Phát thanh xúc cảm của bạn !

“My friend” trong tim tôi (CXAN 266)

2015-09-04 16:42

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Ngoài tình yêu thì thượng đế còn mang đến cho người ta tình bạn để ta không cô đơn trong những lúc một mình. Người luôn đồng hành với tôi trên những chặng đường gian nan chỉ có cậu mà thôi. Phải chăng tôi đã quen có cậu bên cạnh, quen được dựa vào cậu nên tôi chỉ nhìn thấy tôi trong cậu mà vô tâm không nhìn thấy cậu trong tôi. Đôi khi lơ đễnh quên mất cậu đang nghĩ gì, quên mất cậu đang cần tôi bên cạnh.

***

Ngày nào cũng vậy tôi đi làm về qua con đường này, nhưng dường như tôi chưa một lần dừng lại để nhìn cuộc sống đang diễn ra xung quanh mình. Có lẽ tôi đã bị cuốn vào dòng người chỉ biết bận bịu với gánh nặng cơm, áo, gạo tiền từ khi nào không hay. Không hiểu sao, hôm nay tôi lại dành cho mình mấy phút thư thả sau giờ làm rối tinh rối mù với những con số còn loạn xạ trong đầu, không buông tha tôi dù tôi đang rong ruổi trên chiếc xe về nhà.

Ghé vào quán trà đá ven đường, gọi cho mình một cốc trà mát lạnh, tôi thả hồn mình theo nhịp điệu cuộc sống xung quanh. Chợt ánh mắt tôi dừng lại nơi ga tàu xa, lẫn trong đoàn người đang hối hả để kịp chuyến tàu là hai cô gái đang bịn rịn chia tay nhau. Một người bước lên tàu, người kia đứng lại dõi theo cô bạn đang vẫy tay chào. Khoảng cách giữa họ xa dần theo tiếng xình xịch chuyển mình của đoàn tàu. Cô gái ở lại đứng lặng một lúc thật lâu giữa sân ga đã dần vắng người. Giờ chỉ còn cô với ánh nắng cuối ngày đỏ rực đang tắt dần sau lưng…

Tôi bị đơ người trong phút tĩnh lặng ấy. Và nghĩ miên man… Giật mình khi nghĩ đến tiếng chuông điện thoại báo tin nhắn hôm đó. “Tao xin lỗi mày không chào mà đã đi. Nhà tao có việc gấp tao phải bay ngay qua đó, không biết bao giờ trở lại. Mày ở lại giữ gìn sức khỏe và nhớ luôn vui vẻ cả phần của tao nữa đấy, biết không!”.

Phải, giây phút đó đã thuộc về ba năm trước, cái giờ phút phải chia tay tiễn biệt tôi cũng như cô gái kia. Nhưng ít ra cô ấy còn được tiễn bạn mình, còn tôi thì đã quá trễ để nói một lời tới cậu.

my friend

Đến lúc tôi nhận ra tình bạn cao quý và quan trọng thế nào thì cũng là lúc cậu không còn bên tôi nữa. Cuộc đời thường tạo ra muôn ngàn hoàn cảnh khác nhau và đem đến cho ta cơ hội được gặp nhiều người bạn, nhưng có thể bạn bè thì nhiều đấy còn tình bạn chân thành lại rất hiếm.

Ngoài tình yêu thì thượng đế còn mang đến cho người ta tình bạn để ta không cô đơn trong những lúc một mình, để ta có thể thổ lộ những điều mà chẳng thể nói cùng người yêu. Và cậu là một trong số đó, cậu luôn lắng nghe nỗi buồn, niềm vui của tôi, dành cho tôi một phần trái tim mình để tôi cảm thấy có chỗ tin cậy an toàn, và không bao giờ phải lo sợ khi nghĩ đến cảm giác bị những con dông cuộc đời cuốn đi, đè nghẹt trái tim mình:

“Mỗi khi tôi buồn vui vu vơ, bạn lại gần bên tôi
Kể tôi nghe nào những câu chuyện thường ngày trong đời”.


Người luôn đồng hành với tôi trên những chặng đường gian nan, khó khăn trong học tập và cuộc sống chỉ có cậu mà thôi. Cậu im lặng lắng nghe những tâm tư, thổn thức trong lòng tôi, lắng nghe những giọt nước mắt, những câu chuyện buồn mà tôi mang trong lòng. Cậu chỉ lặng im, cho tôi chỗ dựa để tôi không ngã gục khi vấp ngã, buồn phiền:

“Biết bao nhiêu là yêu thương tôi, bạn chỉ lặng im thôi
Vẫn lắng nghe tôi kể câu chuyện tình buồn của mình
Rồi bạn cho tôi nghe, bài hát xưa trong đêm gục đầu trên đôi tay tôi khóc”.


Mọi thứ có thể rời bỏ tôi mãi mãi nhưng tôi vẫn còn bạn ở bên. Người cho tôi những lời khuyên, những cái ôm động viên để tôi lấy lại thăng bằng giữa cuộc sống chênh vênh. Có những lần tôi trốn mình trong góc phòng lạnh lẽo, đặc quánh bóng tối vì nỗi buồn, nỗi cô đơn đang đuổi theo, đang cố kéo tôi xuống vực thẳm thì cậu lại đến như luồng ánh sáng diệu kỳ giữa đêm đông để vực dậy trong tôi niềm tin, kéo tôi đứng dậy.

“Ngồi khóc trong phòng tối, chỉ có đôi bạn thôi
Khẽ đưa bàn tay lên đôi vai tôi vừa run
Bạn vẫn cứ lặng lẽ nhìn thấy tôi buồn thế
Từng giọt cứ rơi trên đôi tay tôi đang ướt nhòe
Giọt nước mắt bạn lau giúp tôi”.

tình bạn

Phải chăng tôi đã quen có cậu bên cạnh, quen được dựa vào cậu nên tôi chỉ nhìn thấy tôi trong cậu mà vô tâm không nhìn thấy cậu trong tôi. Tôi cứ nghĩ cậu sẽ bên tôi mãi mãi, sẽ không rời bỏ tôi dù thế giới này có quay lưng, có đổi thay đi chăng nữa. Và cứ như vậy tôi sống trong vô tâm, cuốn vào vòng quay cuộc sống và đôi khi lơ đễnh quên mất cậu, quên mất cảm xúc, quên mất cậu đang nghĩ gì, quên mất cậu đang cần tôi bên cạnh…

“Thế nhưng tôi lại hay quên đi, bạn mình buồn vui chi
Chẳng nghĩ suy để hiểu trong lòng bạn buồn những gì?
Là tại tôi vô tâm, nhiều lúc quay lưng đi, để bạn cô đơn tôi đâu biết”.

Bất chợt tôi ngoảnh lại thì cậu đã không còn bên tôi. Dù rời xa tôi nhưng cậu vẫn luôn nghĩ về tôi, lo cho tôi sẽ cô đơn. Còn tôi thấy mình như đánh mất một phần của cuộc sống khi nghĩ chỉ còn lại một mình. Giờ tôi có trách mình vô tư quá mà thành vô tâm thì cũng đã muộn, giờ tôi có trách mình bao nhiêu đi nữa thì cậu cũng không còn bên tôi để chúng ta lại rong ruổi cùng nhau nghêu ngao những khúc hát quen thuộc đời sinh viên, cùng nhau kể những câu chuyện hài, cùng nhau đi qua nhưng cơn mưa mùa hạ ngày nào…

Tôi đã học được nhiều điều trong cuộc sống này từ cậu. Tôi sẽ cất bước độc hành trên con đường mình đi và nhớ về cậu như những ngày cậu còn bên tôi. Tôi đã thầm cảm ơn thượng đế đã sáng tạo ra tình bạn cho con người, và hơn hết đã mang cậu đến bên tôi, cho tôi biết thế nào là chân thành, là tri kỷ, cho tôi nhận ra chân lý rằng: “Tôi thấy tình bạn quý hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.” ( Trịnh Công Sơn).

Tôi chạy xe về nhà, tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi tôi nhắc thầm tên cậu: “My friend” trong tim mình.

© Cua Đá – blogradio.vn

  • Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogviet

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

back to top