Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

2020-08-04 10:10

Tác giả: Xa Trục Thảo Giọng đọc:

Bạn thân mến! Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

***

Mời bạn lắng nghe bài viết: Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? (Xa Trục Thảo)

Trời đã dần chiều rồi sao, em chả muốn bước vội về nhà như mọi ngày. Em lẳng lặng tìm một chiếc ghế đá có thể nhìn thấy được dòng người hối hả qua lại giữa cái thành phố rộng lớn này. Rồi một mình miên man đắm chìm vào suy nghĩ “Có thật sự chờ đợi là ngu ngốc không?”. Hôm nay em nhớ anh, thật sự em rất nhớ anh.

Đèn đường đã được bật sáng lên rồi đó anh. Em vẫn còn ngồi đó và lòng đang nghĩ về anh. Em thật sự rất muốn biết cảm xúc của anh, em muốn biết ngay lúc này anh có đang nghĩ đến em? Tiếng xe chạy, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng chân người vội vàng bước bộ, tiếng nói chuyện người với người lao xao. Thế sao lòng em giờ đây yên ắng và đau thắt đến lạ. Em đã đợi chờ anh rất lâu, cứ ngỡ ngày hôm đó gặp lại thì em sẽ được ở bên anh rồi. Nào ngờ sau cái hôn vội trên má lại tiếp tục là khoảng thời gian em phải đợi anh.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Hạnh phúc đối với em sao mong manh quá. “Đợi anh 10 ngày nữa em nhé”. Vậy sau 10 ngày đó em có thật được gặp lại anh hay chưa? Anh biết không, một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Em vội vàng lấy điện thoại ra. Em muốn gọi cho anh, em muốn được nghe giọng nói của anh. Sao tự dưng tim đau thế này, sống mũi em lại cay, khóe mắt em ngấn lệ tự bao giờ. Đã có số di động của anh đâu mà gọi. Quen nhau từng ấy thời gian, nhưng anh chưa bao giờ hỏi hay gọi qua số di động cá nhân của em một lần nào. Những tin nhắn nhớ nhung, hứa hẹn, những lần giận dỗi cũng chỉ qua tin nhắn trên mạng mà thôi. Vậy nếu một ngày em không còn online được, anh sẽ liên lạc với em bằng cách nào? Anh có hối hả, lo lắng để tìm được em không?

Em gạt đi dòng nước mắt đang chảy trên gò má. Cứ nhập rồi xóa, nhập rồi xóa không biết phải mất bao lâu em mới dám gửi: “Anh ơi. Anh đang làm gì đó?”. Phía bên kia báo hiệu tin nhắn đã xem và dấu ba chấm cứ nhấp nháy liên tục nhưng không thấy câu trả lời. Nước mắt em lại chảy nữa rồi, tự an ủi bản thân chắc anh đang bận thôi.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Ngước nhìn dòng người qua lại, càng thấy mình cô đơn trống vắng. Thầm ước gì có anh ngay lúc này. Tim ơi, sao em ngu muội thế. Người yêu em, em lại từ bỏ để lại họ bao nhiêu tổn thương. Để rồi chọn anh, yêu anh và chờ một người vô tâm không rõ ràng như anh. Em sợ lắm, em sợ cái cảm giác hy vọng trong em đang lớn dần thì bỗng dưng bị dập tắt đi. Bởi vì, xung quanh anh có rất nhiều cô gái hơn em, họ có sắc lẫn tài. Ai dám chắc rằng anh sẽ không sao động trước họ đây?

Màn hình điện thoại đã nhòe đi vì nước mắt, điện thoại báo hiệu tin nhắn mới là anh. “Anh đang bận. Em làm về nhớ ăn uống vào nhé. Rồi ngủ sớm đi”. Kết thúc tin nhắn bởi một từ “Dạ”. Anh cũng không thấy làm lạ để hỏi lại “Hôm nay em không ổn à?”. Thật sự em không ổn anh có biết không? Em nhớ anh, em nhớ anh nhiều lắm. Em sợ cảm giác cô đơn, em sợ em lại bị bỏ rơi thêm lần nữa.

 

Em có thể đợi anh bao lâu cũng được, nhưng em sợ thanh xuân của em không đủ dài để mãi đợi anh. Cái em ngại không phải là bản thân hai chữ “chờ đợi” mà là sau đó điều em có là gì. Đừng nói rằng em ích kỷ, thực dụng hay đã mất hết lãng mạn, em chỉ là cô gái nhỏ mơ ước những hạnh phúc giản dị giống bất kỳ ai. Vậy nên, nếu muốn em chờ đợi hãy cho em biết, em phải chờ anh đến bao giờ.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Bạn thân mến! Hóa ra không chung đường nữa cũng không đau đớn như người ta vẫn nghĩ. Và có lẽ sau cơn mưa mọi thứ sẽ trở lại như trái tim ban đầu. Trái tim đã đi qua những vết thương quá khứ và giờ là năm tháng bình yên.

Sau đây mời bạn lắng nghe bài viết: Sau vết thương quá khứ là năm tháng bình yên của tác giả An Nguyễn

***

Trời về khuya, gió về lạnh lẽo cuốn theo từng hạt mưa giăng lên tóc tôi long lanh như sương đêm. Dưới mái hiên nhà những cánh hoa giấy mỏng manh phất phơ dưới chân trôi theo cùng dòng nước.

Tôi ngồi đó, ngắm nhìn thành phố đang chìm dần vào giấc ngủ, từng hạt mưa dưới ánh đèn cao áp như rực rỡ hơn, lung linh rồi rơi vỡ tan mỗi lần chạm đất. Tôi ngửi thấy mùi khói thuốc quen thuộc, tiếng thở nhè nhẹ thân quen mà bấy lâu nay tôi chưa tìm lại được.

Bên cạnh tôi là anh - một người cũ – một người tôi đã từng rất yêu nhưng nay không còn nữa. Dưới mái hiên này chúng tôi vô tình gặp lại. Dưới cơn mưa này chúng tôi vẫn còn cơ hội để ngồi cạnh nhau.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Cơn mưa dài dằng dặc như muốn níu kéo chúng tôi ở lại, chỉ còn tiếng mưa, còn tôi và anh im lặng, vài cử động nhẹ cũng khua động những thanh âm. Phía đối diện là quán cà phê mà năm xưa chúng tôi lần đầu tiên gặp mặt. Chúng chẳng đổi khác là bao, có chăng chỉ do chúng tôi thay đổi.

Khói thuốc đã tan dần trong màn đêm vắng lặng, tôi nghe thấy tiếng anh thở dài, đôi mắt nhìn về một nơi nào đó xa xăm. “Chúng ta có bao nhiêu ngày để quên đi. Chúng ta có bao nhiêu ngày cách xa rồi vô tình gặp lại”.

Như tiếng lòng tôi khắc khoải giữa biết bao câu hỏi. Không khí lặng yên bủa vây, chỉ còn tiếng mưa ngoài kia càng nặng hạt. Chúng tôi đã từng có nhau, quãng thời gian tươi đẹp và hạnh phúc nhưng lại chẳng vẹn tròn.

Khi chọn dừng lại, rõ ràng ai rồi cũng biết sẽ đón nhận biết bao đắng cay và nước mắt, sẽ có chông chênh, sẽ có những lúc cô đơn, trống trải. Vậy mà, cuối cùng cũng buông tay đó thôi.

Tôi chẳng thể đong đếm được thời gian, cũng chẳng thể biết được bao nhiêu yêu thương là đủ. Chỉ biết những ngày có nhau là những ngày tôi hạnh phúc nhất và cũng thất vọng nhất, đau khổ nhất. Những cung bậc cảm xúc đó như hòa chung làm một cho tôi thêm mạnh mẽ sau này. Nhưng kí ức là điều làm người ta trở nên yếu đuối, ngoảnh lại ngày tháng cũ xa xăm, kỉ niệm yêu dấu lại trở về.

Tôi chắc chắn rằng anh vẫn nhớ, trong đôi mắt ấy, khuôn mặt suy tư ấy, tôi tin anh có chút bộn bề. Bao nhiêu dự định của chúng tôi ngày đó đến hôm nay chẳng thể nào thực hiện, quay lưng đi, rồi ngoảnh lại tất cả đã như bọt nước tiêu tan.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Và ngày gặp lại, dường như có vực thẳm vô hình ngăn cách giữa chúng tôi. Không thể nào trở về như trước nữa, trở nên vô tâm cũng chẳng cam lòng. Giữa chúng tôi dường như chỉ là năm tháng đã cũ.

Tôi nhận ra bản thân tôi đã không còn yêu anh như trước. Sau ngần ấy cách xa tôi đã không còn khờ dại, đã không còn mù quáng tin vào phép màu của tình yêu.

Thực tại có khi phũ phàng đến đau lòng, giữa cơn mưa đêm lấp lánh dưới ánh đèn, giữa hai chúng tôi, khi xung quanh bủa vây là kỉ niệm, là cảm xúc không thể cất lời, tôi và anh là hai cuộc sống khác.

Ai cũng có một cuộc sống riêng, một hướng đi riêng, một lựa chọn riêng sao lại có thể như chưa bắt đầu. Tôi yêu anh của ngày xưa, tôi yêu cơn mưa rào ngày đó, tôi yêu kí ức tươi đẹp đó. Và tất cả chỉ là ngày xưa, còn giờ đây như hai người xa lạ vô tình gặp nhau trên hè phố, đứng chờ cơn mưa tan mà thôi.

Tôi biết mưa sẽ chẳng ngớt đâu, một cái nắm tay dường như quá khó với tôi lúc này. Tôi đứng dậy, mỉm cười với anh.

“Mưa rồi sẽ tạnh thôi, em vẫn sống tốt, còn anh?”

 “Anh vẫn thế. Với anh, ngày đó là những kỉ niệm đẹp.”

 “Đừng nhắc nữa, quá khứ hãy để chúng ngủ yên”.

Cúi đầu chào anh lần cuối, tôi quay lưng đi. Giữa tôi và anh đã không còn gì nữa, có lẽ đây là kết thúc đẹp cho cả hai.

Dưới cơn mưa, từng hạt mưa rơi vào tôi lạnh giá nhưng lòng tôi lại ấm áp, thanh thản và yên bình. Nỗi đau không còn nữa, vết thương cũng đã lành. Tôi chợt nhớ lại một bài hát vô tình nghe trong một quán cà phê vắng hôm nào:

“Để rồi nhìn đời ta đau nhẹ tênh giữa trái tim

Nụ cười nước mắt sau những bão giông đã ngủ yên

Phải nhìn lại xem ta có hạnh phúc với chính ta ngày hôm nay

Có khi bước không chung đường, vậy lại hay.”

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Hóa ra không chung đường nữa cũng không đau đớn như người ta vẫn nghĩ. Và có lẽ sau cơn mưa mọi thứ sẽ trở lại như trái tim tôi bây giờ. Trái tim đã đi qua những vết thương quá khứ và giờ là năm tháng bình yên.

Giọng đọc: Thanh Lam

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Thanh Lam

Mời xem thêm chương trình:

Ai còn đứng lại nơi này?

Xa Trục Thảo

Nếu một ngày anh vô tình thấy hình ảnh mình đâu đó trong câu chữ... Thì xin hãy yêu và trân trọng em nhiều hơn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top