Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

2022-01-17 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Bạch Dương

Bạn thân mến! Đôi lúc chúng ta sẽ tự hỏi những câu như Mình sống vì mục đích gì? Vai trò của mình trong cuộc đời này là gì? Rồi hoang mang nhận ra, hình như mình chỉ đang tồn tại mà không có một mục đích nào cả. Vậy phải chăng cũng cũng cần tìm cho mình một mục đích sống? Mời bạn lắng nghe những dòng trăn trở của tác giả Rose: Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại.

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Con người xuất hiện trên thế gian này đều có mục đích riêng của mình. Vì mục đích đó mà họ cố gắng sống vì mục tiêu đó mà không thấy hối hận với lựa chọn của họ. Có những người sống vì họ biết mình là ai, mình xuất hiện trên thế gian này để làm gì. Nhưng cũng có người lại thấy mình chỉ là đang tồn tại như những đồ vật vô tri vô giác, chẳng có một ý nghĩa gì cả. Cảm giác như là mình trong mắt người khác như là vô hình, không có gì để đáng để quý trọng. Chẳng biết mình là ai, tồn tại trên thế giới này để làm gì. Cảm tưởng như là mình ở trên thế gian này chỉ để hứng chịu những đau khổ, tuyệt vọng. Lúc nào trong tim cũng đều cảm thấy cô đơn, lạc lõng đến lạ.

Có người từng nói, sống và tồn tại rất giống nhau. Nếu ta không tồn tại thì ta sẽ không sống. Nhưng không, chúng hoàn toàn khác nhau. Sống là tự do tự tại, tự mình nhận thức được mọi thứ xung quanh, biết mình là ai và làm gì, tự hướng tới mục tiêu và tương lai. Còn tồn tại, chúng ta vẫn sống, vẫn thở nhưng lại phải sống theo ý muốn của người khác, không biết mình là ai và làm gì.

Những người đang tồn tại trong cuộc đời này đều là những người mang trong mình bóng tối của cuộc sống này. Lúc nào cũng cảm thấy mình sống chỉ để nhận lấy những sự đau khổ, dối trá, tuyệt vọng và nỗi buồn của cuộc sống này mang lại. Chẳng biết mình xuất hiện trên thế gian này với mục đích gì. Chỉ cảm thấy mình rất vô dụng và thảm hại đến nhường nào.

blogradio-minh-dang-song

Họ chẳng biết tại sao mình lại tồn tại trên thế gian này. Và cũng không trách ai đã biến họ trở thành một người vô dụng chỉ biết tồn tại. Đôi lúc không hiểu tại sao họ tồn tại trong cuộc sống này nên hay tự hỏi bản thân mình mà chẳng biết đâu là câu trả lời. Chỉ biết gò bó cố gắng sống cái cuộc sống bộn bề này. Mang theo vết thương trong lòng mà không bao giờ có thể chữa khỏi được.

Có lẽ, sự xuất hiện trên thế gian này của tôi là sự tồn tại vô nghĩa. Cũng chẳng biết tại sao tôi lại thấy như vậy nữa. Lúc nào cũng tự hỏi “Tại sao mình lại tồn tại trên thế gian này?”, “Sự tồn tại của mình có mục đích gì?”. Tôi cũng chỉ có thể hỏi bản thân mình mà không có câu trả lời nào cả. Không, tôi biết chứ! Tôi biết câu trả lời là gì. Nhưng rồi lại tự lừa dối bản thân mình để tự an ủi mình. Sau đó lại bật khóc vì thấy tội nghiệp cho bản thân mình.

Tôi là một người luôn đắm chìm trong bóng tối. Cũng chẳng biết từ lúc nào, tôi đã trở thành một kẻ vô dụng, chỉ thấy ghét bỏ bản thân.

Cũng đã từ rất lâu rồi, tôi đã sống mà chẳng biết mình là ai, chẳng biết mình làm gì. Chỉ là một đồ vật mà người ta cần đến thì để ý, không cần thì vứt đi. Lúc nào cũng phải chịu đau khổ. Cảm giác như là một kẻ thất bại thảm hại.

Khi tôi 11 tuổi, tôi đã quên mất đi ước mơ của mình, quên đi những điều mình từng muốn làm, quên đi mục tiêu của mình hướng tới. Sống trơ như một khúc gỗ giữa dòng người lạnh lẽo. Tôi chẳng biết mình là ai, mình muốn gì. Trong tôi dường như chẳng còn ước mơ và hy vọng. Lúc nào cũng phải tồn tại với cái bộ mặt giả tạo của cuộc sống. Tôi chưa từng cười thật lòng mình dù chỉ một lần.

viet_-_lach_4

Tôi chẳng biết mình nên làm gì cả. Chỉ biết học điên cuồng. Tôi chỉ biết học làm sao học thật giỏi mà chẳng nghĩ học để làm gì. Dẫu cho dù những lần thức khuya để học làm tổn hại đến sức khỏe của bản thân mình, tôi cũng không quan tâm. Dù sao cũng chẳng ai quan tâm tôi, tôi chẳng có ước mơ gì. Và sự tồn tại của tôi có hay không cũng chả quan trọng.

Tôi đã sống như vậy rất dài, rất dài. Cho đến khi tôi lên cấp 3, cuộc sống của tôi cũng thay đổi một chút. Tôi đã tạo ra cho mình một số thành tựu nhỏ trong học tập. Bắt đầu vào lớp 10, tôi được xếp vào lớp thường. Tôi cũng không quan trọng, chỉ cần mình giỏi hơn người khác là được. Tôi cứ mãi đắm chìm trong suy nghĩ đó mà chẳng biết tại sao mình phải tự dày vò mình như vậy. Tôi đứng thứ hai, ba của lớp nên cũng được để ý. Mọi người trong lớp thỉnh thoảng nhờ tôi giúp họ trong việc học tập. Tôi cảm thấy ít nhất ra tôi không phải tồn tại vô nghĩa.

Nhưng rồi tôi phải chuyển đến một lớp mới. Nơi đó có rất nhiều học sinh giỏi hơn tôi. Tôi lại trở về trước kia. Chả ai cần tôi, quan tâm tôi. Bản thân sắp đến bước ngoặt quan trọng lại chẳng biết mình muốn làm nghề gì. Mọi thứ dường như trống rỗng, chẳng có gì cả. Tôi lại trở thành một kẻ tồn tại chẳng có ý nghĩa. Điều đó làm tôi rất sợ.

Vào một đêm, tôi mơ thấy mình đi lang thang trong bóng đêm dày đặc. Cũng chẳng biết là tôi đã đi được bao lâu. Chỉ biết là tôi đã đi trong bóng tối rất lâu rồi. Tôi cứ như vậy mà bước đi. Mỗi bước đi tại sao lại nặng nề đến vậy! Tôi đi được một lúc thì thấy một con đường nhỏ mọc rất nhiều hoa hồng đỏ. Mùi hương thơm ngát nhưng lại chất chứa nỗi buồn khó tả. Tôi đi theo dọc con đường đầy hoa hồng được một lúc thì lại ngạc nhiên cảnh tượng trước mắt. Dẫu cho màn đêm có tĩnh mịch đến đâu, Hoa hồng vẫn có thể sinh sôi một cách mãnh liệt. Giống như một khu vườn chỉ toàn là hoa hồng vậy. Có một cô gái đang chăm sóc cho vườn hồng. Điều mà khiến cho tôi ngạc nhiên nhất là cô gái đó lại chính là tôi. Tôi từ từ đến gần, ngắm nhìn bông hồng vẫn nở rộ trong màn đêm. Cô gái đó đứng bên cạnh tôi rồi hỏi: “Bông hoa hồng này có đẹp không?". Tôi gật đầu, khẽ nói: "Thật sự rất đẹp".

Hai chúng tôi đứng nhìn ngắm rất lâu. Không khí có vẻ rất yên tĩnh. Rồi cô gái đó nói: “Khu vườn này chính là bên trong trái tim của cậu. Còn tôi chính là cảm xúc của cậu". Tôi lúc đó rất ngạc nhiên. Nơi đây là bóng tối của tôi. Cô ấy nói tiếp: “Nơi đây chính là cảm xúc của cậu tạo ra. Mọi thứ ở đây, tất cả, bao gồm cả tôi đều là cảm xúc của cậu. Trong cậu luôn luôn dày đặc bóng tối. Cậu biết sao những bông hoa hồng này lại mọc ở đây không?". Tôi lắc đầu. Tôi lại có cảm giác thật sự rất trống rỗng.

kieu_-_hanh

“Dù là ánh sáng hay bóng tối, sống hay tồn tại, chúng đều có lý do để xuất hiện trên thế gian này. Những bông hoa này cũng thế. Dù cho bóng tối có sâu thẳm đến đâu thì cũng không thể nào ngăn được sức sống của những bông hoa hồng này. Chẳng ai để ý chúng xuất hiện để làm gì. Nhưng chính chúng lại tự biết điều đó". Tôi nhẹ nhàng hỏi: "Vậy chúng tồn tại ở đây để làm gì?"

Nửa kia mỉm cười trả lời tôi: “Chúng tồn tại ở đây là để tạo ra phép màu của bóng tối. Tạo ra động lực để cậu kiên cường. Đôi lúc, con người ta xuất hiện trên thế gian này không nhất thiết là người khác phải nhắc đến mới gọi là sống. Không nhắc đến ta, không biết ta, không biết làm gì cũng chưa hẳn là sự tồn tại đau khổ. Sự tồn tại trở nên đau khổ khi ta không biết tự đi tìm mục tiêu sống của mình, thấy mọi người không ai biết tới mình mà tự dày vò bản thân, tự mình bỏ cuộc. Tồn tại không nhất thiết là người khác phải để ý tới mình. Chỉ cần bản thân luôn cố gắng hướng về phía trước, tự tìm lý do sống của bản thân. Dẫu cho lặng lẽ nhưng cũng không phải xấu hổ với lòng mình. Ngẩng mặt lên, nhìn về phía trước, dạng rộng đôi tay ra để tìm kiếm những mong muốn thực sự của bản thân. Hãy trở thành một bông hồng mạnh mẽ nhé! Dẫu cho dù bóng tối bên trong người cậu nhưng cậu vẫn khống chế và không chịu khuất phục trước bóng tối. Chúng ta sẽ ổn thôi!"

Tồn tại không có nghĩ là chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô dụng. Chúng ta tồn tại ở trên thế giới này là để kiếm tìm lý do bản thân mình sống, bản thân mình là ai, điều gì mà mình muốn. Dẫu không ai quan tâm ta thì cũng chẳng sao cả. Kể cả cho dù là lặng lẽ thì cũng hiên ngang mà sống tiếp, tồn tại theo cách riêng của mình.

Cũng đã bước sang tháng 12, bầu trời kéo theo những cơn mưa đổ xuống như trút nước kèm theo những cơn gió se lạnh. Rồi tất cả sẽ ổn cả thôi. Cứ như vậy mà tồn tại mà chẳng phải nghĩ ngợi điều gì cả. Có khi, sự tồn tại lại là món quà mà cuộc sống mang đến cho tôi!

Bài viết: Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại

Tác giả: Rose

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Khi còn trẻ ta ấp ủ hy vọng tìm được mẫu người mình muốn. Khi trưởng thành chỉ hy vọng tìm được người hiểu mình.

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Lớn rồi đừng động tí là bỏ cuộc là quay đầu. Cuộc đời bạn giờ đây không phải như đứa trẻ, ngúng nguẩy quay mặt đi vẫn có người dỗ dành chăm lo. Quay đi nhiều khi không còn đường trở về nữa.

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Phụ nữ ạ. Đừng yêu lại người cũ, đừng yêu lần thứ hai. Đôi khi trở lại không phải là tình yêu, chỉ là vương vấn cảm giác. Đừng nhầm lẫn giữa yêu và cảm giác. Đời luôn có ngoại lệ mà ngoại lệ thường hiếm hoi và ít ỏi. Có những đồ cũ là bảo vật, cũng có những thứ chỉ là đồ bỏ đi.”

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

“Hãy cứ yên tâm và bình tĩnh thôi. Có người đi nhanh, có người đi chậm, vì mỗi người có một lộ trình riêng. Bạn không cần nhìn vào lộ trình của người khác để tự ti về mình. Bởi vốn dĩ xuất phát điểm và đích đến của cậu với họ đã khác nhau rồi mà”.

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Và rồi khi tuổi 30 thì lại quá xa mà cái giai đoạn tuổi 18 đã qua từ rất lâu rồi ấy, chúng ta lại bắt đầu bước vào cái giai đoạn hối thúc lập gia đình từ các bậc phụ huynh.

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Tôi luôn thấy phiền lòng, vì cô gái năm đó, trong mắt mọi người, có một cuộc sống hoàn hảo, nhưng hóa ra tất cả chỉ là vỏ bọc cho sự yếu đuối của cô ấy.

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, nơi có những cánh đồng lúa trải dài, những con sông uốn mình bên cạnh lũy tre làng. Tuy sinh ra và lớn lên ở một nơi nghèo khó, nhưng tuổi thơ tôi lại ngập tràn sự hạnh phúc, những kỉ niệm mà tôi tin chắc rằng không phải ai cũng may mắn có được.

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Ngay trong đêm hôm đó, tôi bắt chuyến tàu sớm nhất trở về quê. Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, bầu không khí ngột ngạt như thể đang bóp nát tôi. Tôi tắt điện thoại, tắt mọi trạng thái hoạt động trên mạng xã hội rồi lên tàu. Sau một đêm, tôi cũng về tới nhà mình. Suy cho cùng, dù gia đình tôi có thất bại đến mấy thì đó cũng là nơi duy nhất bao dung, che chở cho tôi vào những lúc như thế này.

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Thanh xuân – Khoảng thời gian tưởng chừng như mãi mãi, nhưng thực tế lại trôi qua nhanh chóng, để lại trong lòng ta những hồi ức ngọt ngào nhưng cũng đầy những niềm đau và tiếc nuối về những thứ đã mất đi và không bao giờ trở lại.

Hãy Là Chính Mình Đừng Sống Cuộc Đời Người Khác (Blog Radio 877)

Hãy Là Chính Mình Đừng Sống Cuộc Đời Người Khác (Blog Radio 877)

Như những đứa trẻ mới lớn mang trong mình niềm háo hức về cuộc đời, mỗi chúng ta cũng luôn đem theo trong tim muôn ngàn ước mơ về những chuyến hành trình mới mẻ.

back to top