắng ngắt. Tôi cười chúc mừng cho người tôi yêu đã tìm được một nửa đích thực của mình.

Tôi cũng giống như nàng tiên cá. Vì người mình yêu, chấp nhận hoá hư không.

Truyện cổ tích “Nàng tiên cá” ai cũng từng nghe, có rất nhiều dị bản khác nhau. Có bản viết rằng, nàng tiên cá hoá thành bọt biển. Có bản lại viết, sau khi nàng nhảy xuống liền có một linh hồn, cưỡi trên đám mây hồng rời đi cùng các linh hồn khác. Có vô vàn cái kết thúc trong truyện. Khác nhau thế, nhưng tất cả các truyện đều khẳng định rằng người hoàng tử yêu là người cứu chàng. Vậy nên, tuy chàng không biết, nhưng thực tế, người được chàng yêu chính là nàng tiên cá.

Tác giả: Quỳnh Anh

Giọng đọc: Chit Xinh

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm: Mình gặp nhau từ kiếp nào?

Quỳnh Anh

Thanh xuân là mỗi khi ngước nhìn bầu trời đêm, bạn vẫn nhớ giấc mơ của mình. Bạn nhất định có ước mơ. Chỉ cần bạn kiên trì, việc thực hiện ước mơ vĩnh viễn còn kịp.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

back to top